Cô bé dậy : "Trương Phán Phán nhờ mua quần áo ? Người nhờ, tự ý mua về đòi tiền, thế chẳng ép mua ép bán ?"
"Tớ ép mua ép bán bao giờ?" Đường Mạn sấn vài bước, khí thế bức Liêu Chiêu Đệ.
Tô Mẫn sợ cô động thủ, cau mày bước tới: "Thôi, tối đừng cãi nữa, lát nữa cô quản lý ký túc xá lên kiểm tra là phạt cả đám đấy."
Nghe Tô Mẫn , khí thế của Đường Mạn xẹp xuống một chút.
Cô Trương Phán Phán : "Trương Phán Phán, xem tớ đối xử với tệ ? Cậu từng lên thành phố, tớ dẫn chơi, còn mời uống nước đá. Còn mua giúp mấy thứ . Người khác tớ mặc kệ, tớ thế là nể tình cùng phòng với tớ đấy." Cô cảm thấy quá trượng nghĩa , nếu là khác thì xa lánh bạn cùng phòng nghèo kiết xác . Giống như Tô Mẫn , là loại hòa đồng, chẳng tí tình nào.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Trương Phán Phán Đường Mạn , hít một sâu nhưng dám ho he nửa lời.
Đường Mạn bước tới kéo tay cô bé: "Cậu , tớ đối với ? Cậu xem Liêu Chiêu Đệ giờ đang dỗ dành đấy, nhưng nó dẫn chơi ?"
Trương Phán Phán vẫn dám gì, chỉ chằm chằm bộ quần áo và cái kẹp tóc giường, ánh mắt ngày càng lo lắng.
Ở nhà ba bán cả con heo, vét sạch tiền tiết kiệm mới đủ đóng học phí và sinh hoạt phí ba năm cho cô bé. Mấy bộ quần áo đắt như , nếu cô bé nhận, lấy tiền mà trả. Cô bé tạo thêm gánh nặng cho gia đình.
"Cậu im lặng là ý gì? Cậu thấy tớ đối xử với ?" Thấy Trương Phán Phán im lặng, Đường Mạn tức giận giật mạnh tay cô bé một cái, khiến cô bé loạng choạng nghiêng sang một bên.
Liêu Chiêu Đệ thấy thế vội gạt tay cô : "Cậu động tay động chân gì?"
Tô Mẫn thấy tình hình lộn xộn cũng giúp can ngăn: "Đường Mạn, đau Trương Phán Phán đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-311.html.]
Đường Mạn tỏ kích động, buông tay , mắt đỏ hoe vì tức, chỉ Trương Phán Phán: "Được , coi như tớ lầm . Tớ thấy nhà ở quê nghèo khó nên quan tâm giúp đỡ, ngờ vô ơn bạc nghĩa như thế, đúng là đồ sói mắt trắng." Cô vơ lấy quần áo và kẹp tóc giường Trương Phán Phán, "Cậu cần thì thôi, đừng nhận vơ chúng cùng phòng."
Thấy Đường Mạn , Trương Phán Phán cũng thấy áy náy. Chuyện trách Đường Mạn, là tại cô bé nghèo quá, nếu thì chuyện chẳng nông nỗi .
Cô bé dậy : "Đường Mạn, xin , nhưng mà... tớ thực sự tiền trả ."
Nói xong, cô bé cúi đầu thật sâu.
Liêu Chiêu Đệ thấy cô bé xin Đường Mạn thì trố mắt ngạc nhiên. Cô bé định gì đó thì Tô Mẫn kéo : "Mau lấy quần áo tắm , lát nữa muộn hết nước nóng bây giờ."
Liêu Chiêu Đệ lúc mới nhớ chuyện tắm rửa, thấy hai cãi nữa thì cũng cầm chậu và quần áo theo Tô Mẫn ngoài.
"Cậu bảo liệu họ cãi nữa ?" Liêu Chiêu Đệ lo lắng hỏi. Cô bé thực sự thấy Trương Phán Phán quá đáng thương, đều là bạn học với , dựa cái gì mà Đường Mạn sai bảo như hầu thế. Biết rõ nhà tiền mà cứ ép mua sắm, bắt mua đồ giống .
Tô Mẫn : "Cậu thấy Trương Phán Phán xin , tính cách mềm yếu như thế sẽ cãi với Đường Mạn ." Kiểu như Trương Phán Phán, bản chất cam chịu, mặt Đường Mạn đừng cãi , e là chỉ chịu thiệt thòi về .
Nhắc đến chuyện , Chiêu Đệ cũng thấy lạ: "Haizz, thật hiểu nổi Trương Phán Phán nghĩ gì, thôi tớ chẳng bênh nữa, cãi với Đường Mạn một trận toi công, cuối cùng xin ."
"Dù chúng cũng sắp chuyển , kệ cũng . Chuyện như uống nước nóng lạnh tự , lúc chúng hùng rơm. Vừa nãy cãi với Đường Mạn, tớ lo đ.á.n.h to thật đấy."
Liêu Chiêu Đệ hành động của Tô Mẫn lo lắng, cũng Tô Mẫn thích lo chuyện bao đồng, bình thường ở lớp còn ít , huống chi là xen mấy chuyện cãi vã . Cô bé : "Sau tớ sẽ bốc đồng nữa, nãy Trương Phán Phán như thế, tớ nhớ đến ngày nên kìm ."