Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 558: Đương Nhiên!

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:06:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Nguyệt Hoài hít sâu một , cùng Yến Thiếu Ngu dậy, chuẩn phòng chuyện với Tần Hữu Công.

 

Lúc , cửa phòng từ bên trong mở , Cố Vĩ bước , hốc mắt ông đỏ, khi thấy Cố Nguyệt Hoài, vẻ mặt vô cùng cảm kích: “Quân y Cố, lãnh đạo mời cô và Thiếu Ngu .”

 

Cố Nguyệt Hoài gật đầu, bước phòng, ánh mắt liền đặt lên Tần Hữu Công giường.

 

Lúc ông nhắm mắt thì cảm thấy gì, bây giờ tỉnh , đôi mắt từng trải phản chiếu một áp lực bức , giống một cứu về từ lằn ranh sinh t.ử. Cũng , thể trở thành đầu phe Tần, thể đơn giản?

 

Khi cô Tần Hữu Công, ánh mắt của Tần Hữu Công cũng đặt lên Cố Nguyệt Hoài và Yến Thiếu Ngu.

 

Một lát , ông mấp máy môi, giọng chút khàn khàn: “Vị chính là quân y Cố nhỉ, cảm ơn, nếu tay cứu giúp, bộ xương già của lẽ bỏ mạng ở đây . Cô cứu , cũng cứu phe Tần.”

 

Cố Nguyệt Hoài vô cùng bình tĩnh, khẽ gật đầu: “Lãnh đạo khách sáo , là chuyện trong bổn phận.”

 

Tần Hữu Công dường như , ông sang Tần Lập Quốc và Tần Thục Hoa: “Hai con ngoài , chuyện với quân y Cố.”

 

Tần Lập Quốc gật đầu đồng ý, tiện tay đắp chăn cho Tần Hữu Công, đầu mỉm cảm kích với quân y Cố, mới rời khỏi phòng. Tần Thục Hoa tính tình nóng nảy cũng nhiều, im lặng theo Tần Lập Quốc ngoài.

 

Hai , trong phòng lập tức yên tĩnh hơn nhiều.

 

Tần Hữu Công chuyển ánh mắt, dừng Đường lão: “Phùng lão ?”

 

Đường lão dừng , Cố Nguyệt Hoài, mày mắt nghiêm nghị : “Phùng lão điều tra Hàng đầu sư phe Khương . Lãnh đạo, cho rằng việc cấp bách bây giờ vẫn nên chú trọng lời đó của quân y Cố, rà soát những bên cạnh.”

 

Tần Hữu Công sững sờ, trong lòng khẽ trầm xuống: “Đường lão ?”

 

Ông đột nhiên bệnh nặng là do Hàng đầu sư gây , kẻ ai khác ngoài phe Khương. Chỉ là chuyện liên quan gì đến bên cạnh? Lẽ nào bên cạnh ông nội gián?

 

Đường lão gì, mà Cố Nguyệt Hoài: “Quân y Cố?”

 

Theo ông, Cố Nguyệt Hoài chữa khỏi cho Tần Hữu Công, chính là ân nhân của phe Tần, lời cô tự nhiên trọng lượng.

 

Cố Nguyệt Hoài gật đầu, kiên nhẫn giải thích một : “Hàng đầu sư tay, cần vật trung gian, hoặc là vật tùy của ngài, hoặc là đồ ăn thức uống của ngài. Chuyện nếu cận thì thể , tiếp cận lãnh đạo dễ dàng.”

 

Lông mày Tần Hữu Công nhíu thành chữ “xuyên”, môi mấp máy, một lúc lâu , ông nhắm mắt , mở : “Lời quân y Cố ghi nhớ, yên tâm, sẽ cho khác cơ hội tay thứ hai.”

 

Ông tạm thời bỏ qua chuyện , Cố Nguyệt Hoài, tò mò hỏi: “Quân y Cố tuổi còn trẻ, cũng Kinh thành, tại hiểu rõ về Hàng đầu sư như , còn thể giải trừ cấm chế quỷ thuật của Hàng đầu sư?”

 

Cố Nguyệt Hoài thản nhiên : “Lãnh đạo, những sinh khắc chế loại ma quỷ , thật trùng hợp, chính là đó.”

 

Tần Hữu Công ngạc nhiên liếc cô một cái, nhưng nghi ngờ gì, chuyện đời quả thực nhiều điều khó giải thích.

 

Ông nhịn khẽ thở phào một , , ông thật sự cảm thấy vận khí sắp tận, ngờ gặp một quân y chuyên khắc chế tà ma, điều chứng tỏ ông mệnh nên tuyệt.

 

Tần Hữu Công bình cảm xúc trong lòng, sang Yến Thiếu Ngu đang bên cạnh Cố Nguyệt Hoài.

 

Vẻ mặt ông chút phức tạp, trong mắt cũng dấy lên một tia gợn sóng. Ông vẫn nhớ con trai của Yến Thú Chi, gã đó dù đến , miệng cũng là lời khen ngợi về con trai , khiến nhớ cũng khó.

 

Chỉ là, khi Yến gia gặp nạn, đứa trẻ cũng xa, lúc đó, ông giữ thái độ bàng quan.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-558-duong-nhien.html.]

Bây giờ chỉ trong vòng hơn một năm ngắn ngủi, vị trí của hai bên đổi, nhưng chọn thái độ tương tự, mà để yêu của cứu ông. Đôi khi duyên phận khí vận thật sự huyền diệu.

 

Ông ho hai tiếng, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng của Yến Thiếu Ngu, : “Nhóc con nhà họ Yến, cũng chào một tiếng ?”

 

Đôi mày của Yến Thiếu Ngu bao trùm sự thờ ơ liên quan đến , đối diện với ánh mắt của Tần Hữu Công: “Lãnh đạo, nếu là ngài, bây giờ tâm trạng để liên lạc tình cảm .”

 

Đường lão nhíu mày, chút hài lòng với thái độ của Yến Thiếu Ngu, nhưng Tần Hữu Công gì, ông tự nhiên cũng tiện vượt quyền.

 

Tần Hữu Công , hề để ý đến thái độ lạnh lùng của , ngược còn tự giễu : “Ồ? Vậy xem, với thể của bây giờ, thể gì?”

 

Tuy nhiên, những lời tiếp theo của Yến Thiếu Ngu khiến ông chút nổi.

 

“Phe Khương liên lạc với Nước E, tiến hành thương mại lương thực, ngài lòng rõ. Nếu phe Khương thành công, lương thực phân phát, uy tín của ông trong lòng dân chúng cả nước sẽ đạt đến một tầm cao mà ngài khó thể sánh kịp.”

 

“Danh tiếng phe Khương vang dội, phe Tần khó mà tiếp tục, cho dù ngài sống , thể cứu vãn gì?”

 

“Việc cấp bách bây giờ là cản trở ngoại thương lương thực của phe Khương và Nước E, nhất là thể lợi dụng chuyện Hàng đầu sư, kéo phe Khương xuống ngựa. Những chuyện cần rõ hơn với ngài ?”

 

Yến Thiếu Ngu năng từ tốn, mỗi câu khiến mày mắt Tần Hữu Công trầm xuống một phần.

 

Đường lão bên cạnh mà sắc mặt đại biến, kinh ngạc Yến Thiếu Ngu. Ông thể ngờ, trong căn phòng nhỏ bé , dám cùng lãnh đạo thảo luận thế nào để kéo phe Khương xuống ngựa, mà còn là một tên nhóc ranh.

 

“Thủ trưởng hạ lệnh, chúng đến Kinh thành một là để cứu ngài, hai là để xử lý Hàng đầu sư phe Khương. Phe Khương lợi dụng ma thuật hại , dùng thủ đoạn phi chính trị để bá quyền, hành vi như , ngài thể bỏ qua chứ?”

 

Chỉ vài ba câu , khiến đáy mắt Tần Hữu Công dấy lên ánh sáng u tối.

 

Khi ông Yến Thiếu Ngu, vẻ mặt đổi.

 

Từng lúc ông cho rằng nhà họ Yến cứng đầu cố chấp, tay nắm trọng quyền cân nhắc lợi hại, chỉ một mực chìm đắm trong sự ngu xuẩn “ phạm , phạm ”, mới dẫn đến khác lợi dụng. Bây giờ xem , nhà họ Yến cũng ai cũng cứng nhắc.

 

Ít nhất, mắt ông đây một cái đầu .

 

Một lát , ông với Đường lão: “Đường lão, gọi Cố Vĩ đây.”

 

Sắc mặt Đường lão nghiêm nghị, gật đầu, vội vàng ngoài.

 

Ông , chuyện họ sắp thảo luận, đủ để lật đổ bộ cục diện Kinh thành.

 

Tần Hữu Công khẽ động lưng: “Nhóc con nhà họ Yến, giỏi, ý định trở Kinh thành ?”

 

Ý trong lời của ông rõ ràng, ông nâng đỡ vị hậu bối .

 

Yến Thiếu Ngu kịp mở miệng, Cố Nguyệt Hoài khẽ : “Lãnh đạo, Thiếu Ngu tính tình thẳng thắn, hợp với quan trường.”

 

Thấy , Tần Hữu Công á khẩu, khẽ một tiếng, cũng để ý, tiếp tục : “Chuyện của Yến gia, sẽ để tâm, coi như là báo đáp các cứu . Tuy nhiên, nếu phe Khương cản trở, bên Bảo Đảo cũng cho câu trả lời rõ ràng, chỉ dựa một lá thư thì khó minh oan cho Yến gia. Cho nên, các chuẩn .”

 

Ông dứt lời, Yến Thiếu Ngu liền ngẩng đầu, đôi mắt hoa đào dài hẹp lấp lánh: “Phe Khương sụp đổ, Lãnh Trung Dịch đích tòa án quân sự chứng, ngài thể đảm bảo sự trong sạch của Yến gia ?”

 

Tần Hữu Công khẽ sững sờ, ông sâu Yến Thiếu Ngu một cái, khóe môi nhếch lên một nụ : “Đương nhiên.”

 

 

Loading...