Nghe lời Tả Đan Đan, sắc mặt Thẩm Nhất Minh đổi, đó thẳng : "Sao thành phố nữa? thấy nhiều trong thôn đều hướng về cuộc sống thành phố mà."
"Hướng về là một chuyện, nhưng cũng mới chứ. Hơn nữa, thành phần , đoán là khó thành phố."
Với thành phần của Lý Huệ, nếu ru rú ở Tả Gia đồn, hiện giờ sống thế nào còn chừng. Nhìn xem ông bác hờ của cô hiện giờ vẫn còn đang lao động ở nông trường kìa. Tả Đan Đan trong lòng cũng rõ, vấn đề thành phần của Lý Huệ giải quyết, nhiều việc đối với cô mà , độ khó quá lớn. Đối với độ khó như , Tả Đan Đan cũng nắm chắc.
Thẩm Nhất Minh cũng nghĩ đến điểm , im lặng gì.
Tả Đan Đan thấy đột nhiên gì, tưởng nhớ cuộc sống tươi từng ở thành phố: "Thẩm Nhất Minh, về thành phố ? Đừng vội, chắc chắn sẽ về ."
Thẩm Nhất Minh thở phào một dài, dường như kiên định niềm tin nào đó: " , chắc chắn sẽ về thành phố. Nhất định về."
Trên con đường tối om chỉ thấy tiếng bánh xe lăn, Tả Đan Đan cảm thấy nên chủ đề nặng nề nữa: "Thẩm Nhất Minh, kể chuyện cho nhé, ví dụ như chuyện thư sinh đêm gặp rắn mỹ nữ, tương truyền lâu về , một thư sinh lên kinh thi, tá túc trong một ngôi miếu đổ nát, một đêm, tường ngôi miếu xuất hiện một cái đầu xinh ... cũng đấy, mấy con ma nữ yêu nữ đó thích nhất là thư sinh nam, đặc biệt là kiểu trí thức trẻ tuổi như các ..."
"Tả Đan Đan..." Thẩm Nhất Minh đột nhiên đầu cô. Đưa tay chỉ về một vị trí phía bên cạnh, trong mắt mang theo vẻ kinh hãi: "Cô xem đằng là cái gì?"
Tả Đan Đan còn định kể chuyện kích thích Thẩm Nhất Minh, thì tin: "Đừng hòng dọa ..." Cô theo ngón tay , đó tim thắt , lông tóc dựng , trong bóng tối, đúng là một bóng đó...
Tả Đan Đan như chuyện gì thu hồi tầm mắt, dịch gần Thẩm Nhất Minh hơn chút nữa, nhỏ giọng giục: "Mau đ.á.n.h xe!"
Đêm khuya thanh vắng, chỉ thấy tiếng xe ngựa lọc cọc, con ngựa già đột nhiên hắt một cái, trong lòng Tả Đan Đan giật thót, vội vàng đưa tay túm lấy tay áo Thẩm Nhất Minh. Thẩm Nhất Minh dường như cũng dọa, cơ thể run lên một cái, cũng gì. Đợi xe ngựa qua, Tả Đan Đan cứ thế bất động, cũng dám đầu , cứ túm c.h.ặ.t lấy tay áo Thẩm Nhất Minh. Hồi nhỏ cô bà nội , con trai hỏa khí vượng. Có Thẩm Nhất Minh con trai ở đây, chừng thể trừ tà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-co-gai-nha-nong-thap-nien-70/chuong-94.html.]
Cũng may suốt dọc đường việc gì, nhưng Tả Đan Đan cũng chẳng còn tâm trạng chuyện nữa, cô cứ cảm thấy chuyện trong cảnh tối om , quá lộ liễu.
Đợi cuối cùng thấy ánh sáng yếu ớt trong Tả Gia đồn, Tả Đan Đan hít sâu một : "Vừa, nãy thấy cái gì?" Mẹ ơi, hai kiếp đây là đầu tiên cô thấy thứ đó đấy. Thật cô tin , cô c.h.ế.t sống , thì tin.
Thẩm Nhất Minh : "Vừa nãy xe ngựa qua, đột nhiên nhớ , ban ngày qua đó, chỗ đó một bù rơm."
"..." Tả Đan Đan mặt cảm xúc ho khan. Nghiêm túc : "Đồng chí Thẩm Nhất Minh, phá bỏ mê tín dị đoan hiểu , đừng thần thần bí bí, ảnh hưởng ! Cũng may là mặt , nếu là mặt khác, chắc chắn bắt đội mũ cao, tiến hành giáo d.ụ.c tư tưởng."
Lúc Tả Đan Đan lời , xe trong thôn . Vừa Tả Gia đồn, Tả Đại Thành đón . Ông cũng ngại bên ngoài lạnh, cứ xổm gốc cây lớn đầu thôn đợi mãi. Nghe thấy tiếng bánh xe, lập tức chạy : "Đan Đan về ."
"Về ạ!" Tả Đan Đan vui vẻ . Về nhà là yên tâm .
"Nhất Minh, phiền cháu , nào cũng là cháu giúp đỡ." Tả Đại Thành cảm ơn.
Thẩm Nhất Minh nhạt: "Chú Đại Thành, gì ạ, tiện đường mà."
Tuy Thẩm Nhất Minh là tiện đường, nhưng Tả Đại Thành vẫn ghi nhớ ân tình trong lòng. Không thể tiện đường là tiện đường thật . Có tiện đường đến mấy, cũng là phiền . Tả Đại Thành là thật thà, miệng , nhưng trong lòng ghi nhớ . Cảm thấy cơ hội, chiếu cố trai trẻ từ nơi khác đến .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Biết Thẩm Nhất Minh trả xe ngựa, Tả Đại Thành cũng để Thẩm Nhất Minh đưa họ về nhà nữa, tự cõng nồi sắt, cùng Tả Đan Đan về nhà.