Nghe lời , mắt Tiết Miễn sáng rực lên.
Anh , dì đây là tìm hiểu một năm xong thì đồng ý cho con rể.
"Dì yên tâm ạ, cháu nhất định nhường nhịn Tô Mẫn. Bất kể cô đ.á.n.h cháu mắng cháu, cháu đều chịu."
Tô Mẫn , trừng mắt một cái: "Em ấu trĩ thế ?"
"Ha ha, ." Tiết Miễn hì hì xua tay.
Thấy tình cảm hai đứa , Tôn Thu Phương cũng yên tâm, dù Tiết Miễn cũng là đứa trẻ , nếu thật sự thể con rể thì vẫn là chuyện .
Mãi đến khi Tô Mẫn và Tiết Miễn lên tàu hỏa, trong lòng Tô Trường Vinh vẫn vui.
"Sao vẫn phản ứng kịp nhỉ, con gái bắt cóc . Thật là lỗ vốn quá."
Tôn Thu Phương vẫy tay về phía tàu hỏa, nhéo ông một cái: "Ông linh tinh cái gì thế, buôn bán mà còn lỗ vốn."
Tô Trường Vinh xoa chỗ nhéo, trong lòng càng thêm chua xót.
Giờ vợ và con gái ông đều bênh vực khác .
Ông đang định về phía bãi đỗ xe, đột nhiên thấy cách đó xa, một nam một nữ cũng xách hành lý từ hướng tới.
"Thu Phương, bà cô gái con bé Văn Văn ?"
Tôn Thu Phương đang định , theo bản năng thoáng qua, thấy tới cũng sững sờ: "Hình như là nó."
"Người đàn ông bên cạnh nó là ai thế, cũng lớn tuổi ."
Tô Trường Vinh Tô Văn Văn khoác tay một đàn ông trung niên, trong lòng tức khắc chút thoải mái. Đang định qua đó xem thì Tôn Thu Phương kéo : "Ông gì, tính tình con bé Văn Văn, đến chú ba còn quản nổi, ông quản ? Đến lúc đó rước bực , thôi, về nhà."
Tô Trường Vinh nhớ tới chuyện , Tô Văn Văn tự khoác tay , chẳng chút kiêng dè, trong lòng cũng cảm thấy cũng vô dụng. Chỉ đành sa sầm mặt mày về phía xe của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-638.html.]
Tô Mẫn và Tiết Miễn hề quen cũ là Tô Văn Văn cũng theo khác cùng lên miền Bắc.
Sau một ngày một đêm tàu, hai cuối cùng cũng về tới Bắc Kinh.
Vì ở quê lâu, nên khi thì trường học cũng sắp khai giảng. Tuy Tô Mẫn căng thẳng chuyện trường lớp như những sinh viên khác, nhưng cũng thể trễ nải việc học hành bình thường. Cho nên khi xuống tàu, cô liền vội vàng về nhà, định cất đồ đạc xong sẽ đến trường báo danh.
Tiết Miễn một đường theo cô chịu thương chịu khó. Đưa cô đến tận cổng trường: "Lát nữa em báo danh xong, chúng cùng ăn cơm nhé. Hai đứa xuống tàu xong đến cơm trưa còn kịp ăn đấy." Anh tuy đói, nhưng cũng Tô Mẫn đói.
Tô Mẫn theo bản năng định về nhà dọn dẹp đồ đạc, nhưng thấy ánh mắt mong chờ của Tiết Miễn, trong lòng liền ấm áp, ý thức yêu.
Cô gật đầu: "Được, đợi em nhé."
Tiết Miễn , mặt nở nụ rạng rỡ: "Ừ, đợi ở đây."
Tôn Mạn Lị đeo nghiêng cặp sách, từ xa hai tương tác, móng tay bấm c.h.ặ.t lòng bàn tay.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Năm nay Tiết Miễn ở đây ăn Tết, cô cũng cơ hội gặp Tiết Miễn.
Hiện tại xem , Tô Mẫn chính thức hẹn hò với .
Nghĩ đến đây, trong lòng Tôn Mạn Lị dâng lên một nỗi ghen ghét tột độ.
Thực tế cô trong lòng cũng là Tiết Miễn thì sống . Bên cạnh cô , gia thế hơn Tiết Miễn, trai hơn, nhân phẩm hơn cũng . điều cô thể chấp nhận là thế mà thua Tô Mẫn, một phụ nữ gì trong tay.
Nếu là cô tự cần Tiết Miễn thì cả. hiện tại là cô Tiết Miễn, nhưng Tiết Miễn cần cô .
Tình huống như là điều cô thể chấp nhận.
Nhìn thấy Tiết Miễn xoay , Tôn Mạn Lị giật , theo bản năng né tránh mặt Tiết Miễn. Cô đổi hướng, vòng qua cổng phụ trong trường.
Ngày đầu tiên khai giảng cũng sắp xếp chương trình học gì, chỉ là thủ tục báo danh hình thức, phát sách, đó họp lớp ngắn gọn tan.
--------------------------------------------------