Bà cụ tuy đối với hai em thiên vị gì, nhưng trong lòng rốt cuộc vẫn thương cháu trai hơn. Cho dù ông bắt rể về, trong lòng bà cụ vẫn thích thằng Thông hơn.
Thế .
Tả Hồng Quân cũng bắt đầu cân nhắc chuyện . Chỉ là trong lòng ít nhiều còn chút e ngại. Ông là con trưởng, hồi xưa hứa với bố là chống đỡ cái nhà , chuyện mà phân gia thì khó xử lắm.
Hơn nữa... "Thế thằng ba thì ?"
Ông còn một đứa em trai thứ ba lập gia đình nữa. Nếu phân gia , thằng ba sống thế nào?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Nghe Tả Hồng Quân nhắc đến chú em chồng , sắc mặt Từ Phượng Hà trở nên khó coi. Bà ho khan: "Ông nó , khó , chú ba cả ngày đắn, ăn no lười . Nhà nuôi nổi . Sắp ba mươi tuổi đầu , cũng thể để chúng nuôi mãi ."
Quan trọng là chú ba cưới vợ, còn tốn một khoản tiền lớn nữa.
Chuyện Từ Phượng Hà dám miệng, chỉ thể thầm thì trong lòng.
Tả Đan Đan chuyện đang suy tính tính cho , đêm khuya thanh vắng, cô nhân lúc ngủ say, lén vườn cây, đun nước tắm rửa sạch sẽ.
Kỳ cọ bản sạch bong kin kít, ăn một miếng lương khô, uống nước, bụng no căng, lúc mới về phòng lên giường ngủ.
Vừa nhắm mắt , liền trong sân truyền đến tiếng sột soạt, Tả Đan Đan lắng tai kỹ, vẻ giống tiếng trèo tường.
Tim cô thót một cái, nửa đêm nửa hôm thế trừ phần t.ử bất hợp pháp thì ai còn trèo tường chứ.
Không ngờ cái thời đại mệnh danh là trị an nhất còn chuyện trộm gà bắt ch.ó.
Sợ lầm, Tả Đan Đan bò dậy khỏi giường, mở cửa qua khe cửa ngoài, quả nhiên thấy một bóng đang rón rén mò trong nhà. Vì trời tối quá nên cũng rõ mặt mũi. dáng vẻ thì lẽ là đàn ông.
Nhìn rõ đúng là trèo , Tả Đan Đan vớ lấy cái ghế đẩu nhỏ trong phòng, hét lớn: "Có trộm, bắt trộm bà con ơi —"
Giọng lanh lảnh phá vỡ sự yên tĩnh của đêm khuya, căn nhà vốn tối om nhanh sáng đèn dầu.
Tả Thanh và Tả Hoan cũng sợ hãi bò dậy khỏi giường.
"Trộm ở ?" Tả Đại Thành và Tả Hồng Quân đều cầm đòn gánh lao từ trong phòng .
"Mẹ ơi —" Người trong sân dường như ngờ gây động tĩnh lớn thế , sợ quá hét lên một tiếng.
"Anh, đừng đ.á.n.h đừng đ.á.n.h, là em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-co-gai-nha-nong-thap-nien-70/chuong-21.html.]
Nhìn thấy đòn gánh trong tay Tả Đại Thành và Tả Hồng Quân, nọ ôm đầu trốn góc tường.
Nghe thấy giọng , Tả Đại Thành và Tả Hồng Quân đang khí thế hùng hổ bỗng sững , cầm đòn gánh trong góc tường: "Chú ba?"
Người trong góc tường bỏ tay , lộ khuôn mặt nhem nhuốc: "Anh, là em đây."
Tả Đan Đan cảnh cũng trợn tròn mắt.
Kẻ trèo tường lúc nửa đêm , hóa là con trai thứ ba của bà cụ, chú ba Tả Thành Tài của cô!
Nhà họ Tả nửa đêm gà bay ch.ó sủa, hàng xóm láng giềng thấy tiếng động cũng chạy sang giúp, Tả Đại Thành và Tả Hồng Quân khó dễ một hồi mới trấn an về.
Bà cụ Tả ở gian chính, đứa con trai thứ ba của , tức đến mức đập bàn thình thịch.
Đứa con trai thứ ba của bà từ nhỏ đắn, lớn lên càng tệ hại hơn, cả ngày xuống ruộng việc, ba ngày hai bữa chạy mất dạng chẳng thấy bóng dáng .
Lần liền mấy ngày, lúc về thì biến thành bộ dạng như ăn mày. Lại còn nửa đêm trèo tường nhà , thật là quá mất mặt.
"Thằng súc sinh , mày chọc tức c.h.ế.t bà già hả." Bà cụ Tả cứ vuốt n.g.ự.c thon thót.
Tim Tả Thành Tài cũng run rẩy: "Mẹ, con cũng là cho gia đình sống sung sướng thôi mà."
"Thế mày trèo tường lúc nửa đêm cái gì?"
Tả Thành Tài vẻ mặt lúng túng, đám con cháu trong nhà. Miệng ấp úng chịu .
Bà cụ Tả cố tình để dễ chịu, tức giận : "Sao hả, mày dám còn sợ mất mặt ?"
Tả Thành Tài vội vàng lắc đầu: "Mẹ, con cũng là hết cách..."
Hóa Tả Thành Tài đó ngoài là do vô tình , theo xe hàng thể kiếm tiền. Thế là tìm cách liên hệ với một tài xế xe tải, theo chạy xe. Thực cũng coi như là bảo vệ.
Thời buổi tuy trị an , nhưng vì mức sống của thấp, nên trong rừng sâu núi thẳm vẫn luôn những kẻ liều mạng, chuyện phòng xuể, tài xế xe tải cũng thích tìm thanh niên trai tráng khỏe mạnh như Tả Thành Tài theo.
Lúc đầu còn khá , theo hai ngày, kiếm một khoản kha khá.
Tả Thành Tài còn định tiếp mãi, kiếm một khoản thật lớn, kết quả nửa đường đúng là gặp cướp. Khó khăn lắm mới giữ mạng, nhưng tiền thì mất sạch.