TRỌNG SINH CHI QUÝ PHỤ - Chương 151
Cập nhật lúc: 2026-02-17 15:08:45
Lượt xem: 173
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ xưa hùng đều quý trọng danh tiếng, quá nhiều tấm gương vì danh nghĩa đại nghĩa diệt , đến cả sinh phụ cũng thể màng, huống chi là một gả .
Hai tranh chấp hồi lâu, Tân đế Ngụy Áng vẫn tin tưởng Hoàng Nhân hơn, quyết định: "Tước Tần Vương , đó đến Đại Vương, còn phía Yến Vương thể thong thả mưu tính."
Ba vệ trướng Tần Vương cũng thể coi thường, nên triều đình phái đại tướng Lữ Long đ.á.n.h úp đất Tần, bắt giữ Tần Vương khi ông phòng . Lúc đó Tần Vương còn đang vui đùa với ca kỹ trong khu vườn mới xây xong, đến khi nhận điểm bất thường, gọi thì các thị vệ bên ngoài binh mã của Lữ Long c.h.é.m g.i.ế.c sạch.
Lữ Long cầm thánh chỉ, liệt kê vài tội trạng của Tần Vương, kể từ hôm nay tước bỏ tước vị biếm thường dân, thê con cháu bộ lưu đày đến Quỳnh Châu. Tần Vương bịt miệng, căn bản chỗ kêu oan!
Lữ Long phái thuộc hạ dẫn binh phủ Tần Vương bắt . Tần Vương mười mấy con trai, cam tâm chịu trói, dẫn theo thị vệ ý đồ g.i.ế.c một con đường sống, nhưng chung quy vì ít, kẻ thì cung tên b.ắ.n c.h.ế.t, thì đao kiếm đả thương.
Lại thê của Tần Vương hoặc con cháu chạy loạn khắp nơi, cũng liên tiếp tru sát, bao gồm cả những đứa trẻ họ đang dắt hoặc bế tay, cũng mấy đứa gặp nạn t.h.ả.m t.ử.
Trong phút chốc, tiếng than vang trời trong phủ Tần Vương, bách tính gần đó run rẩy trốn trong nhà dám cửa, chỉ thể thấy gia tộc Tần Vương từng khiến bách tính đất Tần kính sợ ngưỡng mộ, chỉ trong một đêm rơi cảnh tù tội. Cái gì mà huyết mạch hoàng tộc, giờ đây chẳng khác gì tội dân tầm thường.
Chuyện tước Tần Vương xảy tháng Bảy, tộc lưu đày. Đến tháng Mười, Đại Vương cự tuyệt nhận tội nhưng sức phản kháng, ông uống t.h.u.ố.c độc tự sát, lúc c.h.ế.t trong lòng vẫn ôm lấy tờ chiếu thư Tiên đế ban phong ông Đại Vương. Đại Vương c.h.ế.t , tộc nhân của ông lưu đày đến Chương Châu.
Tin tức truyền đến Bình Thành thì là tháng Chạp.
Những tin tức bên ngoài, nam nhân trong Yến Vương phủ đều nắm rõ, trong đó Ngụy Dương và Ngụy Dật đều kể cho thê t.ử .
Từ Thanh Uyển là kín tiếng, bình thường ngay cả chuyện trò gia đình với các cũng hiếm, càng bao giờ đem đại sự rêu rao. Kỷ Tiêm Tiêm thì khác hẳn, nàng vốn nhiều lời, cộng thêm việc hai nhà Tần Vương, Đại Vương xảy chuyện khiến nàng sợ hãi, càng sợ càng nhịn tìm trút bầu tâm sự.
Kỷ Tiêm Tiêm tìm đến Trừng Tâm Đường, trút hết chuyện cho Ân Huệ : "Muội xem, liệu tiếp theo đến lượt chúng ?"
Nỗi sợ hãi khiến khuôn mặt xinh của Kỷ Tiêm Tiêm trở nên tái nhợt. Nàng là khuê các danh môn, từ nhỏ sống trong nhung lụa, khi mới đến Bình Thành còn chê bai nơi quá lạnh, nhưng dù lạnh thì đây vẫn là Yến Vương phủ, cơm ngon áo cung phụng.
Một khi lưu đày, những nơi chuyển đến đều là vùng "chim ăn đá gà ăn sỏi", nam nhân xuống ruộng cày cấy, nữ nhân tự tay giặt giũ nấu nướng, ở trong nhà tranh vách nát, mặc vải thô xám xịt. Còn một loại cảnh ngộ đáng sợ hơn, những nữ nhân vì sắc xuất chúng mà lăng nhục, sống bằng c.h.ế.t!
Kỷ Tiêm Tiêm càng nghĩ càng sợ, nhưng Ân Huệ đối diện nàng vẫn bình thản như nước. "Tam , sợ ?" Kỷ Tiêm Tiêm kinh ngạc hỏi.
Ân Huệ sợ, nhưng nàng thể thấu hiểu nỗi sợ lúc của Kỷ Tiêm Tiêm. Kiếp thời điểm , trạng thái của nàng cũng chẳng khá hơn Kỷ Tiêm Tiêm là bao. Nàng từng nghĩ công công chính là trời, nhưng Tần Vương, Đại Vương cũng là vương gia, chẳng đổ là đổ ? Vương là vương, trong mắt bách tính thì gần như là trời, nhưng thực tế bên còn Hoàng đế!
Ngụy Yến bao giờ kể với nàng chuyện bên ngoài, nàng từ miệng Kỷ Tiêm Tiêm, xong là sợ hãi, bao nhiêu giật tỉnh giấc giữa đêm. khi đó, Ngụy Yến vì thủ tang Tiên đế, cộng thêm việc chắc chắn đang hỗ trợ công công chuẩn điều gì đó, bận rộn đến mức sớm về trễ, ban đêm gần như đều ngủ ở tiền viện.
Chỉ đến lúc dùng cơm tối, cả nhà mới tụ họp. Trước và bữa cơm, Ngụy Yến dành chút thời gian trò chuyện với Hành ca nhi, trời tối là lập tức tiền viện. Ân Huệ chỉ đăm đăm nam nhân về về, mãi đến khi nàng ngã bệnh, Ngụy Yến mới thực sự đến thăm nàng.
Nàng vì ngã bệnh? Chẳng là vì sợ, ăn ngon ngủ yên, hàn tà thừa cơ xâm nhập cơ thể nên mới đổ xuống đó . Thân thể yếu thì lòng giấu nổi cảm xúc, Ngụy Yến xuống, nước mắt nàng tuôn rơi ngừng. Ngụy Yến lấy khăn tay lau cho nàng, nàng như vớ cọng rơm cứu mạng, bám c.h.ặ.t lấy cánh tay nhào lòng .
Trên giường, Ngụy Yến luôn dịu dàng hơn vài phần so với bên ngoài, khẽ vuốt tóc nàng, hỏi: "Có thấy chuyện gì nên sợ ?" Ân Huệ gật đầu liên tục, chỉ cần hai chữ "Tần Vương", "Đại Vương" là đủ để hiểu. Ngụy Yến ôm lấy vai nàng, thầm bên tai: "Đừng sợ, nàng cứ chăm sóc cho hai mẫu t.ử, bên ngoài ."
Đêm đó, hai lén lút mặn nồng một trận. Chẳng là do sự nhiệt tình của tác dụng là lời của hiệu quả, hôm Ân Huệ khỏe , vực dậy tinh thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-chi-quy-phu/chuong-151.html.]
"Tam ?" Thấy Ân Huệ im lặng hồi lâu, tâm trí chẳng bay , Kỷ Tiêm Tiêm đưa tay kéo kéo tay áo nàng.
Ân Huệ sực tỉnh, khuôn mặt tái nhợt của Kỷ Tiêm Tiêm, nàng : "Muội sợ. Phụ vương chúng đối ngoại chiến công, đối nội quan tâm bách tính, từng vi phạm luật lệ triều đình, phía bên dù tước phiên thì cũng chẳng tước đến đầu Phụ vương ."
Kỷ Tiêm Tiêm nàng bằng ánh mắt như kẻ ngốc: "Muốn khép tội thì thiếu gì lý do."
Ân Huệ bản lĩnh an ủi như Ngụy Yến, tự giảm bớt nỗi lo của Kỷ Tiêm Tiêm nên thuận theo lời nàng: "Nhị tẩu nếu thực sự sợ thì hãy giấu sẵn ít ngân phiếu . Muội những thương nhân đường xa thường khâu ngân phiếu lớp lót của quần áo mặc bên trong đấy."
Ánh mắt Kỷ Tiêm Tiêm chuyển động, thấy cách của Ân Huệ cũng , liền lập tức cáo từ, đại khái là về để khâu ngân phiếu.
Kỷ Tiêm Tiêm lâu thì Phúc Thiện đến. Thời gian lâm bồn của Phúc Thiện là đầu tháng Chạp, chỉ còn hơn hai mươi ngày nữa. Lúc bụng nàng lùm lùm, bước qua bậu cửa cũng cần nha bên cạnh đỡ lấy.
Ân Huệ đón lấy, một tay đỡ Phúc Thiện, một tay trách khéo: "Có việc gì cứ phái gọi sang là , tự chạy chạy gì."
Phúc Thiện : "Tam tẩu đừng lo, khỏe lắm. Ở Tùng Hạc Đường mãi cũng bí bách, ngoài hít thở chút khí." So với khuôn mặt tái nhợt của Kỷ Tiêm Tiêm, sắc mặt Phúc Thiện hồng hào, dường như chẳng hề ảnh hưởng bởi chuyện bên ngoài.
Vào đến phòng phụ, Phúc Thiện bảo nha lui xuống, nắm tay Ân Huệ hỏi: "Tam tẩu, chuyện bên ngoài tẩu cũng ?" Ân Huệ gật đầu : "Nhị tẩu mới xong."
Phúc Thiện quan sát sắc mặt nàng, kinh ngạc hỏi: "Tam tẩu sợ ?" Ân Huệ đem những lời an ủi Kỷ Tiêm Tiêm một lượt, hỏi Phúc Thiện: "Còn thì ?"
Phúc Thiện thì thầm: "Muội cũng sợ. Trước khi xuất giá, phụ hãn bảo rằng Phụ vương chúng là một bậc hùng chủ đời , nhi tức của , chỉ cần phạm sai lầm thì thể theo Phụ vương hưởng phúc cả đời."
Ân Huệ hiệu cho nàng im lặng, dặn Phúc Thiện tuyệt đối đừng kể lời với khác. Phúc Thiện bảo: "Muội mà, chỉ sợ tẩu tin tức bên ngoài dọa cho khiếp vía nên mới với tẩu thôi."
Ân Huệ mỉm vỗ vỗ tay nàng. Kiếp khi nàng ngã bệnh, Phúc Thiện cũng từng lời , chỉ là lúc đó Ân Huệ để tâm, cảm thấy Khả hãn Kim quốc đ.á.n.h giá quá cao công công.
Buổi chiều, tuyết bắt đầu rơi.
Ngụy Yến cưỡi ngựa thành. Hôm nay về khá sớm, nhưng phố chẳng mấy bách tính. Thỉnh thoảng ngang qua nhận , ánh mắt mà mang theo một tia đồng cảm.
Tin tức tước phiên sớm truyền đến tai bách tính. Hai vị vương gia đổ đài, bách tính đại khái đều nghĩ Yến Vương sẽ là tiếp theo.
Sau khi về phủ, Ngụy Yến theo lệ cũ đến thăm Phụ vương . Phụ vương bên ngoài cáo bệnh, và Đại ca sớm chuyện gì đang xảy , cũng đang sự chỉ đạo của Phụ vương mà chuẩn thứ một cách ngăn nắp. Khi Ngụy Yến khỏi điện Cần Chính, trời gần tối.
Vào đến Đông Lục sở, ngang qua Sướng Viễn Đường thì thấy Nhị ca Ngụy Dật đang ở cửa, hà tay vẫy tay gọi . Ngụy Yến Ngụy Dật mời thư phòng. Bảo hạ nhân canh giữ bên ngoài, Ngụy Dật rót cho Ngụy Yến một bát rượu, : "Bên ngoài lạnh, Tam mau ấm , Nhị ca đặc biệt chuẩn cho đấy."
Ngụy Yến bưng bát rượu, rượu ấm, uống một ngụm đặt xuống, Ngụy Dật hỏi: "Nhị ca tìm việc gì ?"
Ngụy Dật thở dài, quan sát sắc mặt Ngụy Yến :
"Tin tức bên phía Đại Vương thúc truyền đến, Nhị tẩu sợ đến mức chịu nổi, ban đêm gặp ác mộng, hại cũng ngủ ngon. Sáng nay nàng tìm đến chỗ Tam , về nhà liền bắt đầu khâu ngân phiếu kẽ hở quần áo. Ta hỏi mới nàng học theo Tam . Lão Tam, thật cho , Phụ vương thực sự định khoanh tay chịu trói ?"