Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 563: Phế Vật Có Cách Dùng Của Phế Vật
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:06:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vạn Bình Trai, khu nhà 06.
Ánh đèn trong nhà tắt ngấm, chỉ duy nhất một căn phòng ngủ còn lưu một ngọn đèn nhỏ, tỏa ánh sáng lập lòe quỷ dị.
Sử Uyển Đình ghế, mặt biểu cảm gì, chỉ chằm chằm phụ nữ đang loay hoay với vết thương mặt.
Đây là một phụ nữ cực kỳ xinh , dung mạo diễm lệ, sở hữu khuôn mặt trái xoan trắng trẻo, đôi môi mỏng một chút, thêm vài phần cay nghiệt. Tuy nhiên, động tác tay bà lúc vô cùng rùng rợn và quỷ dị.
Bà để lộ cặp đùi trắng như tuyết, đùi một vết thương đầm đìa m.á.u tươi trông dữ tợn.
Mà bàn tay sơn móng đỏ ch.ót của bà đang nắm một con sâu trắng muốt, đặt nó lên chỗ vết thương. Cơ thể mập mạp của con sâu ngừng ngọ nguậy, qua bao lâu, cơ thể trắng muốt mà tràn ngập những đường chỉ m.á.u.
Cho dù sớm sự quỷ dị của Hàng đầu sư, nhưng thấy cảnh tượng , Sử Uyển Đình vẫn cảm thấy ớn lạnh trong lòng.
Tuy nhiên, một kẻ c.h.ế.t qua một như cô , còn gì sợ nữa?
Nghĩ như , Sử Uyển Đình liền thả lỏng tâm trí, bảo hổ lột da, dù cũng hơn là lột da rút gân thêm nữa.
Ngọc Yêu Nương bỏ con sâu hộp, khẽ giọng lên tiếng: “Nhiều m.á.u như , tóm thể lãng phí.”
Giọng của bà vô cùng quyến rũ, lọt tai khiến cơ thể nóng ran. Một phụ nữ như , nghi ngờ gì nữa, chính là một vưu vật trời sinh.
Sử Uyển Đình nhắm mắt , mở , sự kiên nhẫn trong lòng sắp cạn kiệt. Cô hạ thấp giọng, lạnh lùng u ám : “Đại nhân, bí mật của đều cho ngài , ngài rốt cuộc đồng ý với yêu cầu của ?”
Nghe , giữa hàng lông mày Ngọc Yêu Nương trào dâng một tia trào phúng, khóe mắt khẽ liếc qua Sử Uyển Đình đang nghiêm chỉnh.
Trong tầm mắt của bà , Sử Uyển Đình đang tuôn ánh sáng màu đen, khác biệt với dáng vẻ đỏ pha vàng lúc mới gặp. Nếu cô thực sự thể các bước và quá trình của "Anh thi dưỡng quỷ thuật", bà còn thật sự dám tin, đây là mang đại khí vận mà bà từng nhắm trúng. Mới qua bao lâu, mà đổi một bộ xác khác.
Tuy nhiên, một hồi lăn lộn như , cũng vắt kiệt khí vận của chính .
Mặc dù trong lòng Ngọc Yêu Nương chán ghét, nhưng khi thốt lời vẫn mang theo vài phần ôn hòa: “Cố Nguyệt Hoài trong miệng cô, thực sự một bảo bối thể dự trữ lương thực vô hạn như ? Cô lừa gạt chứ?”
Sử Uyển Đình hít sâu một : “ nhiều , đây là sự thật! Hơn nữa bảo bối đó của cô còn thể khắc chế Hàng đầu thuật, là khắc tinh của ngài! Ngài nhất định g.i.ế.c c.h.ế.t cô , mới thể nhổ cỏ tận gốc!”
Ngọc Yêu Nương khanh khách: “Sao gấp gáp thế? Đứa trẻ ngoan, còn thể tin cô ?”
Bà kéo lê cơ thể thương dậy, đến phía Sử Uyển Đình, ngón tay khẽ lướt qua gáy cô , ngay đó cúi thấp ghé sát tai cô : “Cô yên tâm, nhất định sẽ giúp cô g.i.ế.c Cố Nguyệt Hoài.”
Ngọc Yêu Nương khựng một chút, ngay đó nín thở: “Bây giờ chỉ , cô thế nào mà c.h.ế.t sống ?”
Sử Uyển Đình nhíu mày, đột ngột dậy tránh xa sự kìm kẹp của Ngọc Yêu Nương: “Ngài tin ? , c.h.ế.t trong gian của Cố Nguyệt Hoài, lúc tỉnh thì ở trong cơ thể . Còn về nguyên nhân, thực sự .”
Cô là Điền Tĩnh, hiện tại cũng là Sử Uyển Đình.
Mang theo oán hận ngập trời từ đầu, ngờ đ.á.n.h bậy đ.á.n.h bạ tới Quân khu 8, đụng mặt Cố Nguyệt Hoài và Yến Thiếu Ngu. Trong lòng cô rõ, Cố Nguyệt Hoài sẽ buông tha cho cô , vì chờ c.h.ế.t bằng đổi một hướng suy nghĩ khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-563-phe-vat-co-cach-dung-cua-phe-vat.html.]
Vì , cô chút do dự đến Kinh thành, tìm Ngọc Yêu Nương - năm xưa từng thi triển Hàng đầu quỷ thuật cho cô .
Lúc đó thực cô tin Ngọc Yêu Nương, suy cho cùng bà chỉ là cô tùy tiện tìm phố khi ngụy trang thành thầy bói.
Khi , cô tưởng Ngọc Yêu Nương đang trêu đùa , chỉ để lừa tiền. khi thực sự chứng kiến thủ đoạn của Hàng đầu sư, cô mới thế giới của chật hẹp đến mức nào, và thế giới trong cuốn tiểu thuyết cũng hề đơn giản.
Đôi mắt của Ngọc Yêu Nương híp , nghiêm túc đ.á.n.h giá cô vài cái, ngay đó dịu sắc mặt: “Được , chúng bây giờ là quan hệ hợp tác, bài xích và đề phòng như chuyện gì. Nào, xuống, chúng chuyện đàng hoàng về Cố Nguyệt Hoài .”
Bà vốn lợi thì , năm xưa sở dĩ giúp Điền Tĩnh, cũng chỉ vì cô là mang đại khí vận, lợi cho bà và Khương Bính Nhung mà thôi. Đáng tiếc, phế vật chỉ thất bại, mà còn tiêu hao hết sạch khí vận của bản .
Cô của hiện tại, chẳng qua chỉ là một cái xác hồn đúng nghĩa, oán niệm thao túng, sớm muộn gì cũng c.h.ế.t chỗ chôn.
Tuy nhiên, phế vật cũng cách dùng của phế vật, xem thủ đoạn của thao túng thế nào .
Trong lòng Sử Uyển Đình thả lỏng, vòng sang một bên xuống, luôn giữ một cách nhất định với Ngọc Yêu Nương.
Ngọc Yêu Nương lạnh một tiếng, cũng để ý, đến mép giường xuống. Ngón tay khẽ điểm, một con rắn nhỏ xanh biếc liền từ trong vạt áo bà chui , chỉ to bằng chiếc đũa, thì đáng sợ, nhưng sự kết hợp giữa mỹ nhân và rắn rốt cuộc vẫn khiến rợn tóc gáy.
Sử Uyển Đình cũng thái độ của quá khích, để tránh xé rách mặt với Ngọc Yêu Nương, khỏi hạ giọng: “Ngài chuyện gì về Cố Nguyệt Hoài? đều sẽ cho ngài .”
Ngọc Yêu Nương vuốt ve con rắn xanh: “Cứ xem hiện tại cô đang ở , chúng tìm .”
“Quân khu 8, Cố Nguyệt Hoài hiện tại đang quân y ở Quân khu 8. Cô kết hôn , gả cho con trai cả của Yến gia là Yến Thiếu Ngu. Thực cho dù vì ân oán cá nhân, ngài cũng thể g.i.ế.c cô , nếu đối với phe Khương cũng chẳng chuyện gì.”
Sử Uyển Đình, đúng hơn là Điền Tĩnh, giọng điệu bình tĩnh, nhưng sự xúi giục trong lời tiếc sức lực, hề che giấu.
Cô vốn tưởng thấy lời , Ngọc Yêu Nương cũng chỉ lạnh một tiếng, tựa như tiên nhân xuống chúng sinh nhỏ bé. Nào ngờ, khi xong, sắc mặt bà đột ngột đổi, nắm c.h.ặ.t lấy hình con rắn nhỏ. Con rắn nhỏ đau, phát tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết "xuy xuy xuy".
Ngọc Yêu Nương dựng ngược lông mày, lệ thanh : “Cô cái gì? Quân khu 8? Yến gia? Sao lúc cô ?!”
Điền Tĩnh dọa giật , suýt chút nữa ngã khỏi ghế.
Cô lùi về vài bước: “Cho dù cô gả cho Yến Thiếu Ngu, Quân khu 8 thì ? Trong mắt phe Khương, cũng chỉ là một con kiến nhỏ thể bóp c.h.ế.t bất cứ lúc nào, ngài căng thẳng như ?”
“Đồ ngu!” Ngọc Yêu Nương tức giận, hung hăng ném con rắn xanh trong tay , quăng lên Điền Tĩnh.
Sắc mặt Điền Tĩnh trắng bệch, nhưng dám nhúc nhích. Cô những thứ tay phụ nữ đều là độc vật, lỡ như c.ắ.n một cái, e rằng chỉ vài phút là mất mạng. Cô cái mạng khó khăn lắm mới hủy hoại trong tay Ngọc Yêu Nương.
Ánh mắt Ngọc Yêu Nương oán độc, tựa như con rắn độc chực chờ c.ắ.n : “Ta đáng lẽ nghĩ đến từ sớm, đáng lẽ nghĩ đến.”
Bà hung hăng câu , dậy liền ngoài, bước chân sải dài, để tâm đến vết thương đùi.
Điền Tĩnh bộ dạng của bà dọa sợ, im thin thít như ve sầu mùa đông. nghĩ đến chuyện liên quan đến Cố Nguyệt Hoài, dám yên tại chỗ, c.ắ.n răng đuổi theo. Khi cô xuống lầu, liền thấy Ngọc Yêu Nương đang gọi điện thoại.