Bị bà chị dâu xỉa xói, hai vợ chồng tỉnh cả ngủ, mặt hầm hầm, trong lòng đầy uất ức.
Tôn Hải giờ cũng quán riêng, sáng sớm cũng bận, vệ sinh cá nhân xong là thẳng quán. Tôn Thu Phương gói cho mấy cái bánh bao ăn đường.
"Chị, trưa nay chị đừng nấu cơm, em bảo Mẫn T.ử mang cơm về cho, tiện thể thì ăn luôn."
Tôn Thu Phương : "Được, chị lộc ăn ."
Tôn Hải , Tôn Thu Phương bắt tay việc. Nhào bột hấp màn thầu, nặn bánh bao, bận tối tăm mặt mũi.
Tô Trường Phú và Lý Ngọc Lan Tôn Thu Phương sai vặt, chân lon ton một lúc.
Chuyển bánh bao màn thầu cửa hàng xong, họ mới bắt đầu bày biện hàng hóa.
Trời hửng sáng, khách mua đồ ăn sáng tới. Vợ chồng Tôn Thu Phương bận rộn luôn tay.
Tô Trường Phú và Lý Ngọc Lan chen , chỉ chị ăn phát đạt. lúc họ còn ghen tị như nữa.
Kiếm tiền thật đấy, nhưng cực quá. Đêm ngủ, sáng dậy sớm. Mùa còn đỡ, chứ mùa đông rét mướt thì ai mà chịu nổi.
Xong việc buổi sáng, mới bắt đầu cầm bánh bao màn thầu ăn sáng.
Vừa ăn, Tô Trường Vinh hỏi: "Các chú thím lên đây việc gì?"
Tô Trường Phú đang nghĩ cách mở lời, hỏi liền vội : "Thì chuyện bố với , nhà mở tiệm tạp hóa, nhập hàng ở thành phố về. Anh chẳng hứa với bố là giúp liên hệ còn gì, mãi chẳng thấy tin tức gì nên em lên hỏi."
Tôn Thu Phương xong khẩy trong bụng. Chú em đúng là dân nhà nước khác, năng đấy, hàm ý sâu xa. Vừa lôi bố ép, trách chồng bà thất tín.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-137.html.]
Tô Trường Vinh cũng hiểu ý, may mà mấy năm lăn lộn thương trường uổng phí, ông lập tức tỏ vẻ khó xử: "Chú đừng trách , hồi Tết ầm ĩ thế, còn tâm trạng mà lo việc. Với nhà bận tối mắt tối mũi, cũng dứt để về trấn. mà..." Ông em trai, "Trước bố bảo vốn nhập hàng mà, giờ ?"
Tô Trường Phú vốn định lừa đồng ý giúp nhập hàng mới than nghèo kể khổ, ai ngờ cả hỏi thẳng chuyện tiền nong, ngớ .
Vẫn là Lý Ngọc Lan nhanh mồm nhanh miệng: "Anh cả, cảnh bọn em rõ đấy, tiền thì bọn em chẳng xoay sở thế . Thực sự là tiền, còn nợ nần, cùng đường mới lên cầu cạnh chị."
"Cầu cạnh chúng cái gì?" Tôn Thu Phương lạnh lùng hỏi. Hai vợ chồng tưởng họ là trẻ ranh chắc, lấp lửng để họ tự nguyện dâng tiền , mùa xuân . Nhớ những uất ức hồi ở quê và vụ 130 đồng khi phân gia, bà quyết tâm cho vay một xu. Cho vay là mất hút con hàng lươn ngay. Tiền đấy thà mua quần áo cho con gái còn hơn.
Lý Ngọc Lan ngượng ngập: "Bọn em nhờ chị ứng tiền hàng giúp, kiếm bọn em nhất định sẽ trả."
Tô Trường Phú hùa theo: " đấy , hồi Tết bố cũng bảo giúp đỡ mà. Anh em ruột thịt, đ.á.n.h gãy xương còn liền gân."
Tô Trường Vinh im lặng. Ông nhớ rõ lúc bố đề cập chuyện ông từ chối thẳng thừng. Không ngờ vợ chồng chú em mặt dày tìm đến tận nơi. Tưởng ông dễ bắt nạt chắc?
Tôn Thu Phương tức giận: "Lúc chúng lên thành phố các thế? Lúc chú cướp công việc của trai nhớ đến tình em? Giờ cần nhờ vả mới lôi cái bài ."
Bị chị dâu mỉa mai, Tô Trường Phú nhịn nữa. Ở nhà là tiếng nhất, lên đây thành cháu chắt thế .
"Chị dâu, chị ý gì? Không cho vay thì thôi, đừng nhục khác. Chuyện công việc của cả thành trách em , là bố bảo dành cho Xán Xán mà." Tự đẻ con trai trách khác bất công.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Không nhắc thì thôi, nhắc đến chuyện Tôn Thu Phương như thùng t.h.u.ố.c s.ú.n.g châm ngòi, sắc mặt khó coi tột độ: "Sao, lôi chuyện con trai ? Không con trai thì cũng sống đàng hoàng chẳng kém ai. Các con trai giỏi giang thế thì tự mà lo liệu, tìm chúng gì?"
Tô Trường Vinh thấy vợ nổi đóa, vội can: "Thôi thôi, đừng cãi ." Rồi sang vợ chồng em trai: "Lúc với bố là đồng ý. Các chú thím liệu cơm gắp mắm. Có tiền thì buôn bán, thì kiếm tiền từ từ. Nợ xây nhà trả xong định vay thêm nợ mới . Tiền chị kiếm đưa hết cho bố , bố cho các chú xây nhà chị gì. Giờ chị cũng đang khó khăn. Hàng hóa trong là tiền cả đấy, bán là lỗ vốn. Nhà cửa cũng là thuê. Tính bọn còn khổ hơn các chú chứ." Dù thì ai chẳng than nghèo kể khổ. Cái gì mà bố dành công việc cho Xán Xán, nếu Trường Phú đồng ý thì ai ép nó . Nói chung là cậy con trai nên vơ vét hết phần về .