TRỌNG SINH CHI SƠN HÀ CHẨM NGUYỆT - Chương 28: Ta sẽ mãi mãi bảo vệ nàng
Cập nhật lúc: 2026-01-22 11:56:11
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bất luận là kiếp kiếp , Lục Doãn Xuyên vẫn sẽ mãi mãi bảo vệ Thôi Chẩm Nguyệt. Mà , bọn họ cuối cùng cũng thể sánh vai đồng hành.
Hầu phủ mãi đến giờ ngọ phái đưa cơm, mới kinh hãi phát hiện trong phòng Lâm Ấu Vi sớm nhà trống. Lâm lão phu nhân nhận tin báo, chỉ cho rằng nha đầu nhân lúc hỗn loạn lén lút bỏ trốn, tức giận ném vỡ một chén , hung hăng mắng nhiếc vài câu “đồ bạch nhãn lang nuôi quen”, cũng chẳng thèm để ý đến nữa. Một vị đích nữ mất tích, trong chốn nhà cao cửa rộng thâm sâu chẳng dấy lên nửa phần sóng gió, tình cảnh bạc bẽo đến mức nào, thể thấy rõ.
Một bên khác, tại Túy Tiên Lâu, Phương Tư Viễn sắp xếp một gian sương phòng bài trí tinh mỹ ở tầng cao nhất cho Lâm Ấu Vi, để nàng an tâm ở , từ từ theo A Ngân học cách xử lý sổ sách, quản lý nhân sự. Lâm Ấu Vi thông tuệ, tiếp thu cực nhanh, vẻ khiếp nhược giữa mi gian cũng ngày qua ngày thế bằng sự trầm tĩnh. Cùng lúc đó, thương thế của Lục Doãn Xuyên dần khỏi hẳn, tự xin Minh Thành đốc thúc phòng tuyến Lan Minh, đến ngày khởi hành.
Trước cửa Lục Quốc công phủ.
Lục Quốc công Lục Minh Viễn kể từ đêm giao thừa hôm đó, tình cảm cha con thiết hơn ít. Vì thế hôm nay ông sớm kết thúc buổi thao luyện của Lục gia quân, đến tiễn đứa con trai sắp xa.
“Tuy bệ hạ chuẩn tấu cho con đến Minh Thành đốc thúc phòng tuyến Lan Minh, phái cho con ít Cấm quân tinh nhuệ, nhưng thế cục Minh Thành phức tạp, con cũng vạn phần cẩn thận.” Lục Minh Viễn nhi t.ử, trong lòng vẫn buông xuống nỗi lo âu, nếu là , ông tuyệt đối sẽ những lời .
“Phụ yên tâm, nhi t.ử tự chừng mực.” Lục Doãn Xuyên chỉnh hộ giáp cổ tay, trầm giọng đáp.
Lục Minh Viễn vỗ mạnh lên vai nhi t.ử, điều đều cần , lập tức xoay thư phòng.
Lục Doãn Xuyên tung lên ngựa, ngoảnh về hướng hoàng cung một cái thật sâu, ánh mắt thâm trầm khó đoán. Giây lát , thu tất cả cảm xúc, ghì c.h.ặ.t dây cương, lạnh lùng lệnh: “Xuất phát!”
Trong cung Đường Lê, Huệ Quý phi Thôi Chẩm Nguyệt đang chống cằm ngẩn ngơ bên cạnh, khỏi trêu chọc: “Nguyệt Nhi của chúng thế là ai câu mất hồn ?”
Thôi Chẩm Nguyệt ánh mắt vẫn dõi theo đám mây trôi ngoài cửa sổ, giọng xa xăm: “Mỗi đều là chắn ở phía , nhi thần ở trong kinh bình yên vô lo. Mẫu phi, đôi khi nhi thần thật sự ... thể cùng sánh vai đồng hành, chứ vĩnh viễn che chở phía .”
Huệ Quý phi che miệng khẽ, ánh mắt lúng liếng: “Người mà Nguyệt Nhi nhắc đến, hẳn là vị Trạng nguyên lang sắp thành với con nhỉ?”
Thôi Chẩm Nguyệt lúc mới hồn, hai má ửng hồng, chút ngượng ngùng Huệ Quý phi, đó cúi đầu , cũng phủ nhận.
Huệ Quý phi đặt khung thêu xuống, hỏi: “Nguyệt Nhi, chuyện giữa con và Tống Thời Yến rốt cuộc là như thế nào?” Bà đương nhiên thích Tống Thời Yến , chỉ hy vọng Doãn Xuyên và Nguyệt Nhi ở bên . nếu Nguyệt Nhi thích Tống Thời Yến, bà tự nhiên cũng sẽ tôn trọng lựa chọn của nàng.
Chỉ là hiện giờ, bộ dạng của Nguyệt Nhi, bà ngược nhen nhóm lên một tia hy vọng.
“Mẫu phi, việc mắt còn thể bẩm báo hết với ,” Thôi Chẩm Nguyệt nắm lấy tay Huệ Quý phi, giọng điệu khẩn thiết, “ nhi thần tuyệt đối thật lòng gả cho Tống Thời Yến.”
Huệ Quý phi gật gật đầu, tỏ vẻ hiểu, bà thở dài một : “Doãn Xuyên đứa nhỏ từ nhỏ mất ruột, ca ca là một kẻ lầm lì ít . Ta tuy rằng khi nhập cung đối đãi với nó như con đẻ, nhưng chung quy cũng mẫu ruột thịt, vì thế mới khiến Doãn Xuyên dưỡng thành cái tính cách trầm mặc .” Bà lầm bầm khe khẽ: “...Cho nên đến giờ vẫn theo đuổi Nguyệt Nhi của chúng tới tay.”
“Mẫu phi, cái gì ?” Thôi Chẩm Nguyệt rõ câu lầm bầm , bèn hỏi .
“Không gì, gì,” Bà Thôi Chẩm Nguyệt đầy ẩn ý: “Nói , mẫu phi giúp con thế nào đây?”
Trên quan đạo tới Minh Thành dọc đường hoa nở rộ, tốc độ của đoàn Lục Doãn Xuyên ngược nhanh lắm, cứ theo đà , đại khái bảy tám ngày nữa mới tới Minh Thành.
Liên Chu Lục Doãn Xuyên đang phía , tăng tốc đuổi kịp : “Công t.ử, từ sáng sớm đến giờ từng giãn mày, là lo lắng rủi ro ở Minh Thành ?”
Lục Doãn Xuyên lắc đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-chi-son-ha-cham-nguyet/chuong-28-ta-se-mai-mai-bao-ve-nang.html.]
Liên Chu tiếp tục : “Vậy chắc chắn là lo lắng cho Công chúa điện hạ . Công t.ử, cứ yên tâm , trong cung của Công chúa điện hạ còn an hơn chúng nhiều. Huống hồ còn cao thủ hàng đầu như Mặc Nhiễm đại ca ở bên cạnh nữa.”
“Kinh thành sóng gió quỷ quyệt, phòng bất thắng phòng.” Lục Doãn Xuyên , “Phía dịch trạm nghỉ ngơi một chút, đêm nay đường suốt đêm nhé.”
“Hả?” Liên Chu thật tự tát mặt , đang yên đang lành hỏi thừa câu đó chi.
Đoàn bước dịch trạm phần đơn sơ. Lục Doãn Xuyên trầm giọng gọi: “Chủ quán, cho ngựa bên ngoài ăn no, lên thêm chút rượu và thức ăn.”
“Được thôi! Khách quan chờ một lát!” Chủ quán cao giọng đáp lời.
Không bao lâu , cơm nước chuẩn xong. Một tiểu nhị dáng gầy nhỏ cúi đầu, bưng khay thức ăn rảo bước tới. Ánh mắt Lục Doãn Xuyên dừng một lát, đáy mắt xẹt qua một tia nghi hoặc — Dáng của tên tiểu nhị ...
“Khách quan, đồ ăn của các vị, mời dùng từ từ.” Tên tiểu nhị cung kính , đầu cúi thật thấp, rõ dung mạo, chỉ điều giọng , cho dù cố ý ép xuống cho thô kệch, thì vẫn là thanh âm nữ t.ử trong trẻo dễ .
Đáy mắt Lục Doãn Xuyên chợt dâng lên ý cách nào che giấu, co ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, giọng mang theo vài phần trêu tức: “Tiểu nhị ca, ngựa ở bên ngoài, cũng là do ngươi phụ trách cho ăn ?”
Tên tiểu nhị cứng đờ , khan hai tiếng: “Tiểu nhân... tiểu nhân ngay đây...” Nói xong liền định chuồn mất.
Lục Doãn Xuyên vươn cánh tay dài, dễ dàng ngăn . Cũng may là ở trong nhã gian, ai chú ý. Chàng thấp, chất giọng trầm ấm: “Nguyệt Nhi, thật sự cho rằng thể qua mặt ?”
Thôi Chẩm Nguyệt giật mạnh khăn vải đầu xuống, suối tóc đen nhánh như mực tuôn rơi, nàng bĩu môi, vô cùng phục: “Sao nhận nhanh thế hả?!”
Lục Doãn Xuyên thầm nghĩ, bóng hình của , trong tâm trí lưu chuyển bao nhiêu , thể nhận chứ.
Chàng hỏi: “Sao tới đây? Còn ở phía ?”
Thôi Chẩm Nguyệt cứ để mái tóc dài xõa tung, dứt khoát xuống đối diện , dùng bữa : “Cũng thể đem nguy hiểm đều ném cho , cùng kề vai chiến đấu. Vì thế cầu xin mẫu phi, nhờ giúp thuyết phục phụ hoàng, cứ là hôn kỳ của sắp đến, ngoài du ngoạn một chút. Phụ hoàng vốn dĩ đồng ý, may mà mẫu phi ở đó.” Nàng gắp thức ăn bàn bắt đầu ăn, “Còn về việc vì ở phía , đó là bởi vì đường tắt qua đây đó, nếu dừng ở đây, sẽ đến dịch trạm kế tiếp chờ . C.h.ế.t đói mất thôi.”
Thôi Chẩm Nguyệt xong liền cắm cúi ăn, nàng thực sự đói đến lợi hại, dáng vẻ vốn dĩ đoan trang từ tốn của công chúa cũng thêm vài phần lang thôn hổ yết. Hốc mắt Lục Doãn Xuyên bỗng nhiên chút ươn ướt. Chưa từng một ai với rằng, cùng kề vai chiến đấu.
Yết hầu khẽ chuyển động, giọng khàn khàn: “Minh Thành là chốn hiểm địa, nên tới. Ta lập tức phái đưa trở về.”
“Ta đến tận đây , còn đuổi về?” Thôi Chẩm Nguyệt bất mãn trừng mắt , ánh mắt lưu chuyển mang theo vài phần nũng nịu, “Huống hồ, ? Chẳng sẽ luôn bảo vệ ư?”
Lục Doãn Xuyên ngẩn , ngay đó trịnh trọng gật đầu, trong lòng dâng trào vạn trượng hào tình cùng nhu tình.
“Phải.”
Bất luận là kiếp , kiếp .
Lục Doãn Xuyên vĩnh viễn đều sẽ bảo vệ Thôi Chẩm Nguyệt.
Mà , bọn họ cuối cùng cũng sánh vai đồng hành.