Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 552: Giải Quyết Gánh Nặng

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:06:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thật ? Phùng lão lời giữ lấy lời nhé?!” Giọng Cố Nguyệt Hoài đột nhiên cao lên vài phần.

 

Tuy chuyện của Điền Tĩnh hiện giờ trở nên rõ ràng, nhưng nếu thể giải quyết gánh nặng mà Yến Thiếu Ngu đang gánh vác, thì chuyến Kinh thành cũng coi như uổng công. Ít nhất thể sống nhẹ nhõm hơn một chút.

 

Phùng lão râu tóc dựng ngược, chút vui: “Hừ, lão già một lời đáng giá cửu đỉnh!”

 

Ông xong, còn đợi Cố Nguyệt Hoài vui mừng lên tiếng, Đường lão bưng một bát canh sâm . Trong khay còn đặt một chiếc đĩa nhỏ, bên trong bày những lát sâm thái mỏng: “Cái gì mà một lời đáng giá cửu đỉnh? Lão Phùng ông ?”

 

Một củ sâm già năm trăm năm, một phần dùng để sắc thành canh, một phần thì thái lát ngậm trong miệng.

 

Phùng lão nhắc đến chuyện của Yến gia, thò đầu thứ Đường lão đang bưng tay: “Ông ?”

 

Nhắc đến chuyện , mặt Đường lão bất giác lộ nụ : “Đồ ! Nhân sâm quân y Cố mang đến, năm tuổi ít nhất cũng năm trăm năm, d.ư.ợ.c hiệu mạnh. Dùng thứ giữ một thở cho lãnh đạo, thể sống thêm hai ngày nữa!”

 

Trong mắt Đường lão, thể sống thêm hai ngày nữa, đồng nghĩa với việc thể tìm nhiều cách cứu hơn.

 

Phùng lão ha hả: “Ông còn nhỉ? Cô nhóc , tối nay thể khiến Hữu Công tỉnh .”

 

Nghe , tay Đường lão run lên, suýt nữa thì đổ bát canh sâm hao tâm tổn trí sắc xong.

 

Ông ngẩng đầu Cố Nguyệt Hoài, đôi mắt sáng rực: “Quân y Cố, cô thực sự thể ?”

 

Cố Nguyệt Hoài bật . Hết đến khác liên tục hỏi hỏi , ngược khiến cô chút áp lực. Nhìn đồng hồ, cô : “Thủ trưởng Cố, nhóm Thiếu Ngu đường cả ngày , đều ăn cơm. Phiền ông kiếm cho họ chút đồ ăn. Bên cứ giao cho , đảm bảo lúc các ông ăn cơm xong , lãnh đạo tỉnh .”

 

Cố Vĩ , gật đầu lia lịa: “Tốt , thì vất vả cho quân y Cố . Cô yên tâm, đàn ông của cô bên chắc chắn sẽ chăm sóc chu đáo. Cô cứ bận việc bên , sẽ đưa ngoài!”

 

Nói xong, Cố Vĩ liền kéo Yến Thiếu Ngu đang tình nguyện rời khỏi phòng.

 

“Đường lão, phiền ông chuẩn cho một d.ư.ợ.c liệu.” Cố Nguyệt Hoài một loạt tên d.ư.ợ.c liệu, đều là t.h.u.ố.c bổ khí ích huyết. Nói cho cùng, Tần Hữu Công là trúng chiêu, chứ cơ thể thực sự vấn đề gì. Muốn hồi phục vẫn cần tẩm bổ.

 

Đường lão dụng tâm ghi nhớ, cũng chậm trễ, lập tức ngoài chuẩn .

 

Cố Nguyệt Hoài sang Phùng lão đang chớp chớp mắt ở bên cạnh, mang vẻ mặt " gì đây", chút buồn . là tuổi càng cao càng giống trẻ con. Nghĩ ngợi một chút, cô : “Phùng lão, ngài kiến đa thức quảng, thể tại lãnh đạo biến thành thế ?”

 

Sắc mặt Phùng lão nghiêm , nhíu c.h.ặ.t mày: “Lão Đường vẫn luôn bệnh chứng Hữu Công. Chúng đều coi đó là một căn bệnh nan y từng xuất hiện, suy cho cùng các cơ quan của suy kiệt là thật. Lẽ nào thực sự là thủ đoạn của Hàng đầu sư gì đó ?”

 

Lòng Cố Nguyệt Hoài khẽ động: “Phùng lão từng giao thiệp với Hàng đầu sư ?”

 

Phùng lão liếc cô một cái, bĩu môi : “Hồ ly nhỏ, đang dò hỏi đấy ?”

 

Ông trầm ngâm một lát, : “Loạn Hàng đầu năm xưa gây xôn xao dư luận ở Kinh thành, khiến cũng khó. Cùng ở giang hồ, Cái Bang và Phong thủy sư, đạo sĩ Mao Sơn, Hàng đầu sư thậm chí cả bọn cổ bà đều từng chút giao thiệp.”

 

“So với những dị thuật huyền bí đó, chút quyền cước công phu của Cái Bang quả thực đáng nhắc tới.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-552-giai-quyet-ganh-nang.html.]

Khi đến đây, giọng điệu Phùng lão cũng khó tránh khỏi ngậm ngùi, nhưng đó chính là sự thật.

 

Cố Nguyệt Hoài như điều suy nghĩ, chốc lát : “Phùng lão, nghi ngờ lãnh đạo chính là trúng chiêu của Hàng đầu sư. Cơ thể ông mục nát suy kiệt từ trong ngoài, tuyệt đối là bệnh chứng. Mà chuyện , e là thoát khỏi liên quan đến phe phái họ Khương.”

 

Nghe , sắc mặt Phùng lão trở nên ngưng trọng.

 

Năng lực của Cố Nguyệt Hoài là thể nghi ngờ. Những rắc rối mà đám lão già bọn họ xúm cũng giải quyết , cô thể . Mặc dù hiện tại vẫn tiến triển thực chất gì, nhưng cô nghi ngờ gì địa vị đối thoại ngang hàng với họ.

 

như , thì chắc chắn là xác định , ông tự nhiên tin tưởng.

 

Ánh mắt Cố Nguyệt Hoài khẽ lóe lên, tiếp tục : “Ngoài , suy đoán một khi bệnh chứng cơ thể lãnh đạo chữa khỏi, sẽ gây một hiệu ứng phản phệ đối với Hàng đầu sư tay. Không Phùng lão cách nào để mắt tới của phe phái họ Khương, từ đó xác định xem Hàng đầu sư bên cạnh họ rốt cuộc là ai ? Như , chúng nhắm họ chẳng sẽ mục đích hơn ?”

 

“Tên Hàng đầu sư đó bắt buộc bắt , nếu một ắt hai, đối với lãnh đạo mà là tin tức lành gì.”

 

Phùng lão trầm tư một lát, gật đầu thật mạnh: “Cô yên tâm, chuyện cứ giao cho .”

 

Cố Nguyệt Hoài híp mắt : “Phùng lão ngựa, còn lo lắng nữa? Chỉ là...”

 

Khóe miệng Phùng lão giật giật, sải bước xuống chiếc ghế bên cạnh: “Cô hồ ly nhỏ , chuyện cứ ngập ngừng, thể một cho xong ? Được , còn sót cái gì, nốt .”

 

Cố Nguyệt Hoài mang vẻ mặt chân thành : “Phùng lão minh!”

 

Cô cũng chần chừ, : “Phùng lão, bên thực còn một đối tượng tình nghi, lẽ liên quan đến Hàng đầu sư bên cạnh phe phái họ Khương. Nếu thể, Phùng lão thể phái điều tra một chút, nhất là thể để mắt tới đó, chắc chắn sẽ thu hoạch.”

 

“Ồ? Cô !” Phùng lão quả nhiên nghiêm túc , thẳng .

 

Cố Nguyệt Hoài bình tĩnh : “Người đó tên là 'Sử Uyển Đình', cha cô là một Đại tá của Quân khu 8, tên gọi Sử Kính Tùng.”

 

Tiếp đó, cô liền kể những nghi vấn về việc Sử Uyển Đình rơi xuống biển như thế nào, sống như thế nào khi chẩn đoán là t.ử vong. Sắc mặt Phùng lão trở nên khó coi, miệng lẩm bẩm: “Cải t.ử sinh, xuất hiện ?”

 

Rõ ràng ông cũng nghĩ đến Kỷ Nhiên c.h.ế.t sống năm xưa. Người hiện giờ nghiễm nhiên là Đệ nhất phu nhân của phe phái họ Khương .

 

“Đây là điềm báo lành gì .” Phùng lão dậy, thở một ngụm trọc khí.

 

“Cô nhóc, Hữu Công giao cho cô, ngoài một chuyến.” Nói xong, Phùng lão cũng dặn dò gì thêm, sải bước rời . Nhìn bóng lưng tiêu sái mạnh mẽ , chỉ cần một bộ quần áo của trẻ tuổi, sẽ ai nghĩ ông một trăm tuổi .

 

Ánh mắt Cố Nguyệt Hoài khẽ trầm xuống, đầu Tần Hữu Công, trong lòng nên phức tạp nên vui mừng.

 

Bất luận là cô, là Yến Thiếu Ngu, đều gánh vác nhiều nhiều. Vì những thứ gánh vác mà chịu ít khổ cực, chịu ít mệt mỏi. đời những , cho dù một lời, cũng thể giải quyết gánh nặng như cho họ.

 

Cô hít sâu một , đưa tay bắt mạch cho Tần Hữu Công. Lực lượng chữa trị men theo m.á.u, kinh lạc cuồn cuộn tuôn , từng chút từng chút nhổ bỏ những đốm đen bám trong cơ thể ông . Quá trình diễn chậm chạp.

 

Nơi cô ưu tiên xua đuổi chính là những đốm đen trong tim và trong đầu ông . Một khi sự ô uế ở hai nơi dọn sạch, ông thể tỉnh . Lực lượng chữa trị phụ trợ thêm nước suối gian, việc Tần Hữu Công khỏe chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian.

 

 

Loading...