Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 521: Em Muốn Đi Theo Về
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:05:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không khí buổi sáng sớm tràn ngập mùi đất tươi mát, Yến Thiếu Ương và Yến Thiếu Ly từ sáng sớm lên núi cắt cỏ heo.
Một tay Yến Thiếu Ly nắm cỏ heo, một tay cầm liềm, tay đưa d.a.o xuống, liền một nắm cỏ heo tươi rói còn đọng nước. Hai con heo con ở nhà lớn lên da thịt nhờ cô bé, nghĩ đến năm giao bán cho nhà nước, cũng thể kiếm ít tiền.
Cô bé hào hứng cắt cỏ heo, nghĩ đến chuyện hôm qua cả chị dâu cả kết hôn, cảm xúc vui vẻ vẫn dịu xuống.
Nghe Yến Thiếu Ly ngâm nga điệu hát nhỏ, dáng vẻ thích ứng với cuộc sống ở nông thôn, Yến Thiếu Ương cảm thấy một trận an ủi.
Anh hai im lặng một lúc lâu, : “Thiếu Ly, cả chị dâu cả sắp rời khỏi Đại đội sản xuất Đại Lao Tử, về thành phố Hoài Hải . Đến lúc đó em chăm sóc cho bản và Thiếu Đường, cẩn thận lời chú Cố, chị dâu Cố, ?”
Tiếng ngâm nga điệu hát nhỏ của Yến Thiếu Ly im bặt, hồ nghi về phía Yến Thiếu Ương: “Anh hai, ?”
Anh hai nhà nay luôn là một tên mọt sách lầm lì, vô duyên vô cớ những lời dặn dò , chút kỳ lạ.
Yến Thiếu Ương cũng giấu giếm, bàn tay cầm liềm dùng sức, khuôn mặt sáng sủa ngậm một tia kiên quyết: “Hôm nay Lăng Gia và Vĩ Cần sẽ về Kinh thành, chuẩn cùng họ trở về.”
Nghe , chiếc liềm trong tay Yến Thiếu Ly suýt chút nữa rơi xuống đất. Cô bé trợn tròn mắt, đôi môi run rẩy: “Anh hai, đừng đùa nữa! Kinh thành là tình hình gì lúc xuống nông thôn cả rõ ràng !”
Yến Thiếu Ương im lặng , một lúc lâu , giọng khàn: “Anh , nhưng bắt buộc về.”
Hốc mắt Yến Thiếu Ly đỏ hoe: “Anh hai! Anh đừng ngốc nữa, Kỷ Nhiên đang ở Kinh thành, bà hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t tất cả chúng . Anh chắc chắn trở về thể bình an vô sự ? Lúc đó chúng tốn bao nhiêu sức lực mới rời khỏi Kinh thành ?”
Hốc mắt Yến Thiếu Ương cũng dần đỏ lên, đến xuống một cái cây lớn mọc nghiêng ngả: “Thiếu Ly, cả gánh vác quá nhiều . Kết hôn , chuyện về Kinh thành sẽ trở nên cấp bách hơn, sẽ dốc hết lực.”
Anh hai hít sâu một , về phía Yến Thiếu Ly: “Em tại tiền để cả cất ?”
Yến Thiếu Ly đến xuống bên cạnh hai, c.ắ.n môi : “Tại ?”
“Anh chuẩn sẵn tâm lý c.h.ế.t chiến trường tiền tuyến . Một khi thể trở về, tiền đó chính là đường lui cuối cùng của ba đứa chúng , em hiểu ? Anh cả vắt óc suy nghĩ, hy sinh quá nhiều. Chúng lớn thế , thể cứ an nhiên hưởng thụ sự bảo vệ của nữa. Chỉ cần thể thêm một chút, cả sẽ gánh vác ít một chút.” Giọng Yến Thiếu Ương trầm.
Cơ thể Yến Thiếu Ly đột nhiên thẳng tắp. Cô bé chằm chằm Yến Thiếu Ương nửa ngày, bỗng nhiên nức nở thành tiếng.
“Đừng , là nhà họ Yến, đổ m.á.u đổ lệ, em quên ?” Yến Thiếu Ương đưa tay xoa đầu Yến Thiếu Ly, giọng nhẹ mềm mỏng. Nghĩ đến lời của bố lúc nhỏ, trong mắt lóe lên một tia ảm đạm.
Tiếng của Yến Thiếu Ly kìm nén , qua lâu mới dần dần ngừng : “Anh với cả ?”
Nhìn dáng vẻ nức nở của cô bé, Yến Thiếu Ương cong môi : “Chưa , nhưng cả sẽ đồng ý thôi.”
Yến Thiếu Ly gì thêm. Cô bé trong lòng cũng hiểu rõ, tính khí của cả chút giống bố, nhưng cả tính tình lạnh lùng cứng rắn hơn. Một khi hai đề nghị về Kinh thành, cả phần lớn là sẽ từ chối.
Người nhà họ Yến sợ c.h.ế.t, sợ là sống hèn nhát cả đời.
Yến Thiếu Ly thấy Yến Thiếu Ương mang dáng vẻ hạ quyết tâm, cũng khuyên nhiều nữa. Người nhà họ, ai nấy đều cứng đầu cứng cổ. Cô bé thở vắn than dài một lúc lâu, mới : “Vậy về Kinh thành định gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-521-em-muon-di-theo-ve.html.]
Yến Thiếu Ương trầm ngâm giây lát, trịnh trọng : “Vào tòa soạn báo, bài.”
Anh hai suy nghĩ kỹ càng . Từ xưa đến nay triều đình luôn hai chiến trường, một văn một võ. Anh cả chọn lên chiến trường c.h.é.m g.i.ế.c, hai bản lĩnh đó, tự nhiên chọn con đường phù hợp nhất với .
Mười năm đèn sách khổ luyện, cầm s.ú.n.g b.ắ.n giặc hai , nhưng cầm ngòi b.út tố cáo tội ác đen tối, hai thành vấn đề.
như câu “chính quyền đẻ từ nòng s.ú.n.g”, ở Kinh thành, cả thể dùng s.ú.n.g uy h.i.ế.p, bảo vệ ngòi b.út trong tay hai, hai sẽ dùng ngòi b.út tranh thủ lòng dân. Sớm muộn gì cũng một ngày, nhà họ Yến thể rửa sạch oan khuất, giải oan thành công.
Yến Thiếu Ly tuy hiểu những vòng vo trong đó, nhưng thần sắc điềm tĩnh và tràn đầy kiên định của Yến Thiếu Ương, trong lòng một trận an tâm. Cô bé mấp máy môi, kìm mở miệng : “Anh hai, xem, bố thật sự thể trở về ?”
Dứt lời, Yến Thiếu Ương liền nghiêm túc và chân thành tiếp lời: “Đương nhiên! Em tin , còn tin cả ?”
Yến Thiếu Ly gật đầu, nín mỉm : “Em tin cả, cũng tin hai. Đợi các ở Kinh thành xử lý xong chuyện, thì đón em và Thiếu Đường về. Đến lúc đó bố cũng trở về , cả nhà chúng sẽ thật sự đoàn tụ.”
Yến Thiếu Ương bật thành tiếng. Một tia nắng xuyên qua cành lá trong rừng chiếu xiên lên hai, mang đến một trận ấm áp.
Lúc hai em cõng giỏ đầy cỏ heo trở về, bữa sáng xong .
Yến Thiếu Ngu, Lăng Gia và Kỷ Vĩ Cần đều đang tập thể d.ụ.c trong sân. Trán mấy đều lấm tấm mồ hôi, quần áo cũng ướt đẫm dính sát . Nếu vì còn Bạch Mai ở đây, e rằng sớm cởi trần .
Lúc họ ở quân khu, sáng sớm đều cởi trần tập thể d.ụ.c, nhưng ở nông thôn thì thể thô lỗ như .
“Về , rửa tay , ăn cơm thôi.” Bạch Mai cầm chậu nồi xổm bên ngoài rửa, thấy hai trở về, vẫy tay. Nói xong, về phía ba Yến Thiếu Ngu: “Chị đun nước nóng , các cũng tắm rửa , chúng ăn cơm thôi.”
Mấy đều đáp một tiếng. Yến Thiếu Ngu khi về phòng, tắm rửa qua loa phòng.
Chiếc chăn hỷ đỏ thẫm giường gồ lên một đường cong. Anh mày mắt dịu dàng, tiến lên một cái. Cố Nguyệt Hoài đang cuộn trong chiếc chăn mỏng, mái tóc đen nhánh xõa tung, tấm lưng trần nhẵn nhụi như ngọc lộ , nhưng những vết đỏ loang lổ đó khiến đỏ mặt tim đập.
Nhìn những dấu vết , trong mắt Yến Thiếu Ngu hiện lên vẻ chột , khẽ ho vài tiếng.
Cố Nguyệt Hoài ngủ sâu, nếu hôm qua quá mệt mỏi, cũng sẽ ngủ nướng. Nghe thấy động tĩnh liền mở mắt , đập mắt là hàng chân mày đẽ của Yến Thiếu Ngu. Ừm... sáng sớm thấy khuôn mặt , tâm trạng lên quá nửa .
“Chị dâu cả xong bữa sáng ?” Cô dậy, vươn vai cái eo nhức mỏi, cũng để ý chiếc chăn mỏng đột nhiên trượt xuống khỏi . Rãnh n.g.ự.c trắng như tuyết nhấp nhô sóng lượn, muôn vàn phong tình đều thu đáy mắt Yến Thiếu Ngu.
Ánh mắt chút u ám, bất giác ho khan một tiếng kịch liệt, sang chỗ M. L. Z. L. khác: “Ừ, thu dọn một chút dậy .”
Nói xong, liền như chạy trốn khỏi phòng. Mặc dù yết hầu lăn lộn, cảm xúc chút nhấp nhô kích động, nhưng lúc mở cửa phòng quên chỉ mở một khe hẹp, sợ bên ngoài thấy phong cảnh trong phòng.
Cố Nguyệt Hoài rủ mắt bản , nhịn , phụt một tiếng bật thành tiếng.
“Đã lúc nào , còn hổ?”
Cô rằng, con sói nếm mùi thịt là hổ, mà là sợ khống chế d.ụ.c vọng, bắt cả bàn đợi họ ăn cơm.