Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 504: Tưởng Hai Người Bỏ Trốn Rồi
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:05:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hàng mi dày như chiếc quạt hương bài của Cố Nguyệt Hoài khẽ lướt qua mặt Yến Thiếu Ngu. Hơi thở của trầm xuống, trở nên rối loạn, cảm thấy thở quanh cô thiêu rụi lý trí của . Đuôi mắt thon dài ánh lên sắc đỏ nhạt lấp lánh.
Cố Nguyệt Hoài áp sát môi , khẽ thì thầm: “Thiếu Ngu, em yêu .”
Yến Thiếu Ngu vuốt ve dọc theo vòng eo cô, nơi đáy mắt là d.ụ.c vọng nóng bỏng thể kiểm soát nổi nữa. Bàn tay to lớn của nắm lấy cổ tay cô, cúi đầu khẽ c.ắ.n mút đôi môi cô, giọng phát từ kẽ răng: “Nguyệt Hoài, chúng mãi mãi chia lìa.”
Sự việc mạc danh kỳ diệu mất kiểm soát, phát triển đến cuối cùng, trong khí chỉ còn mùi vị ngọt ngào đến phát ngấy.
Lúc Cố Nguyệt Hoài tỉnh , vặn chạm hàng lông mày nhíu c.h.ặ.t của Yến Thiếu Ngu. Giữa hàng chân mày tuấn tú của tràn đầy vẻ bàng hoàng mất mát.
Cô suýt chút nữa chọc , bực bội : “Anh cái vẻ mặt gì , sáng sớm ngủ dậy hối hận ?”
Giữa hàng mày Yến Thiếu Ngu chút tủi : “Sắp tổ chức đám cưới , quá qua loa.”
“Phụt.” Cố Nguyệt Hoài vẻ mặt hiếm thấy của , nhịn bật thành tiếng, đưa tay véo má : “Hóa là một Yến Thiếu Ngu như , xem em vẫn đủ hiểu .”
Yến Thiếu Ngu nhướng mày, nắm lấy cổ tay cô, xoay đè lên. Trong đôi mắt hoa đào thon dài nhuốm chút ý : “Có cả đời để em tìm hiểu , là, chúng thảo luận thêm về chân lý trong đó nhé?”
Hai má Cố Nguyệt Hoài đỏ bừng như rỉ m.á.u. Cô phát hiện vẫn tu luyện đủ, da mặt kém xa Yến Thiếu Ngu.
Yến Thiếu Ngu thần sắc của cô, khẽ vài tiếng. Lồng n.g.ự.c rung lên, mang theo chút hương vị gợi cảm trầm thấp lúc động tình.
Ánh mắt Cố Nguyệt Hoài lơ đãng, liếc sang một bên: “Nên về thôi, nếu bọn họ chắc tưởng chúng đào hôn .”
Yến Thiếu Ngu cảm nhận xúc cảm mịn màng tay. Dưới sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng đỏ thắm khẽ mím , cúi đầu phủ lên môi cô cọ xát, triền miên mờ ám. Nhiệt độ trong khí ngừng tăng cao, ngọc ấm hương nồng, rốt cuộc là loạn .
Trên đường về, hai tay trong tay, một dáng vẻ dính dấp ngọt ngào.
Yến Thiếu Ngu thỉnh thoảng Cố Nguyệt Hoài, chút lo lắng: “Anh cõng em nhé?”
Khóe miệng Cố Nguyệt Hoài giật giật, những đường qua xung quanh, hạ thấp giọng : “Anh thể nhỏ một chút ? Cứ la lối om sòm để khác về phía ? Em , Lực lượng chữa trị, thể lực hồi phục .”
“Ồ?” Yến Thiếu Ngu như điều suy nghĩ cô, giọng điệu kéo dài mang theo vài phần kỳ quái.
Cố Nguyệt Hoài đến nóng bừng hai má, kéo tay rảo bước nhanh về nhà.
Một đêm trôi qua, trời sáng rõ. tối qua thâu đêm về, cũng trong nhà lo lắng đến mức nào .
Tất nhiên, nghĩ thì nghĩ , cô hề hối hận khi kéo Yến Thiếu Ngu cùng ân ái mây mưa. Cô quan tâm đến chuyện đám cưới đám cưới, luôn cảm thấy tình cảm đến , bầu khí đến , thì thôi. Cơ hội hôm qua cô cảm thấy khá thích hợp.
Hai còn đến cửa nhà, thấy sân nhà họ Cố trong đại đội vây kín mít, gần như lọt một giọt nước.
Cảnh tượng thực sự quen thuộc. Trong lòng Cố Nguyệt Hoài chùng xuống, một đêm về, xảy chuyện gì ?
Yến Thiếu Ngu dáng cao, cũng nhiều. Anh nhướng mày: “Đến cũng đúng lúc thật.”
Cố Nguyệt Hoài đầu , vẻ mặt nghi hoặc: “Anh là chuyện gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-504-tuong-hai-nguoi-bo-tron-roi.html.]
Mắt Yến Thiếu Ngu ngậm , giọng như tiếng đàn cello êm tai: “Qua đó xem là .”
Hai sải bước về phía nhà. Vòng qua khoảnh sân nhỏ, Cố Nguyệt Hoài cũng rõ tình hình che khuất. Trước cổng sân nhà họ mà đỗ một chiếc xe quân sự, biển Kinh thành, còn trong sân rộng rãi thì chất đầy đồ đạc.
Vương Mỹ Hoa tinh mắt, liếc cái thấy Cố Nguyệt Hoài: “Ây dô! Tiểu Cố về ? Nhà cháu khách đến đấy, trông giống như họ hàng bên nhà chồng cháu. Cháu mau xem , tay hào phóng thế , đặt ở cả huyện Thanh An chúng cũng ai dám so bì!”
Giọng bà cực kỳ nịnh nọt, nắm hạt dưa vốn đang cầm trong tay cũng vội vàng cất túi.
Trong lúc chuyện, ánh mắt Vương Mỹ Hoa thỉnh thoảng lướt qua những món quà trong sân. Tuy buộc bằng giấy đỏ và hoa lụa, nhưng một thứ vẫn thể nhận rõ ràng. Ví dụ như máy may, xe đạp, đây đều là những thứ mà nhà giàu đính hôn mới thể đưa .
Cố Nguyệt Hoài kinh ngạc, Yến Thiếu Ngu: “Họ hàng?”
Cô rõ, họ hàng nhà họ Yến đa phần đều gặp nạn cùng bố Yến Thiếu Ngu, những còn chắc đều là họ hàng xa. Dù cô cũng từng nhà họ Yến còn họ hàng nào, nhưng thể mang những món quà , chắc hẳn quan hệ với Yến Thiếu Ngu .
Vương Mỹ Hoa cũng Yến Thiếu Ngu. Thấy dáng cao ngất, sinh trai, khỏi hai mắt sáng rực.
Một trai như , hời cho con ranh nhà họ Cố chứ?
Con gái bà cũng mới mười chín tuổi, nấu ăn ngon, bật bông. Tuy dáng dấp coi là lắm, nhưng kết hôn chỉ thôi thì ích gì? Con gái bà dạo đang đúng lúc bàn chuyện cưới xin, nếu thể tìm một như thì mấy?
Trong mắt Vương Mỹ Hoa đầy vẻ tinh ranh. Lướt qua những món quà trong sân nhà họ Cố, nhịn ghen tị ngưỡng mộ, đúng là thật.
Yến Thiếu Ngu giải thích gì, cũng thèm Vương Mỹ Hoa, với Cố Nguyệt Hoài: “Vào nhà thôi.”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu. Hai rẽ đám đông bước , sân. Cố Đình Hoài và Cố Tích Hoài đang ở trong sân những thứ , chút . Vừa thấy động tĩnh, vội vàng đầu , khi thấy Cố Nguyệt Hoài và Yến Thiếu Ngu, mới thở phào nhẹ nhõm.
Khóe mắt Cố Tích Hoài nhướng lên, : “Anh xem cả, em mà, hai đứa nó ở cùng , thể xảy chuyện gì ?”
Cố Đình Hoài lườm một cái, ngay đó Cố Nguyệt Hoài: “Hai đứa về cũng một tiếng, bố lo lắng cả đêm đấy!” Nói xong, chút căng thẳng, chỉ trong nhà : “Được , những chuyện khác cũng nhiều nữa, hai đứa mau nhà . Thiếu Ngu, từ Kinh thành đến, đang uống trong nhà, mau tiếp đón .”
Yến Thiếu Ngu ừ một tiếng, trong nhà.
Cố Nguyệt Hoài tụt một bước. Cố Tích Hoài thì ghé sát , vẻ mặt hồ nghi, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: “Tối qua hai đứa ? Không là nhà khách chứ? Người còn tưởng hai đứa bỏ trốn , ha ha.”
Cố Nguyệt Hoài liếc xéo một cái, thèm để ý, theo Yến Thiếu Ngu trong nhà.
Vừa nhà, cô thấy hai đang bên bàn, vui vẻ với Yến Thiếu Ương và Yến Thiếu Ly. Hai thanh niên cao ráo, lúc toét miệng đều lộ một hàm răng trắng bóc. Bọn họ rõ ràng là quen cũ của em nhà họ Yến.
Ánh mắt Yến Thiếu Ly liếc qua, liền thấy Yến Thiếu Ngu và Cố Nguyệt Hoài bước : “Anh cả chị dâu về !”
Cơ thể hai thanh niên chấn động, vèo một cái bật dậy. Khi thấy Yến Thiếu Ngu, đôi mắt hai hẹn mà cùng đỏ hoe. Một trong đó thậm chí còn rơi nước mắt, đưa tay dùng ống tay áo hung hăng lau mắt, nghẹn ngào gọi một tiếng: “Anh ba!”
Yến Thiếu Ngu hai , đôi môi mỏng khẽ mím , trong mắt dâng lên chút ánh sáng ôn hòa: “Đều lớn chừng , còn .”
Anh dứt lời, hai thanh niên sải bước tới, ôm c.h.ặ.t lấy , bàn tay vỗ lên lưng phát tiếng rung.