Sau khi phát bài thi, Đường Mạn đề nghị ngoài ăn vặt.
"Tớ ăn chân giò kho nhà út Tô Mẫn." Doãn Tĩnh chép chép miệng.
Đường Mạn cũng nuốt nước miếng: " đấy, cái đó ngon thật, tớ mang một ít về cho tớ ăn, tớ còn học nữa cơ. Bà tự mày mò cũng mấy phần giống, ngờ nhiều thích ăn đến thế."
Tô Mẫn : "Được thôi, lát nữa chúng qua bên út tớ ăn."
Đường Mạn : "Nói nhé, tớ đưa tiền mới ăn, thể ăn chực mãi . Nếu tớ ngại chẳng dám nữa ."
Những khác cũng nhất trí gật đầu.
Lần quán khai trương, bọn họ đến góp vui, ăn bao nhiêu đồ mà nhất quyết lấy tiền. Vốn dĩ cũng ngại dám đến hai, nhưng đồ ăn quả thực quá ngon.
Tô Mẫn gật đầu: "Được, đưa tiền . Mách cho các một cách . Nếu tớ chịu nhận tiền, các cứ đó rửa bát cho . Kiểu gì cũng nhận."
Đường Mạn xong vỗ tay cái bốp: "Cách đấy."
"Hừ." Mấy đang vui vẻ, bên cạnh một nữ sinh mặc áo khoác ngắn ngang qua, hừ lạnh một tiếng.
Mấy sang, liền nhận đó là Tô Văn Văn.
Đường Mạn định đuổi theo tính sổ thì Trương Phán Phán kéo : "Thôi , giờ là thời điểm quan trọng, học kỳ còn hai tháng nữa là chúng lên lớp 12 . Cậu đừng dây dưa với nó."
" đấy." Doãn Tĩnh cũng phụ họa, "Cậu bộ dạng trang điểm của nó xem, ăn mặc lòe loẹt, mặt trát đầy phấn. , mấy hôm tớ còn thấy nó cùng một đàn ông . Còn xe riêng đưa đón nữa cơ."
"Đó là cha dượng nó đấy." Đường Mạn bực bội , "Tớ cũng thấy mấy . Cha ruột còn thiết đến mức . Tớ còn thấy bọn họ nắm tay nữa cơ."
Tô Mẫn tò mò hỏi: "Còn nắm tay á?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-494.html.]
Doãn Tĩnh khinh thường : "Chứ còn gì nữa, con gái lớn tướng thế , trẻ con mà còn nắm tay cha. Hơn nữa đó còn chẳng cha ruột. Để thấy thì ho gì."
Tô Mẫn xong những lời , trong lòng bỗng cảm thấy ghê tởm.
Kiếp , chú thím ba của cô sống với êm , nhà họ Cao cũng sụp đổ, điều kiện như mà Tô Văn Văn vẫn cắm sừng vị hôn phu, còn l..m t.ì.n.h nhân cho một thương nhân trung niên, để vợ đến đ.á.n.h ghen tận cửa. Kiếp cảnh thế , trong nhà càng ai quản, chẳng lẽ Tô Văn Văn vẫn lăng loàn như kiếp ?
Xem , bản tính của một ăn sâu xương tủy. Chỉ điểm mấu chốt của cô ở . Nếu cô thực sự gì đó với Vương Minh Tùng, đến lúc đó cũng sẽ chẳng kết cục gì. Không chỉ mất cả chì lẫn chài, mà e là ngay cả Cao Hồng cũng thể tha thứ cho cô .
Còn hai tháng nữa là chợ nông sản xây xong. Tuy nhớ rõ thời gian cụ thể, nhưng hình như lâu khi xây xong là xảy chuyện. Vương Minh Tùng chẳng còn mấy ngày lành nữa .
"Chú ơi, nãy cháu thấy con Tô Mẫn, bao giờ chú mới giúp cháu xả giận đây? Nó bây giờ kiêu ngạo lắm."
Tô Văn Văn lên xe bắt đầu phàn nàn với Vương Minh Tùng.
Vương Minh Tùng mím môi , đưa tay xoa đầu cô : "Đừng vội, việc chú hứa với cháu thì chắc chắn sẽ nuốt lời."
Mặt Tô Văn Văn đỏ ửng, cúi đầu : "Cháu chú sẽ nuốt lời, chỉ là quen bộ dạng kiêu ngạo của nó thôi. Chú ơi, chú mau ch.óng cho nó một bài học nhớ đời nhé. Tốt nhất là cho nó còn tâm trí học hành, thi trượt đại học."
"Được, chú ." Vương Minh Tùng nhướng mày, thầm nghĩ con bé tâm địa cũng độc ác thật. Tuổi mà tâm tư như thế, việc gì mà chẳng dám .
Hai cùng ăn cơm, buổi chiều Tô Văn Văn tiết nhưng học, Vương Minh Tùng cũng chiều theo ý cô , đưa trung tâm thương mại mua một đống quần áo, tiện thể mua thêm ít trang sức.
Tô Văn Văn chiếc lắc tay vàng tay, trong lòng vui như mở cờ.
Buổi tối về đến nhà, cả nhà đều nghỉ.
Vương Minh Tùng về phòng ngủ mà thư phòng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.