Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 94: Anh Ta Đúng Là Điên Rồi!
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:43:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nụ Cố Duệ Hoài vốn dĩ nở rộ khi thấy Điền Tĩnh đột nhiên cứng đờ mặt.
Anh ngờ câu đầu tiên cô khi thấy là câu .
Cố Duệ Hoài hàng lông mày lộ vẻ bạo ngược của Điền Tĩnh, chút thiếu tự tin lúng b.úng : “Anh... ở đây, nếu của đội dân quân đến, cũng thời gian để chạy.”
Lông mày Điền Tĩnh càng nhíu c.h.ặ.t hơn, trong giọng mang theo sự tức giận: “Chạy? Chạy ? Bây giờ gì quan trọng hơn việc kiếm tiền? Túi lương thực là em đưa cho , coi như tiền vốn, nếu cố gắng, chẳng em cũng chịu thiệt ?”
Bàn tay Cố Duệ Hoài đột nhiên siết c.h.ặ.t, dùng ánh mắt chút xa lạ Điền Tĩnh.
Đây là Tiểu Tĩnh dịu dàng lương thiện, một câu nặng lời cũng nỡ mà từng quen ? Chẳng lẽ thực sự giống như lời Cố Nguyệt Hoài , rời khỏi nhà họ Cố, còn giá trị lợi dụng, nên cô ...
Không, thể nào! Tuyệt đối thể!
Ánh mắt Cố Duệ Hoài liên tục lóe lên, một lúc lâu , mới nhẹ giọng hỏi: “Tiểu Tĩnh, em gặp chuyện gì vui ?”
Nghe , Điền Tĩnh hồn, là cảm xúc của đúng, khiến Cố Duệ Hoài sinh lòng hoài nghi.
Cô hít sâu một , vẻ bạo ngược mặt tản ít, gượng : “Xin , nãy em... nãy gặp Nguyệt Hoài, cô ...” Điền Tĩnh ngập ngừng thôi, ánh mắt Cố Duệ Hoài mang theo vẻ bi thương.
“Nó tìm em gây rắc rối ?!” Cố Duệ Hoài hoắc mắt trợn tròn, nghiến răng nghiến lợi, giọng điệu vô cùng căm hận.
Điền Tĩnh sờ sờ cổ, gì.
Cố Duệ Hoài thở một ngụm trọc khí, giọng dịu : “Không , em yên tâm , sớm muộn gì cũng sẽ trút cục tức cho em.”
Điền Tĩnh lắc đầu, chần chừ một chút, mềm giọng : “Anh hai Cố, chỉ cần chăm chỉ kiếm tiền, ngày tháng thể trôi qua , em đều cả. mà, thực sự cảm thấy việc ở chợ đen thể xuất nhân đầu địa ? Nếu thể tìm một công việc đàng hoàng, sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều, một nhà máy lớn còn phân chia nhà ở nữa.”
Nghe , Cố Duệ Hoài chút khó xử nhíu mày: “Công việc dễ tìm như .”
Điền Tĩnh khẽ cong khóe môi, đưa tay vỗ vỗ l.ồ.ng n.g.ự.c Cố Duệ Hoài: “Nếu quan hệ, tự nhiên sẽ dễ tìm thôi.”
“Quan hệ?” Cố Duệ Hoài chút nghi hoặc, cẩn thận nhớ một chút, : “Mặc dù bác cả gái địa vị ở huyện, nhưng mười mấy năm liên lạc với nhà , bác cả trai và cô hai là công nhân bình thường, thể quan hệ kiểu ?”
Mí mắt Điền Tĩnh giật giật, chút chán ghét sự ngu ngốc của Cố Duệ Hoài, nhưng vẫn kiên nhẫn : “Dì Lâm !”
“Anh dì Lâm tái giá là ai ? Bí thư Công xã Hoàng Oanh, Tần Vạn Giang! Nếu thể tìm dì Lâm chuyện, dựa sự áy náy của dì đối với bao nhiêu năm nay, nhất định sẽ tìm cách tìm cho một công việc!”
Và đến lúc đó, cô chỉ cần dùng lời lẽ dịu dàng khuyên nhủ vài câu, công việc chẳng sẽ là của cô ?
Nghĩ như , sự dịu dàng trong mắt Điền Tĩnh gần như tràn ngoài.
Còn Cố Duệ Hoài thì lập tức biến sắc. Nếu lời là do khác , nhất định sẽ nổi giận, nhưng con gái yêu dùng ánh mắt tin tưởng sùng bái như , Cố Duệ Hoài thốt nên lời từ chối.
Trước theo lão Cố ở chợ đen, ông và cả xông pha chiến đấu, cũng cảm thấy kiếm tiền gian nan. Bây giờ một một ngoài, mới bước đầu tiên chèo kéo khách hàng cần dũng khí lớn, .
Nếu kiếm tiền, thể cho Điền Tĩnh cuộc sống ? Sao thể sánh bằng Trần Nguyệt Thăng?
“Tiểu Tĩnh, em yên tâm...” Cố Duệ Hoài trịnh trọng , dứt lời, nắm lấy tay Điền Tĩnh.
Còn về việc yên tâm chuyện gì, Điền Tĩnh ngầm hiểu. Có món hời dâng tận cửa, thể giúp cô một bước thoát khỏi phận kiếm công điểm ở đại đội sản xuất, cô tự nhiên bận tâm việc Cố Duệ Hoài nắm tay nhỏ, sờ soạng chút đỉnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-94-anh-ta-dung-la-dien-roi.html.]
Hai ở bên tình ý , nào , ở một góc phố khác, một đàn ông vóc dáng cao lớn, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng đang nổi đầy gân xanh, ánh mắt phẫn nộ cảnh tượng .
Người , chính là Trần Nguyệt Thăng.
Hôm nay cùng các xã viên trong công xã đến Hợp tác xã cung tiêu mua sắm. Mùa nông nhộn nhịp qua, trong đội phân phát một hiện vật cho từng hộ gia đình, lương thực nguyên hạt, dầu cải, bông, củi cỏ vân vân.
Trần Nguyệt Thăng với tư cách là đội trưởng, công việc mua sắm tự nhiên thể thiếu, chỉ là ngờ sẽ tình cờ gặp Điền Tĩnh.
Vốn dĩ vì những lời của Cố Nguyệt Hoài, nảy sinh nghi ngờ về mục đích Điền Tĩnh đến huyện Thanh An, ngờ sự thật còn ly kỳ hơn những gì nghĩ. Điền Tĩnh rốt cuộc câu kết với Cố Duệ Hoài từ lúc nào?
Nhìn họ nắm tay chút kiêng dè phố, chừng những chuyện quá đáng hơn cũng từng xảy !
Vậy Nhậm Thiên Tường...
Trần Nguyệt Thăng thậm chí dám nghĩ sâu thêm nữa. Điền Tĩnh luôn dịu dàng trầm tĩnh, băng thanh ngọc khiết trong lòng , mà là một kẻ thích quyến rũ đàn ông khắp nơi, còn lừa gạt tiền bạc của , một kẻ l.ừ.a đ.ả.o vô liêm sỉ?!
Anh nhắm mắt , nắm đ.ấ.m buông thõng bên siết c.h.ặ.t, nghĩ đến việc tặng tiền tặng lương thực cho Điền Tĩnh, chỉ cảm thấy ngu ngốc đến cực điểm.
Anh vốn định đuổi theo chất vấn, nhưng chỉ trong chớp mắt, Cố Duệ Hoài và Điền Tĩnh đều biến mất.
“Điền, Tĩnh.”
Trần Nguyệt Thăng chậm rãi gọi cái tên trong miệng, phẫn nộ và đau lòng đan xen.
“Ăn của , tất cả đều nôn cho !”
Anh xưa nay là chịu thiệt, nếu lúc Cố Đình Hoài cứu mạng, cũng sẽ thông qua Cố Nguyệt Hoài đòi món quà gửi đến nhà họ Cố. Điền Tĩnh lừa gạt như , thể dễ dàng buông tha?
Trần Nguyệt Thăng nghĩ đến phiếu xe đạp mà từng với , đưa tay tự tát mạnh mặt một cái.
Anh mà mua xe đạp cho một phụ nữ như , đúng là điên !
Cố Nguyệt Hoài hề cảnh tượng như Tu La tràng ở bên phía Công xã Hoàng Oanh.
Sau khi Yến Thiếu Đường ngủ dậy, cô liền bế cô bé ngoài, một bên cùng cô vẽ bích họa.
Mãi cho đến khi trời tối sầm , cô mới dọn dẹp sạch sẽ đồ đạc. Lúc rời khỏi khu chăn nuôi, cô với Vương Phúc: “Bí thư, trong đại đội nhà ai cối đá dùng đến ? Cháu mua một cái.”
Cối đá, là công cụ thể thiếu của tất cả các đại đội, cho dù là lương thực thô, cũng qua cối đá gia công.
Tuy nhiên, một đại đội sản xuất ngày tháng eo hẹp, các xã viên cách nào mỗi nhà một cái cối đá, đều là mấy chục hộ xã viên dùng chung một cái cối đá. Cối đá đặt ở nơi lộ thiên, đến mùa nông nhộn nhịp, còn xếp hàng sử dụng.
Đại đội sản xuất Đại Lao T.ử coi như là nơi tương đối khá giả trong hàng chục đại đội trực thuộc huyện Thanh An. Vì trong thôn hai thợ đá tay nghề thành thạo, nên cơ bản mỗi hộ xã viên đều trang cối đá.
Nhà họ Cố lúc sống lay lắt qua ngày, tham gia lao động tập thể, cũng chia lương thực, tự nhiên dùng đến cối đá.
Cô tìm thợ đá đục một cái cối đá, còn lên núi tìm đá, mài giũa, ít nhất cũng ba bốn ngày, chi bằng mua sẵn một cái, suy cho cùng bông lúa mì bông lúa trong gian đều đang chờ gia công.
Nhân lúc thời gian, sớm xay lương thực , đến lúc giáp hạt thiếu lương thực thể ăn.