Hàn Lỗi mỉm trần nhà: "Tớ lái máy bay chiến đấu, , loại bay vèo vèo trời lao xuống ."
"Mơ cưng, phi công là nhân tài kỹ thuật cả đấy, thành tích của thế mà đòi lái máy bay. Lái cái xe tải là giỏi lắm ."
"Thằng , dám ông ." Hàn Lỗi nhảy dựng lên giường.
Tiết Miễn hai bạn bàn về tương lai, cũng chẳng còn tâm trí sách. Cậu gấp sách , tắt đèn pin.
"Sau tớ doanh nhân. Vừa kiếm tiền nuôi gia đình, góp phần xây dựng đất nước. Các , hồi tớ nước ngoài, phát triển mà nghĩ, cùng chung một bầu trời khác biệt lớn thế."
Hàn Lỗi và Tống đại béo Tiết Miễn cũng nghiêm túc về tương lai, chợt nhận họ sắp nghiệp thật . Sau mỗi một ngả, còn cơ hội gặp .
Hàn Lỗi thở dài, dậy : "Haizz, dù chúng đều ở thành phố B, nghỉ thì tụ tập nhé, đừng để mấy năm gặp quên mặt em."
Tống đại béo và Tiết Miễn đều đồng thanh đáp: "Được, nhất trí thế nhé."
Ngày thi chuyển cấp, Tô Trường Vinh còn hồi hộp hơn cả con gái, sáng sớm cơm nuốt nổi, bên cạnh Tô Mẫn ăn uống no nê vội vàng xách cặp giúp con: "Đi nhanh lên kẻo muộn."
Tô Mẫn vốn vội nhưng thấy ba cuống cuồng như đành theo.
Tôn Thu Phương gọi với theo: "Kiểm tra kỹ xem mang đủ đồ con, đừng để quên gì nhé."
Tô Trường Vinh sực nhớ , vội đưa cặp cho Tô Mẫn kiểm tra . Tô Mẫn : "Tối qua con kiểm tra mấy ạ."
" đúng, ba cũng xem mà, cái đầu thật là." Tô Trường Vinh gõ trán , xách cặp cửa.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Đến trường, Tô Trường Vinh động viên con gái một hồi, thấy đông mới vội vàng lái xe .
Nhìn ngôi trường treo đầy băng rôn khẩu hiệu, Tô Mẫn mím môi vỗ n.g.ự.c tự nhủ: "Nhất định sẽ đỗ!"
Hai ngày thi đối với Tô Trường Vinh và Tôn Thu Phương quả là một sự giày vò. Ban ngày ở cửa hàng mà lòng cứ như lửa đốt, lo con gái bài , đói ch.óng mặt . Đợi con về nhà chẳng dám hỏi nhiều, sợ tạo thêm áp lực cho con.
Bản Tô Mẫn hề lo lắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-270.html.]
Thi xong cô tự tính điểm sơ bộ, nếu gì bất ngờ thì điểm sẽ thấp. Dựa kết quả thi thử đó, việc đỗ trường trọng điểm của thành phố là trong tầm tay. Biết còn đỗ cả trường trọng điểm của tỉnh chứ.
giờ kết quả chính thức, cô cũng những suy đoán của cho ba , kẻo lỡ đạt họ thất vọng.
Thi xong, Tôn Thu Phương một bàn tiệc thịnh soạn, tối đến gọi cả nhà Tôn Hải sang ăn cho vui, để họ ăn ở quán nữa.
Tôn Hải tuy bận buôn bán nhưng chuyện thi cử của cháu gái là việc lớn, nên tối hôm đó đóng cửa sớm, đưa cả bà ngoại và hai con Lý Mông sang.
Bé Đậu Đậu phòng, Tô Mẫn bế rời tay.
Đậu Đậu giờ , còn ê a giao tiếp với chị. Tô Mẫn tuy hiểu em gì nhưng cũng thích bắt chước theo, hai chị em chơi với vui vẻ.
"Nhìn hai chị em nó kìa, cách bao nhiêu tuổi mà chơi hợp thế." Tôn Thu Phương bưng thức ăn cùng Lý Mông .
Lý Mông : "So với em và Hải, Đậu Đậu khi còn thích Mẫn T.ử hơn chứ, thấy mặt là tít mắt như Phật Di Lặc. Mẹ bảo Mẫn T.ử duyên, đến trẻ con như Đậu Đậu cũng thích."
Tôn Thu Phương xòa: "Mợ cứ khéo , nó nghịch như quỷ sứ ."
Đến giờ ăn cơm, bà ngoại Tôn đến bế Đậu Đậu để Tô Mẫn ăn.
Bé Đậu Đậu túm c.h.ặ.t t.a.y áo chị, nhất quyết buông, Tô Mẫn định là bé toáng lên.
Tô Mẫn hết cách, đành một tay bế em, một tay và cơm.
Lý Mông thấy thế huých tay Tôn Hải: "Nhìn con trai kìa, chẳng bảo ban gì cả."
Tôn Hải đôi mắt ầng ậc nước của con trai, hề hề: "Nó to hơn cả , quản nổi?"
Lý Mông mắng yêu: "Con hư tại bố cả đấy." Miệng trách móc nhưng mặt cô vẫn tươi hạnh phúc.
Tôn Thu Phương thấy vợ chồng em trai tình cảm thì : "Con còn bé tí phân công quản lý cơ . Nhà cha nghiêm hiền, nhà mợ thì ngược , nghiêm cha chiều."