Trọng Sinh 90: Thần Y Thiên Kim - Chương 328: Hạ Tang Tang Tỏ Vẻ Thân Thiện (2)

Cập nhật lúc: 2026-01-09 18:00:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Cẩn ấp a ấp úng : "Chuyện... chuyện lắm ..."

Hạ Tang Tang lau nước mắt, xua tay để ý: "Tiểu Cẩn, hiện giờ chị coi em là bạn nhất , trong lòng chị, một bạn trai quan trọng bằng chị em."

"Học tỷ, chị thật!"

"Ái chà, em còn gọi học tỷ, gọi chị là Tang Tang !"

"Được... Tang Tang."

"Thế mới đúng chứ!"

"Tiểu Cẩn , Tần Thời nhờ chị với em, tối nay hẹn em cùng ăn cơm, đặt chỗ ở nhà hàng Tây gần đây , em nhớ nhất định nhé!"

"Ồ!"

"Tiểu Cẩn, cơ hội là chị vất vả lắm mới giành cho em, em nhất định đến muộn và cho leo cây, Tần Thời ghét nhất là con gái đúng giờ."

"Ồ!"

"Tiểu Cẩn, em ngoài nhảy múa, còn tài nghệ gì khác ?"

"Hả? Không nữa, em chỉ nhảy đại thôi."

"Vậy , thế thì , dù phàm là những việc cần thể hiện tài nghệ em nhất định với chị , chị đồng ý mới , ?"

"Ồ!"

Quả nhiên là đồ ngốc, chỉ "ồ".

Trong mắt Hạ Tang Tang đầy vẻ khinh thường, xong liền .

thầm nghĩ, một con bé từng trải sự đời, tùy tiện uy h.i.ế.p dụ dỗ vài câu, chẳng vẫn gọn trong tay cô .

Anh Tần Thời cũng ngốc, chỉ nghĩ đến cách lấy lòng cô chứ, lừa nhẹ một cái thế , Tô Cẩn chẳng chỉ thể dựa dẫm ?

Chỉ cần cô cố gắng thêm chút nữa, đến lúc đó Tô Cẩn gì thì nấy, con ngốc đó, nếu dám lời cô , Hạ Tang Tang thề, nhất định sẽ cho cô một bài học nhớ đời!

Bước chân Hạ Tang Tang nhanh hơn, cô mau ch.óng về báo tin vui cho Tần Thời, để khen ngợi cô .

Tô Cẩn lạnh lùng chằm chằm bóng lưng Hạ Tang Tang.

Khóe miệng nhếch lên, ánh mắt sắc bén.

Đột nhiên xoay , lạnh nhạt về hướng một cái cây lớn cách đó xa, lạnh lùng mở miệng: "Ra !"

Sột soạt vài tiếng, Tống Thanh Ba mới lười biếng tự nhiên bước .

Việc đầu tiên là phủi phủi bụi bặm vốn tồn tại. Trên khuôn mặt thanh lãnh như tuyết, lộ một tia kinh ngạc: "Cô, vẫn luôn ở đây?"

Tô Cẩn lạnh lùng đáp: "Ừm!"

Đối với sự xuất hiện của Tống Thanh Ba, Tô Cẩn hề tỏ chút ngạc nhiên nào, lúc cô mới nơi , ban đầu phát hiện khác, đợi nhắm mắt mới phát hiện ngoài cô , còn sự tồn tại của khác.

Vốn định lên tiếng, nhưng nghĩ nơi cũng là nơi công cộng, cô đến , khác cũng đến , hơn nữa, đối phương còn đến sớm hơn cô, nếu lên tiếng thì đuối lý !

Cho nên cô coi như phát hiện , chuyên tâm dưỡng thần.

Trong mắt Tống Thanh Ba lóe lên vẻ khiếp sợ, phát hiện, mỗi gặp Tô Cẩn, cô luôn thể mang đến cho bất ngờ mới.

Anh thực sự là... càng ngày càng... mong chờ gặp mặt tiếp theo .

Tô Cẩn thanh lãnh đạm mạc liếc một cái, liền định xoay rời .

"Khoan !"

Tô Cẩn dừng bước, .

Đôi môi mỏng lạnh lùng của Tống Thanh Ba khẽ mở, hỏi: "Cô sợ truyền những lời hôm nay ngoài ?"

Tô Cẩn , trong mắt như như : "Không ngờ đường đường là Chủ tịch hội học sinh, lén lút nhiều chuyện như đàn bà ?"

Mặt Tống Thanh Ba lập tức đen , nãy ngốc , tại gọi cô , còn câu đó...

Anh thể thu hồi , còn kịp ?

Tô Cẩn: Đương nhiên... kịp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-90-than-y-thien-kim/chuong-328-ha-tang-tang-to-ve-than-thien-2.html.]

Tô Cẩn thấy bộ dạng đen mặt của , "phụt" một tiếng bật . Tống Thanh Ba ngày thường luôn đoan chính, cả ngày trưng bộ mặt như khác nợ mấy triệu, cô sớm chán .

Mặc dù bây giờ chỉ là đen mặt, nhưng so với sắc mặt vẫn sự khác biệt, nghĩ đến việc chính phá vỡ định luật "đoan chính" của Tống Thanh Ba, Tô Cẩn mạc danh cảm thấy giỏi!

Tống Thanh Ba vốn Tô Cẩn trêu chọc giống con gái, đáng lẽ tức giận, cũng như , sắc mặt trầm xuống, tự cho rằng sắc mặt đáng sợ.

Vốn còn mong chờ sẽ thấy cảnh tượng Tô Cẩn hoảng loạn luống cuống. ... cô .

Tống Thanh Ba: ???

Tống Thanh Ba kìm đưa tay sờ mặt , chẳng lẽ trông buồn ?

Không thể nào!

Nghi vấn ngay lập tức phủ quyết, Tống Thanh Ba là giáo thảo danh tiếng vang dội nhất và hoan nghênh nhất Đại học Kinh Đô. Hầu như ngày nào cũng nữ sinh gửi thư tình cho .

Theo xu hướng mà xem, tướng mạo của tuyệt đối là đạt chuẩn.

Lông mày Tống Thanh Ba nhíu c.h.ặ.t, thầm nghĩ: Vậy rốt cuộc là tại ?

Nghĩ thông liền hỏi ngay.

Tô Cẩn Tống Thanh Ba ngày thường còn lạnh lùng hơn cả cô, lúc ánh mắt vô tội mờ mịt hỏi: "Tại cô... ?" Nói đến hai chữ cuối cùng, biểu cảm chút gượng gạo.

Vừa dứt lời.

Tô Cẩn nhịn bật thành tiếng, giọng linh êm tai, "Ha ha."

Lòng bàn tay Tống Thanh Ba bất giác co trong, mang theo một sự căng thẳng nhàn nhạt. Anh chút hiểu tại Tô Cẩn .

Trên đầu hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng.

Biểu cảm nhỏ đừng nhắc tới là ngốc nghếch đáng yêu cỡ nào.

Tô Cẩn kinh thán: Đây chính là cảnh tượng hiếm thấy nha! Cô thưởng thức cho kỹ.

Đừng , Tống Thanh Ba trông quả thực tinh xảo tì vết, mặc dù ngày thường biểu cảm luôn nhàn nhạt, lạnh băng, nhưng từng đường nét ngũ quan đều sinh vô cùng mỹ.

Mặc dù so với bạn trai cô còn kém một chút...

, bạn trai, A Thương!

Tô Cẩn đột nhiên cảm thấy chút nhớ . Trong mắt lóe lên ánh quyến luyến, chợt lóe biến mất.

Vừa khéo Tống Thanh Ba vẫn luôn quan sát Tô Cẩn bắt gặp, trong lòng bỗng nhiên thắt , cô ... đang nhớ ai? Cô ... thích ?

Sau khi ý thức điểm .

Tống Thanh Ba đột nhiên đáy lòng trào dâng một nỗi mất mát. Đợi khi nắm bắt nỗi mất mát , Tống Thanh Ba ngẩn , ? Tại thấy cô thích mất mát?

Đây là đầu tiên trong hơn hai mươi năm qua cảm thấy hoảng loạn. Anh lờ mờ cảm thấy một việc sắp thoát khỏi sự kiểm soát của .

Tống Thanh Ba nhíu mày thành một cục, chút luống cuống.

Tô Cẩn phát hiện thất thần, còn tưởng trêu chọc nên chút thẹn quá hóa giận, cô mím khóe môi, đang định rời .

tìm A Thương.

Tống Thanh Ba phản ứng liền thấy bóng lưng cô rời , mạc danh cảm thấy chút vui, nhíu mày, thấy bóng lưng Tô Cẩn, Tô Cẩn về phía , chứ rời xa .

Chỉ là của hiện tại cũng hiểu, rung động là cảm giác gì. Cũng vì thế mà bỏ lỡ nhiều chuyện.

Tống Thanh Ba vốn lên tiếng gọi Tô Cẩn , lời đến bên miệng mở miệng thế nào, gọi cô thì thể gì? Anh còn thể trò chuyện gì với Tô Cẩn?

Tống Thanh Ba ngày thường cảm thấy ít đột nhiên cảm thấy điểm ... .

Anh căn bản sẽ chủ động tìm chủ đề.

Anh căn bản cũng sẽ chuyện phiếm với khác.

Anh căn bản ... thế nào mới .

Trong cuộc giao tiếp với Ngụy Nhân, cũng chỉ là bên lắng , cho dù lúc bắt buộc mở miệng, cũng thường trả lời ngắn gọn như "ừm", "ồ".

Anh ánh mắt phức tạp Tô Cẩn càng càng xa, cho đến khi thấy bóng dáng cô.

Không Tống Thanh Ba đó bao lâu, dù trời tối đen mới lẳng lặng xoay rời .

 

Loading...