Nghe đến đồn công an, Lý Phương nhịn run lên, mắt cũng đỏ dần.
Tô Mẫn mặc kệ cô . Cô cô bé con thực sự mà cứ dây dưa cãi cọ với cô ả mãi.
Tội phỉ báng tuy nặng lắm, nhưng cũng đủ cho Lý Phương nếm mùi đau khổ. Đặc biệt là chỉ cần đồn công an, bất kể kết án , phía công an đều sẽ lưu tiền án tiền sự, hồ sơ bên nhà trường cũng sẽ ghi chép.
Bài học đủ để Lý Phương ghi nhớ cả đời.
Chờ Tô Mẫn về chỗ , Lý Phương như quả bóng xì , xụi lơ ghế. Chân gầm bàn vẫn còn run lẩy bẩy.
Cô ngờ sự việc biến thành thế , cô tưởng Tô Mẫn chuyện chắc chắn sẽ tức giận, sẽ buồn bã. Bạn bè và thầy cô trong trường đều sẽ thích Tô Mẫn. Cho dù chuyện điều tra , cô cũng thẹn với lương tâm, cùng lắm thầy cô mắng vài câu thôi. Dù tính thì Tô Mẫn vẫn là chịu thiệt thòi hơn.
tình hình hiện tại ngoài dự đoán của cô , Tô Mẫn thế mà hai lời, trực tiếp báo cảnh sát. Đến cãi với cô cũng thèm, cứ thế báo cảnh sát!
"Lý Phương hôm nay thế mà học!"
Sáng hôm , khi kết thúc giờ học, chú ý thấy Lý Phương - luôn kè kè bên cạnh nữ thần cao lãnh Tôn Mạn Lị - vắng mặt.
Ngoại trừ nghỉ mấy ngày vì chuyện vu oan Tô Mẫn chép, đó cô học .
Sao nghỉ nữa thế?
Chuyện chỉ sinh viên , mà cả chủ nhiệm khoa là cô Chu cũng .
Khi cô Chu đến lớp tìm Lý Phương, sắc mặt u ám. Cô ngờ việc thật sự là do sinh viên trong lớp .
Hiện tại bên đồn công an đến dẫn về đồn điều tra, cô khuyên can mãi họ mới trực tiếp lớp bắt .
Giờ thì , vồ hụt.
"Thưa cô, em cũng tại Lý Phương đến." Tôn Mạn Lị trực tiếp với vẻ mặt vô cảm. Cứ như chuyện chẳng liên quan gì đến cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-594.html.]
Cô Chu cũng liên tưởng chuyện liên quan gì đến Tôn Mạn Lị, cô , trong lòng chút thất vọng. Lý Phương ngày thường ở lớp cũng thuộc dạng khó bảo, nhưng chơi với mỗi Tôn Mạn Lị. Nếu ngay cả Tôn Mạn Lị cũng thì đúng là chẳng tìm Lý Phương ở .
Mọi thấy cô Chu vội vã tìm Lý Phương như đều bắt đầu suy đoán nguyên do.
Gần đây lớp cũng chẳng chuyện gì, nhưng liên tưởng đến vụ bảng thông báo hôm qua thì đều đoán vài phần, xem chuyện thoát khỏi liên quan đến Lý Phương.
Nghĩ đến việc cùng lớp với một đầy tâm kế như , ai nấy đều nhịn nổi da gà.
"Trò Lý Phương thấy ?" Nhân viên thi hành công vụ đợi nửa ngày ở văn phòng tin , sắc mặt liền khó coi. Rõ ràng, Lý Phương đang bỏ trốn.
Theo lý mà , tội phỉ báng lớn cũng tuyệt đối lớn. bỏ trốn thế thì khó coi.
Vốn dĩ cũng chỉ tạm giam vài ngày, hoặc thương lượng giải quyết riêng với đương sự là xong. Giờ bỏ chạy, họ cũng thể mặc kệ, xuất động nhân lực tìm.
Cô Chu khó khăn lắm mới tiễn hai đồng chí công an khỏi văn phòng thì bên văn phòng hiệu trưởng cũng gọi điện tới.
"Chuyện của Lý Phương, kiến nghị xem xét thận trọng. Em sinh viên về bản chất, phẩm chất đạo đức thực sự . Lần cần thiết ghi nghiêm trọng để xử phạt."
Thầy hiệu trưởng Chu nghiêm mặt .
Đại học F là trường danh tiếng cả nước, nếu việc giải quyết nghiêm khắc, sinh viên học theo thì khí học tập sẽ hỏng bét.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Thế nghiêm trọng quá ạ? Ghi nghiêm trọng thì tiền đồ của Lý Phương coi như hỏng hết. Hơn nữa chuyện thấy vẫn nên điều tra thêm, bao gồm cả đời tư của Tô Mẫn."
Cô Chu vẫn chút nỡ để học sinh của chịu xử phạt nặng nề như . Sinh viên đại học là đáng quý, nhưng nếu mang vết nhơ thì đơn vị tuyển dụng tuyệt đối sẽ nhận.
Hiệu trưởng Chu lạnh lùng : "Cô Chu , bất kể chuyện thật , vị đồng chí nam kết hôn thì quyền tự do yêu đương. Còn việc Tô Mẫn đóng vai trò gì trong đó, việc chúng quản lý. Chỉ cần phá hoại gia đình khác, vi phạm pháp luật quốc gia, nhà trường quản nhiều thế gì. Lý Phương thì khác, em hủy hoại danh dự bạn học như , còn công an điều tra. Hơn nữa cô cũng , em bỏ trốn. Học sinh như , đuổi học em là khoan dung . Nếu em còn tự thú, nhà trường cũng chỉ thể đuổi học thôi. Không thể vì một con sâu rầu nồi canh."