Trọng Sinh Đấu Xuyên Không: Em Gái Kế Kiêu Kỳ Của Nữ Chính Văn Niên Đại - Chương 281

Cập nhật lúc: 2026-04-25 10:25:01
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đừng là La Bân, ngay cả cô thấy cũng nhịn sẽ thêm vài .

Chỉ là Lâm Chấn Phù trở nên càng lúc càng , cũng nền cho Đổng Lị Lị dạo sống càng lúc càng tệ, trong lòng cô lập tức càng mất cân bằng hơn!

ánh mắt bỗng khựng , Đổng Lị Lị chú ý tới bộ đồng phục Lâm Chấn Phù.

Trước đây cô từng đến Tòa nhà Bách hóa thành phố, nên kiến thức hơn La Bân một chút, thấy bộ quần áo quen mắt Lâm Chấn Phù, đây chẳng chính là đồng phục thống nhất của các nhân viên bán hàng trong Tòa nhà Bách hóa !

Thế nên, Lâm Chấn Phù đến Tòa nhà Bách hóa nhân viên bán hàng !

vận may như !

Thời buổi phản ứng đầu tiên đối với việc khác nhân viên bán hàng là coi thường, mà là ngưỡng mộ, bởi vì đây tuyệt đối là công việc bát cơm sắt, và còn là công việc mà nhiều cần cẩn thận lấy lòng, quen nhân viên bán hàng trong Cửa hàng Cung tiêu hoặc là Tòa nhà Bách hóa, bọn họ thể trong cửa hàng thời gian đầu tiên sẽ lên những món đồ gì, cũng thể tranh thủ thời gian qua giành giật, cái chẳng cung phụng t.ử tế bọn họ ?

Thế nên thấy Lâm Chấn Phù mặc lên bộ quần áo , Đổng Lị Lị càng khiếp sợ hơn.

“Cô là nhân viên bán hàng ở đây?”

Lâm Chấn Phù thấy cô , ngược cũng rộng rãi thừa nhận.

“Cô mua đồ , mỹ phẩm ở đây cũng khá nhiều, khá phù hợp với cô hiện tại.”

Lời nồng nặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g, chỉ thiếu điều trực tiếp khí sắc của Đổng Lị Lị cần trang điểm thôi.

Đổng Lị Lị tức đến nghiến răng.

Lâm Chấn Phù trong lòng lạnh một tiếng, La Bân mặc dù tính là keo kiệt, nhưng cũng thực sự thể gọi là hào phóng.

Đặc biệt là những năm nay bản vốn dĩ lớn, tiền lương càng cao, kiếm chút tiền khi bản còn đủ tiêu sái, còn thể nằng nặc đòi mua đủ thứ đồ cho Đổng Lị Lị?

Nghĩ cũng đây là Đổng Lị Lị đang dối .

Lâm Chấn Phù cũng lười vạch trần cô , bình tĩnh ừ một tiếng.

“Vậy cô mua gì?”

mặc dù sợ Đổng Lị Lị cố ý kiếm chuyện, nhưng cũng tuyệt đối thể lấy thái độ thiện đối xử với những vị khách khác để đối xử với Đổng Lị Lị, tại trận tỏ thái độ với bọn họ là cô tố chất .

Thấy bộ dạng tình nguyện của Lâm Chấn Phù, Đổng Lị Lị bỗng nhiên phúc chí tâm linh.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân

càng tiếp đón , càng lượn lờ mặt cô !

Hơn nữa mặc dù Lâm Chấn Phù hiện tại là nhân viên bán hàng trong Tòa nhà Bách hóa , nhưng chút tiền lương đó của cô ăn mặc, tuyệt đối thể nỡ mua những loại mỹ phẩm , thời buổi mỹ phẩm đắt như , cũng chỉ gia cảnh hoặc là những cô gái nhỏ thích mới c.ắ.n răng xuống tay.

Như Lâm Chấn Phù thế , e là chỉ thể mỗi ngày bên cạnh thèm thuồng , xài ké chút mỹ phẩm miễn phí thôi nhỉ.

Hừ, nếu để cô thấy La Bân mua đồ cho , trong lòng chắc chắn là khó chịu c.h.ế.t !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-dau-xuyen-khong-em-gai-ke-kieu-ky-cua-nu-chinh-van-nien-dai-pynv/chuong-281.html.]

Thế là Đổng Lị Lị liền bỗng nhiên bật .

“Ây da, để xem mua gì , chỗ các cô đều những loại son môi nào, xem loại nào phù hợp với nhất.”

Lâm Chấn Phù nhịn nhịn, đó liền chỉ quầy trưng bày son môi, : “Có những loại , cô màu nào?”

Thực màu nào Đổng Lị Lị cũng , dù thời buổi thể sở hữu một thỏi son cũng tuyệt đối là chuyện vô cùng thể diện .

Chỉ là cô cũng vô cùng rõ ràng, hôm nay tiêu của La Bân ít tiền , trong túi vốn dĩ chẳng mấy đồng, thể móc tiền vẫn là do ba tài trợ cho .

Số tiền còn mua thêm một thỏi son nữa là vặn, nhiều hơn nữa chắc chắn cũng sẽ oán ngôn.

Thế nên ánh mắt của Đổng Lị Lị chỉ thể tiếc nuối dừng một chút dãy son môi đó, tiếp đó liền bắt đầu cố ý kéo dài thời gian chọn lựa thỏi mà cô mua.

định bình phẩm từng thỏi một, cố ý để Lâm Chấn Phù phục vụ , như cũng coi như là thể để xả giận.

Kết quả ai ngờ cô còn cầm thỏi son đầu tiên lên, Lâm Nhiễm bên cạnh bỗng nhiên mang vẻ mặt kinh ngạc lên tiếng.

“Không chứ, vị dì dì chỉ định mua một thỏi son thôi ?”

Tay Đổng Lị Lị khựng : “Cô ý gì?”

Lâm Nhiễm vội vàng xua tay, vẻ mặt vô tội : “ ý gì , chỉ là cảm thấy, ờm, khí sắc của dì quả thực lắm, chỉ một thỏi son e là đủ .”

Đổng Lị Lị ngớ , định gì đó, Lâm Nhiễm trực tiếp bắt đầu chỉ tình trạng hiện tại của cô .

“Dì xem , lông mày của dì lộn xộn, chỗ đậm chỗ nhạt, lướt qua chỗ cứ như hói , chậc chậc, trông thế là thấy chẳng chút tinh thần nào , còn gò má nữa, cũng chẳng nửa điểm huyết sắc, e là còn tưởng dì bệnh đấy? Oa chao, mí mắt của dì quầng thâm nặng thế , đây là bao lâu ngủ ? Còn lỗ chân lông to nữa, ây da xin , hình như lỡ lời nhiều !”

Lâm Nhiễm xong liền giống như bỗng nhiên hồn , vội vàng bịt miệng , ánh mắt áy náy về phía Đổng Lị Lị.

Đổng Lị Lị xong những lời của cô, lửa giận đều sắp bốc lên đến đỉnh đầu !

so với tức giận, cô thực nhiều hơn là căng thẳng và sợ hãi.

dẫu cũng là một phụ nữ, và còn là một phụ nữ thích , thể lo lắng cho khuôn mặt của !

Theo bản năng sờ sờ mặt , Đổng Lị Lị thực sự phát hiện mặt những vấn đề mà Lâm Nhiễm .

Trời ạ, thảo nào dạo càng càng thấy , hóa vấn đề của cô nhiều như !

Chỉ là trong lòng cô sốt ruột, Lâm Chấn Phù chế giễu, thế là liền cố ý vẻ quan tâm hừ giọng với Lâm Nhiễm: “Cái con ranh con nhà cô thì cái gì, cô đừng tưởng cô bừa vài câu là thể lừa , he he.”

Lâm Nhiễm thu hết sự đổi ánh mắt của Đổng Lị Lị đáy mắt, thấy cô vẫn cố tình chống đỡ vịt c.h.ế.t còn cứng mỏ, liền nhún vai: “Tùy thôi, dù đến lúc đó trở nên xí cũng , , ngoài trẻ trung xinh , mỗi ngày mỹ phẩm và đồ dưỡng da nên đều thiếu nửa điểm, phụ nữ chính là đối xử với bản một chút, dù thể trẻ trung cũng chỉ mấy năm thôi.”

 

 

Loading...