TRỌNG SINH CHI QUÝ PHỤ - Chương 119

Cập nhật lúc: 2026-02-14 16:26:38
Lượt xem: 182

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Yến Vương gật đầu, đỡ dậy và : "Đó đều là lẽ thường tình, huống hồ con còn trẻ. Hơn nữa, rõ, đây con mời Ân lão phủ vì con còn oán trách uất ức gì , mà là con trọng sĩ diện, sợ tẩu trêu chọc, đúng ?"

 

Ngụy Yến rủ mắt đáp: "Huynh trưởng và các tẩu t.ử hạng như , là do bản nhi t.ử hư vinh."

 

Yến Vương bật : "Hóa con cũng khá khéo đấy."

 

Ngụy Yến hổ cúi đầu.

 

Yến Vương rời khỏi chỗ , chắp tay lưng với con trai: "Hư vinh ư? Trên đời mấy ai hư vinh, trọng sĩ diện? Phụ vương đều thể thấu hiểu. Nay dù con vì xót thê, tự nghĩ thông suốt, thì việc con thể bước bước , Phụ vương đều mực an lòng. Thúc Dạ, con hãy nhớ kỹ, kẻ đại sự câu nệ tiểu tiết, lòng con càng rộng mở, dung chứa càng nhiều chuyện, thì con đường phía mới càng thênh thang."

 

Ngài chẳng lẽ từng mất mặt ?

 

Cùng là hoàng t.ử, Thái t.ử trấn giữ kinh thành, ngài đến nơi phiên trấn xa xôi.

 

Cùng là phiên vương, Tần Vương, Đại Vương chỉ hưởng lạc, Phụ hoàng mắng xong vẫn tiếp tục nuôi dưỡng họ; còn ngài thường xuyên sinh t.ử nơi chiến trường, Phụ hoàng còn chê ngài tiêu tốn quá nhiều quân nhu lương thảo, bảo ngài tự nghĩ cách.

 

Con trai cưới thương hộ nữ nhi thấy uất ức, lúc ngài sắp xếp hôn sự , lẽ nào mặt ngài thấy vinh quang? Đất Yến dân nào mà ngài lấy bạc từ Ân gia? Chỉ kẻ mặt dày vô sỉ mới thể thản nhiên tiêu tiền của khác, ngài như thế.

 

Đến khi Thái t.ử bệnh thệ, Phụ hoàng thà phong Hoàng thái tôn chứ nhất định phong ngài, ngài càng mất hết thể diện mặt thiên hạ.

 

Uất ức nhất thời thì , nhưng ngày nào cũng chỉ canh cánh chuyện uất ức uất ức, thì hành. Phải về phía , học cách phớt lờ sự hả hê những lời đàm tiếu của kẻ khác, chuyên tâm con đường của chính .

 

Những lời , Yến Vương hết. Ngụy Yến tấm lưng vĩ ngạn của Phụ vương, thể hiểu sự nhẫn nhịn và khoáng đạt của ngài. Phụ vương giữ để mắng, mà là để dạy bảo .

 

"Phụ vương yên tâm, nhi t.ử đều ghi nhớ."

 

"Ừm, mời gửi cho Ân gia, con tự sắp xếp ."

 

"Nhi t.ử tuân mệnh."

 

Yến Vương phẩy tay, Ngụy Yến tự cáo lui. Bước khỏi điện Cần Chính, liền thấy Ngụy Dương cách đó xa, dường như đang đợi .

 

"Đại ca." Ngụy Yến tiến lên chào hỏi.

 

Ngụy Dương nhận thấy vành mắt ửng hồng, thở dài bảo: "Thất lang chào đời, Đại ca vui mừng, nhưng Ân gia phận thế nào? Đệ thế, khó Phụ vương ?"

 

Lão Tam chắc chắn Phụ vương mắng, thậm chí còn mắng đến phát . Ngụy Yến đón lấy ánh mắt khuyên bảo đầy thiện chí của trưởng, thản nhiên đáp: "Ân gia là mẫu tộc của Ngũ lang và Thất lang, ngoài. Phụ vương chuẩn y cho hạ mời ."

 

Ngụy Dương ngẩn kinh ngạc.

 

Nhân lúc nắng chiều , Ân Huệ bảo Kim Tiễn, Ngân Tiễn hầu hạ nàng gội đầu. Kim Tiễn bên mép sập, nàng gối lên đùi Kim Tiễn, Ngân Tiễn bưng ghế tới sập, đặt chậu đồng ở vị trí thích hợp. Khi mái tóc dài thấm ướt, Ngân Tiễn nhẹ nhàng xoa bóp cho nàng, Ân Huệ thoải mái đến mức sắp ngủ .

 

Gội xong, vắt tóc cho đến khi còn nhỏ nước, Ân Huệ mới dời bên cửa sổ lưu ly chờ. Trong phòng đốt địa long ấm áp như mùa xuân, thêm ánh nắng chiếu , tóc Ân Huệ nhanh ch.óng khô hẳn. Dùng lược chải chuốt kỹ càng, mái tóc trở nên bồng bềnh và mượt mà, mang theo hương hoa lộ thoang thoảng.

 

"Nương hôm nay thật xinh ." Hành ca nhi ngủ trưa xong liền tới tìm nương, chằm chằm mẫu một lúc lâu đột ngột .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-chi-quy-phu/chuong-119.html.]

Ân Huệ mỉm : "Hôm qua nương ?"

 

Hành ca nhi ngẫm nghĩ đáp: "Hôm qua cũng , nhưng hôm nay hơn." Dù nhóc cũng chẳng rốt cuộc là khác ở chỗ nào, rõ ràng nương vẫn là nương.

 

Hoàng hôn Ngụy Yến qua đây, liếc mắt thấy ngay sự khác biệt, nhíu mày hỏi: "Nàng gội đầu ?" Khi nàng ở cữ đầu, Ngụy Yến v.ú nuôi, mẫu và các nữ quyến qua về mấy quy tắc như ở cữ gội đầu tắm rửa, lóc.

 

Ân Huệ giải thích: "Mấy ngày nay hồi phục , trời ấm, gội một chút cũng sợ cảm lạnh. Hơn nữa, thể thoải mái mới ngủ ngon , như càng lợi cho việc bình phục, đúng ?"

 

Đã gội thì thôi, Ngụy Yến chỉ nàng bằng ánh mắt tán thành chứ thêm gì nữa. Vú nuôi bế Thất lang tới, Hành ca nhi cạnh , lúc thì chạm bàn tay nhỏ, lúc thì nhấn má em. So với Thất lang, bàn tay nhỏ của nhóc bỗng chốc cũng hóa thành bàn tay lớn.

 

Đối với Ngụy Yến, thời gian cả gia đình tụ họp thế luôn cảm thấy đặc biệt ngắn ngủi, chẳng mấy chốc đến giờ ăn tối. Thất lang đúng lúc ngoài một bãi, v.ú nuôi bế sang phòng nhị phía Tây để dọn dẹp, tối nay sẽ bế sang nữa.

 

"Đệ thối quá ." Hành ca nhi trốn lưng cha, bịt mũi chê bai.

 

Ân Huệ: "Con hồi nhỏ cũng y hệt như ." Lúc chuyện nàng liếc mắt Ngụy Yến, nam nhân ưa sạch sẽ nhất lúc dường như mất khứu giác, chẳng hề lộ biểu cảm ghét bỏ nào.

 

Cả nhà chuyển sang tiền sảnh dùng bữa. Sau bữa tối, Hành ca nhi chạy xem , Ngụy Yến cùng Ân Huệ nội thất, đưa cho nàng một phong mời. Ân Huệ thắc mắc nhận lấy, mở xem, giấy đỏ chữ đen, chính là mời tổ phụ và Ân Lãng phủ mừng đầy tháng cho Thất lang.

 

Lẽ vui mừng, nhưng Ân Huệ ướt đẫm vành mắt. Những nhà thông gia khác lễ tết đều mời mọc qua , mà nàng gả Yến Vương phủ bốn năm , tổ phụ mới sắp sửa nhận phong mời đầu tiên từ Vương phủ.

 

Đây là thành quả khi nàng trọng sinh, nhiều việc và sinh hạ Thất lang mới đổi lấy ; kiếp , tổ phụ đến tận lúc c.h.ế.t cũng thể... Chỉ bởi vì họ họ Ngụy, bởi vì họ đều là những hoàng t.ử long tôn cao cao tại thượng!

 

Ân Huệ nhanh chân vòng bình phong, lưng về phía Ngụy Yến mà bịt miệng. Ngụy Yến bên bình phong, ngăn cách bởi lớp lụa Tô thêu mỏng manh, thể thấy bả vai nàng đang run rẩy nhẹ.

 

Chàng tâm kết của , nàng hà tất ? Phóng mắt khắp Bình Thành, nàng là thiên kim tiểu thư nhà giàu khiến bao ngưỡng mộ, nhưng một khi gả Vương phủ, nàng trở thành kẻ hèn mọn nhất. Những chuyện qua thể đổi, quan trọng là .

 

"Sau nếu Vương phủ mở tiệc chiêu đãi thông gia, tổ phụ và Ân Lãng đều sẽ nhận mời."

 

Trước đây quả thực hư vinh, chấp nhận nàng nhưng thừa nhận môn nhà nàng. Lần mời ông cháu Ân Dũng, ý định ban đầu chỉ là để dỗ nàng vui. khi xong lời của Phụ vương, khi thản nhiên thừa nhận mặt Ngụy Dương rằng Ân gia là ngoại tộc của chính thê , là mẫu tộc của các con , Ngụy Yến bỗng chốc như bước qua một tầng bóng tối của mây mù, trở nên khoáng đạt, còn để tâm việc môn hôn sự môn đăng hộ đối .

 

Vòng qua bình phong, Ngụy Yến ôm ái thê đang lặng lẽ rơi lệ lòng, xoa đầu nàng : "Được , nhiều sẽ hại mắt." Giọng vẫn lạnh lùng uy nghiêm như thế, hệt như đang lệnh cho nàng ngừng , nhưng động tác an ủi của khiến Ân Huệ cảm thấy một tia vỗ về.

 

Phải , lóc gì, khi nàng trọng sinh quyết định đổi những chuyện vui , giờ đây cuộc sống đang lên từng ngày, chẳng nên vui mừng ?

 

"Cảm ơn ." Bất bình thì vẫn bất bình, nhưng phận cách biệt sờ sờ đó, là một hoàng tôn, kiếp chịu công nhận nhà ngoại của nàng, nàng đều nên một lời cảm ơn .

 

Ngụy Yến nâng mặt nàng lên. Ân Huệ lộ một nụ cảm kích, ngấn nước trong mắt nhòa vẻ phức tạp nơi đáy mắt nàng, lệ quang lấp lánh càng khiến thêm thương xót. Ngụy Yến cúi , hôn lên chân mày nàng: "Ngủ sớm , đừng nghĩ ngợi quá nhiều."

 

Ân Huệ gật đầu, tiễn đến cửa gian chính, ngoài gió nên cho nàng ngoài. Ân Huệ trở về nội thất, mời mang , nhưng từng chữ đó đều in đậm tâm trí nàng. Nhắm mắt , Ân Huệ thở phào một dài. Dù nữa, cuộc sống đang dần hơn.

 

Yến Vương phủ chỉ mở đại tiệc chiêu đãi bằng cố hữu khi đích trưởng t.ử của Ngụy Dương và Từ Thanh Uyển là Đại lang đầy tháng và mừng thôi nôi, còn những tiểu lang quân khác đều chỉ tổ chức gia yến đơn giản trong vương phủ.

 

Nếu nhà ngoại của Từ Thanh Uyển Kỷ Tiêm Tiêm ở gần, sinh nhật đứa trẻ nào cũng sẽ gọi họ hàng nhà ngoại tới, tiếc là hai nhà Từ, Kỷ đều ở kinh thành, đường xá xa xôi nên đành giản lược cho rảnh nợ.

 

Chính vì thế, đây các buổi tiệc lớn nhỏ của Yến Vương phủ mời Ân gia trông vẻ cũng chẳng mấy thất lễ, bởi lẽ nhà ngoại của hai nàng dâu khác cũng đều xuất hiện. Thất lang đầy tháng, Yến Vương phủ hạ mời cho Ân gia, lập tức cho thấy sự đổi trong thái độ của Ngụy Yến đối với Ân Huệ.

 

 

Loading...