Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 503: Thực Ra, Kiếp Trước Chúng Ta Đã Quen Biết

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:05:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ba hàn huyên một lúc, bầu khí trở nên hòa hợp hơn nhiều.

 

Cố Nguyệt Hoài thấy trời còn sớm, liền tủm tỉm : “Anh còn , phiền nữa. Nói ngắn gọn, ngày kết hôn, nếu thời gian thì qua ăn bữa cơm, tiện thì mang theo tiền mừng nhé.”

 

Nói đến câu cuối cùng, cô chớp chớp mắt, bày dáng vẻ trêu chọc.

 

“Kết hôn?” Trình Lăng sửng sốt một chút, Yến Thiếu Ngu, đột nhiên bừng tỉnh. Anh mừng rỡ : “Yến Thiếu Ngu, Thiếu Đường, hóa chính là vị hôn phu mà Nguyệt Hoài nhắc đến! Ngưỡng mộ lâu!”

 

Thái độ của Trình Lăng ngược khiến Yến Thiếu Ngu bên cạnh chút kinh ngạc: “Anh ?”

 

“Nói cũng khá duyên, và đồng chí Cố sở dĩ quen , chính là vì lệnh Thiếu Đường.” Trình Lăng ha hả, thần sắc trong nháy mắt thêm vài phần nhiệt tình, dăm ba câu kể đại khái chuyện lúc đó.

 

Cố Nguyệt Hoài nhíu mày, liếc Trình Lăng một cái, cô quên mất chuyện .

 

Lúc cô và Trình Lăng mới gặp , Yến Thiếu Ngu thậm chí còn một như cô tồn tại. Mạc danh kỳ diệu cứu Thiếu Đường, hơn nữa còn tên cô, chuyện rơi mắt Yến Thiếu Ngu, chắc chắn là một chuyện kỳ lạ.

 

Đôi môi đỏ mọng của Cố Nguyệt Hoài khẽ động, vốn định ngắt lời Trình Lăng, nhưng nghĩ đến việc hai sắp kết hôn, cùng chung sống cả đời, liệu nên còn bí mật nào nữa? Cô nhất định g.i.ế.c Điền Tĩnh, đến lúc đó, liệu thể thấu hiểu?

 

Sống một đời là bí mật lớn nhất của cô, là chấp niệm của cô, từng nghĩ sẽ kể với ai. hạt giống hận thù chôn giấu quá sâu, nghiễm nhiên ăn sâu bén rễ. Không ngày nào cô nghĩ cách g.i.ế.c c.h.ế.t Điền Tĩnh. Sau khi trọng sinh tuy đổi một chuyện, nhưng vẫn liên tục vấp váp, thể một đòn mất mạng.

 

Nghĩ đến đây, cô mạc danh chút nhớ Yến Thiếu Ngu của kiếp .

 

Lúc đó, cô ngày ngày hận thù giày vò, là ở bên cạnh cô, che chở cô, cô kể lể đủ điều. Hai lúc đó tuy yêu, nhưng về mặt tinh thần vượt qua cả mối quan hệ yêu đương.

 

Quả nhiên, xong lời của Trình Lăng, ánh mắt Yến Thiếu Ngu lóe lên, trong mắt đầy vẻ nghi ngờ.

 

Anh nghiêng đầu liếc Cố Nguyệt Hoài một cái, lời thắc mắc ngay tại chỗ, chỉ khách sáo một tiếng với Trình Lăng: “Hóa , đa tạ đồng chí Trình Lăng lúc đó trượng nghĩa tay, nếu cũng cách nào gặp Nguyệt Hoài và Thiếu Đường, đa tạ.”

 

Trình Lăng xua tay, vẻ mặt hổ thẹn: “ nào bỏ công sức gì, ngược là đồng chí Cố, lúc đó màng tính mạng lao lên ôm lấy Thiếu Đường, kiêng dè hai tên côn đồ hung ác đó. Cô đối với , thực sự là tình sâu nghĩa nặng, yêu ai yêu cả đường .”

 

Yến Thiếu Ngu khẽ ừ một tiếng, cúi đầu Cố Nguyệt Hoài. Đèn đường bỗng nhiên bật sáng, ánh sáng nhạt lướt qua hàng chân mày sâu thẳm của .

 

“Bây giờ thấy hai sắp kết hôn, cũng vui, chúc hai hạnh phúc cả đời.” Trình Lăng tình ý sâu đậm nơi đáy mắt Yến Thiếu Ngu, mỉm , mặt tràn đầy vẻ ngưỡng mộ, khi nào mới thể tìm yêu của .

 

“Cảm ơn.” Khóe môi Yến Thiếu Ngu khẽ mím , trong giọng trong trẻo lộ vẻ vui sướng.

 

Lúc gần , Cố Nguyệt Hoài hỏi thăm về Lý Hướng Tiền.

 

Nhắc đến chuyện , Trình Lăng nhíu mày: “Hướng Tiền thì chuyện gì, chỉ là Chung Linh sắp trục xuất, mấy ngày nay liên tục gọi đến đồn cảnh sát, cho lao tâm khổ tứ, mấy ngày đến lớp bổ túc ban đêm .”

 

Nghe , Cố Nguyệt Hoài cũng thêm gì nữa, khi chào tạm biệt liền cùng Yến Thiếu Ngu nắm tay rời khỏi Công xã Hoàng Oanh.

 

Trên đường về, trời tối đen.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-503-thuc-ra-kiep-truoc-chung-ta-da-quen-biet.html.]

Trong màn đêm mờ ảo, Cố Nguyệt Hoài và Yến Thiếu Ngu đều gì, chỉ nắm tay bước về phía . Dường như lời sẽ phá vỡ sự bình yên lúc , cho đến khi Đại đội sản xuất Đại Lao T.ử hiện mắt, Cố Nguyệt Hoài mới lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng.

 

Giọng Cố Nguyệt Hoài nhẹ, nhạt, nghiêng đầu : “Không hỏi ?”

 

Bước chân Yến Thiếu Ngu khựng , khi cô, ánh mắt nghiêm túc, nơi đáy mắt giấu một nỗi lo lắng sâu.

 

“Vốn dĩ định , nhưng hiểu , mệt mỏi . Em chuyện với lúc sắp kết hôn , nhưng giấu giếm. Thay vì tìm hết cái cớ đến cái cớ khác để dối, chi bằng cho sự thật. Dù trải qua nhiều chuyện như , khả năng chịu đựng của chắc cũng mạnh mẽ hơn nhiều , chắc sẽ dọa sợ nhỉ?”

 

Nói đến câu cuối cùng, giọng điệu Cố Nguyệt Hoài cũng mang theo chút chắc chắn.

 

Tu Di Không Gian và Lực lượng chữa trị so với việc sống một đời, rốt cuộc cái nào khó khiến chấp nhận hơn.

 

Nghĩ , Cố Nguyệt Hoài nhịn tự giễu một tiếng. Hóa nhiều chuyện xảy cô, chẳng chuyện nào bình thường cả. Điều dẫn đến việc mỗi thật, luôn cảm thấy sợ, sợ coi là dị loại.

 

Yến Thiếu Ngu đặt đồ trong tay xuống, đưa tay áp lên mặt cô. Đêm hè cuộn lên những cơn gió nóng bức, nhưng hai má Cố Nguyệt Hoài lạnh buốt thấu xương, môi cũng bắt đầu trắng bệch, cả thê lương giống như một bông hoa sắp tàn.

 

Anh nhíu c.h.ặ.t mày, ôm cô lòng, siết c.h.ặ.t: “Đừng sợ, thì , hỏi.”

 

Yến Thiếu Ngu vụng về vỗ nhẹ tấm lưng mỏng manh của cô. Cố Nguyệt Hoài che giấu cảm xúc phức tạp trong lòng, đưa tay vòng qua eo , khẽ : “Phải chứ, em giữa em và hiểu lầm, sự nghi kỵ.”

 

Câu đầu tiên của Cố Nguyệt Hoài khiến trong lòng Yến Thiếu Ngu nổi lên sóng to gió lớn: “Anh , thực kiếp chúng quen .”

 

Anh ôm cô nhúc nhích, tiếp tục cô thì thầm. Thần sắc từ bình tĩnh, chuyển sang ngỡ ngàng, hóa thành muôn vàn đau đớn. Anh cứng đờ ôm lấy cô, cánh tay dùng lực mạnh, giống như khảm cô trong cơ thể.

 

Cố Nguyệt Hoài giãy giụa, cũng kêu đau, thần sắc cô khoảnh khắc hoảng hốt: “Em đây rốt cuộc là hiện thực giấc mơ. Thiếu Ngu, em luôn sợ, sợ về lúc đó, bố, các , nhà, cũng .”

 

Yến Thiếu Ngu giọng gần như mờ mịt của cô, trong lòng đau thắt. Hóa đây chính là bí mật bấy lâu nay của cô.

 

Khóe mắt đỏ hoe, một sợi dây căng cứng trong đầu đứt phựt, ôm c.h.ặ.t lấy Cố Nguyệt Hoài: “Sao thể ? Em cũng , cuối cùng vẫn ở bên cạnh em mà đúng ? Nguyệt Hoài, em từng mất .”

 

Yến Thiếu Ngu chút hối hận khi những lời . Không là sợ, mà là khơi dậy quá khứ bi t.h.ả.m trong lòng cô.

 

Cố Nguyệt Hoài nhận cơ thể run rẩy của . Cô chút , nhưng đôi mắt khô khốc dữ dội. Cuối cùng chỉ thể chật vật dụi dụi khóe mắt ửng đỏ, lùi khỏi vòng tay Yến Thiếu Ngu, đôi mắt đỏ ngầu và vẻ mặt sợ hãi của .

 

Giờ khắc , quá khứ từng đẫm m.á.u bỗng nhiên còn thiêu đốt đến thế nữa.

 

Cố Nguyệt Hoài thu những túi lớn túi nhỏ đặt mặt đất Tu Di Không Gian. Ngước mắt Yến Thiếu Ngu, hàng mi dài khẽ run rẩy, ngay đó đầu ngón tay lạnh nắm lấy cổ tay , đưa Tu Di Không Gian.

 

Yến Thiếu Ngu còn vững, đôi môi ngọt ngào phủ lên môi .

 

Cơ thể cứng , khuôn mặt xinh gần trong gang tấc, yết hầu khẽ trượt.

 

Cố Nguyệt Hoài khép hờ đôi mắt, hàng mi như cánh bướm ngừng rung động. Làn da trắng nõn nhuốm một tầng mây đỏ nhạt. Lực đạo giữa răng môi cô mạnh, giống như một nữ yêu nuốt chửng Yến Thiếu Ngu, kéo cùng chìm đắm.

 

 

Loading...