TRỌNG SINH CHI QUÝ PHỤ - Ngoại truyện truy thê thứ nhất (3): Nàng ái mộ chàng như thế, chắc chắn sẽ còn hứa...

Cập nhật lúc: 2026-03-03 01:59:57
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi uống , quản sự Yến Vương phủ rõ mục đích đến, thưa rằng Yến Vương điện hạ ý kết với Ân gia. Nếu Ân Dũng đồng ý, định một vị tiểu thư, Yến Vương phủ sẽ chính thức nhờ đến cầu hôn.

 

Ân Cảnh Thiện lộ vẻ mừng rỡ, Ân Văn cũng sáng rực mắt lên. Quản sự Vương phủ Ân Dũng, : "Đương nhiên, dưa hái xanh thì ngọt, nếu lão thái công cảm thấy hôn sự thích hợp thì..."

 

"Đâu , !" Ân Dũng ngắt lời vị quản sự, vui mừng : "Vương gia hậu ái, lão phu chỉ là quá đỗi vui mừng, chỗ nào thất lễ xin ngài lượng thứ cho." Quản sự Vương phủ vuốt râu, ngay là Ân gia chắc chắn sẽ đồng ý, chuyện như tìm cơ sự thứ hai.

 

Ân Dũng hỏi: "Không Vương gia cầu hôn cho vị công t.ử nào ạ?"

 

Quản sự Vương phủ thưa: "Là Tam gia ạ. Tam gia năm nay mười chín, chính là lứa tuổi nên bàn tính chuyện cưới gả. Thế t.ử và Nhị gia đều thành , còn Tứ gia thì vẫn còn nhỏ."

 

Ân Dụng nụ càng sâu, với quản sự: "Lão phu hai đứa tôn nữ, năm nay đều mười bốn tuổi, cũng đến tuổi gả chồng. Không Vương gia ưng ý đứa nào tức phụ hơn?"

 

Quản sự Vương phủ thầm nghĩ, Vương gia ngày đêm lo trăm công nghìn việc, tôn nữ nhà ông phẩm hạnh , bèn đáp: "Chuyện tùy thuộc ý của lão thái công. Ngài gả đứa nào thì cứ bảo lão nô một tiếng, để lão nô về bẩm báo với Vương gia."

 

Ân Dũng liếc mắt đám con cháu đang một bên, với quản sự: "Vậy phiền ngài ngày mai ghé qua một chuyến. Hai đứa cháu của lão phu mỗi đứa một tính khí, để lão phu cân nhắc kỹ xem đứa nào hợp hơn."

 

Quản sự Vương phủ gật đầu, thế là về phục mệnh. Ông , Ân Cảnh Thiện liền với Ân Dũng: "Cha, chuyện còn cần chọn ? Đương nhiên là Dung Dung . Con bé là đại tỷ, đạo lý vượt mặt tỷ tỷ để gả ?"

 

Ân Dũng sang Ân Văn. Ân Văn : "Cưới vợ cưới hiền, Vương gia yêu cầu đối với tức phụ chắc chắn cũng cao. Con thấy Nhị hợp hơn." Ân Cảnh Thiện thể tin nổi con trai .

 

Thằng con ngốc ? Hôn sự thế tranh giành cho ruột, định nhường cho đường ? Ân Văn thấy phụ mới là ngốc. Tổ phụ vốn luôn yêu thương Ân Huệ, lẽ nào giúp ruột vài câu thì tổ phụ sẽ theo ?

 

"Các con ai việc nấy , để tự suy nghĩ." Ân Dũng phẩy tay, thư phòng. Đợi đám con cháu rời , Ân Dũng lập tức đến Huệ Hương Cư của tiểu tôn nữ.

 

Ông hiểu rõ Yến Vương thực sự gì. Bạc là chắc chắn đưa , nhưng bỏ qua điều đó, nếu tôn nữ thể gả cho một hoàng tôn, phận sẽ trở nên tôn quý, lo ai bắt nạt.

 

Nhà phú thương dù giàu nhưng bạc thể quyền quý nhòm ngó bất cứ lúc nào. Ân gia dù yên mấy chục năm, chẳng bây giờ chuyện tìm đến tận cửa ? Thay vì để cháu gái gả nhà thương gia khác, lúc nào cũng đối mặt với nguy cơ tịch biên tài sản, nay cửa cho nàng gả cao, Ân Dũng sẽ bỏ lỡ cơ hội .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-chi-quy-phu/ngoai-truyen-truy-the-thu-nhat-3-nang-ai-mo-chang-nhu-the-chac-chan-se-con-hua.html.]

là tôn nữ gả cao Yến Vương phủ khó tránh khỏi chịu chút uất ức, nhưng loại uất ức đó liên quan đến sinh t.ử. A Huệ xinh như thế, Tam gia Ngụy Yến cũng vững chãi tài, hai trẻ tuổi lẽ sẽ hạnh phúc.

 

Gặp Ân Huệ, Ân Dũng đem chuyện kể cho nàng như một tin vui trời giáng. Trái với dự đoán của ông, tiểu tôn nữ cư nhiên chẳng chút hứng thú nào.

 

"Có gì mà vui ạ? Những năm qua phương Bắc thường chiến sự, con thấy tám phần là Vương gia thiếu quân nhu . Trước tiên dỗ dành nhà kết với Vương phủ, đó than vãn thiếu hụt tiền bạc mặt ông, lúc đó chẳng lẽ ông móc bạc giúp thông gia?"

 

Ân Huệ mỉa mai , dù trong phòng chỉ hai tổ tôn, ngoài. Dẫu , Ân Dũng vẫn giật : "Suỵt! Lời mà con cũng ?" Ân Huệ bèn im miệng, chỉ dùng đôi mắt đào hoa long lanh như nước mùa thu tổ phụ.

 

Tiểu tôn nữ dễ lừa, Ân Dũng đành thật: "Đã Vương gia nhắm trúng thì bạc chắc chắn đưa . hôn sự thực sự là một mối duyên ..."

 

Ân Huệ: "Đã là duyên thì Nhị thúc Nhị thẩm chắc chắn mong nó rơi xuống đầu Đại tỷ. Tổ phụ cứ thành cho Đại tỷ ạ." Ân Dũng liền dành cho nàng một ánh mắt kiểu "đứa trẻ ngốc".

 

Lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, nhưng Ân Dũng vẫn thiên vị tiểu tôn nữ hơn. Đại tôn nữ từ nhỏ phụ mẫu ca ca yêu chiều, còn tiểu tôn nữ thì chẳng ai. Dù , nàng vẫn lớn lên với tâm hồn thanh cao, thông tuệ xa trông rộng.

 

Có cơ hội gả cao, Ân Dũng đương nhiên dành cho nàng. Nhất là khi Tam gia Ngụy Yến xuất chúng đến . Ân Dũng bắt đầu khen ngợi Ngụy Yến.

 

Ân Huệ tai trái tai , nhất quyết chịu gả. Lý do cũng sẵn: nàng chê cuộc sống trong phủ cao sang tự tại, thà ở nhà tiêu d.a.o tự tại còn hơn.

 

"Tổ phụ, xem, là chim sơn ca nuôi trong l.ồ.ng vui sướng, là chim sẻ bay loạn xạ bên ngoài vui sướng ạ?" Ân Huệ hỏi. Ân Dũng lời nào.

 

"Con thật sự gả? Ta cho con , ngày mai là định đoạt , đến lúc đó con hối hận cũng vô dụng."

 

"Tổ phụ yên tâm, con tuyệt đối hối hận."

 

Thấy nàng bài xích việc gả Yến Vương phủ như , Ân Dũng đành tôn trọng ý nguyện của nàng, rời sang phía Nhị phòng. Ân Huệ đưa mắt theo bóng lưng tổ phụ, một nữa nghĩ đến Ngụy Yến.

 

là giữa nàng và Ngụy Yến cũng những lúc ngọt ngào, nhưng quá ít, quá ít ỏi. Cứ ngỡ Thục Vương phi là khổ tận cam lai, ai ngờ còn một Ôn Như Nguyệt đang chờ nàng! Chuyện thể hồi tưởng , hễ nhớ đến là Ân Huệ nghiến răng.

 

Sớm sẽ trở , tối hôm đó nàng mắng Ngụy Yến một trận , ít nhất cũng xả cục tức.

Loading...