Rầm.
Thùng xe các binh lính đến đón mở , bọn họ vẫy tay với nhân viên y tế trong xe.
“Xuống đây, chúng đưa các cô qua đó!”
Lúc , vẫn nhận điều gì bất thường, hào hứng xuống xe, nhưng bùn đất trơn trượt chân kéo , khiến vững, suýt chút nữa ngã nhào.
May mà, bên cạnh chiến sĩ nhỏ đó, đưa tay đỡ một cái, mới tránh bi kịch.
Tô Vãn Đường thu hết tất cả đáy mắt, đến lượt cô, cô đặc biệt tìm một chỗ dễ đặt chân.
Chân cô còn chạm đất, một bàn tay lớn đưa tới , cô khỏi sang, đôi mắt ……
“Lục Hoài An?”
Gần như cùng lúc giọng của Tô Vãn Đường vang lên, Lục Hoài An mở miệng.
“Cẩn thận.”
Trải qua mấy ngày gào thét tìm cứu viện, giọng trầm thấp của thêm chút khàn khàn.
Giọng ... ...
“Xin , nhận nhầm .” Tô Vãn Đường dùng cùi chỏ đẩy cẳng tay Lục Hoài An , “Cảm ơn.”
Cô tiếng cảm ơn, cắm cúi theo bộ đội bước cuộc cứu viện căng thẳng.
Lục Hoài An mím môi, gọi Tô Vãn Đường .
Nơi đóng quân của các chiến sĩ đến cứu viện một sườn núi địa thế khá cao.
Nơi đó la liệt những thương binh ngổn ngang, phần lớn bọn họ là quần chúng bình thường kịp chạy trốn do lũ quét bùng phát, trong dòng nước xiết khổng lồ, va đập dẫn đến thương, cũng một bộ phận nhỏ là các chiến sĩ nhỏ thương trong quá trình cứu viện.
Dưới sườn núi, dòng nước lũ đục ngầu vàng khè như những ngọn đồi di động, xối xả cơ thể của các chiến sĩ đang sức cứu viện, bọn họ gian nan luồn lách, bên cứu một phụ nữ đang bám thanh xà nhà dòng lũ phá hủy, bên cứu một đứa trẻ đang trèo cành cây cao...
Tiếng non nớt của những đứa trẻ mất cha , tiếng vui sướng khi gặp tai nạn... luôn vang vọng bên tai, khiến Tô Vãn Đường mà xót xa trong lòng.
“Thế thì chữa trị vết thương kiểu gì? Chỗ nào cũng là bùn? Ngay cả chỗ đặt chân cũng ? Chữa thì tác dụng gì? Chẳng vẫn sẽ nhiễm trùng tái phát ?”
“ . Bây giờ mưa nhỏ , ai lát nữa mưa to , vị trí an ? Lại ngập thì ? Hay là chúng về ?”
Nghe những lời bàn lùi ở phía , Tô Vãn Đường tức giận bùng lên.
“Thế mà gọi là chỗ đặt chân ? Trước khi câu , hãy lau sáng mắt mà các chiến sĩ đang cứu trong nước trong bùn ở bên kìa, những quần chúng đến nay vẫn rõ tung tích kìa, các xứng đáng với lương tâm của ?”
Mọi Tô Vãn Đường cho hổ, cúi gằm mặt, dám ho he.
một ngoại lệ, đó chính là Dương Tú, luôn Tô Vãn Đường mắt.
Hai ngày nay đều đồn ầm lên , Tô Vãn Đường mới là con gái của Sư đoàn trưởng Tô, cô chính là một tiểu thư tư bản!
Một phần t.ử như Tô Vãn Đường, dựa cái gì mà thể gả cho Doanh trưởng Lục?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-doi-dauthien-kim-tu-ban-den-khu-nha-linh-thieu-gia-thu-do-ngay-ngay-do-ngot/chuong-42.html.]
Dương Tú vô cùng phục!
Nếu hai ngày nay bận rộn, rảnh tay, cô sớm ngáng chân Tô Vãn Đường .
Dương Tú cứng cổ hát đệm ngược : “Cô thì lắm, ai mà chồng cô là Doanh trưởng bộ đội, xảy chuyện chắc chắn sẽ bảo vệ cô , chúng đàn ông bảo vệ, ngập là cô, cô đương nhiên thể một cách đại nghĩa lẫm liệt như .”
Tô Vãn Đường tức đến bật : “Chồng quả thực là Doanh trưởng bộ đội sai, cũng quả thực tham gia hành động cứu viện , nhưng cô trợn to mắt xem bao nhiêu chiến sĩ thế , ai mà chẳng là một bùn, cô thử nhận dạng cho xem ai là chồng ?”
“Lùi một bước mà , nếu chồng thực sự vì cứu , mà bỏ mặc tính mạng quần chúng, cần đợi tổ chức xử lý, gót đạp thẳng xuống sông cho tỉnh não luôn!”
Lục Hoài An đến đây.
Lời vấn đề gì, cũng sẽ như , nhưng thấy khó chịu thế nhỉ?
Dương Tú nghẹn họng, nhưng vẫn : “ quan tâm, về bệnh viện, ở đây.”
“Muốn về, tự bộ về.”
“Tô Vãn Đường cô tưởng cô là ai? Cô để bộ về, là bộ về !”
“Ồ... ...” Dương Tú như nhớ điều gì, “Bây giờ khắp nơi đều là nước mưa ứ đọng, cô chính là để lúc bộ về nước lũ nhấn chìm c.h.ế.t đúng ?”
“Tô Vãn Đường, cô tâm địa thật độc ác!”
Đây chẳng là chuyện rành rành đó ? Tình hình ở đây nguy cấp như , cô nghĩ là còn chiến sĩ chuyên lái xe đưa một cô về đấy chứ?
Không đợi Tô Vãn Đường mở miệng phản bác, phía vang lên một giọng nam.
“Không ở đây, chúng ép giữ, nhưng bây giờ tình hình thiên tai nghiêm trọng, rút nhân thủ, về thì tự bộ về.”
“Anh...” Không cùng một phe với cô ?
Lời thiếu não kịp thốt , đồng nghiệp bên cạnh kéo kéo ống tay áo.
“Được , cô đừng nữa.”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Không thấy , những đang đều bắt đầu bọn họ với ánh mắt đầy thù địch !
Lỡ như... lát nữa ăn đòn thì ?
“Xin yên tâm, bất luận là quần chúng nước vây, là nhân viên y tế ở đây, chúng sẽ bỏ rơi một ai, trừ khi chúng c.h.ế.t một bước, nếu nhất định sẽ đảm bảo an vô sự.”
Câu của Lục Hoài An tiêm một liều t.h.u.ố.c trợ tim cho các nhân viên y tế khác, đồng thời cũng giành sự hưởng ứng của quần chúng cứu tại hiện trường.
“Chúng tin tưởng các bộ đội! Cậu chiến sĩ nhỏ đó chính là vì cứu , mới nước cuốn trôi, cũng ...”
“ cũng cứu từ trong nước , còn tưởng c.h.ế.t ...”
“ cũng tin tưởng!”
Những lời giống như từng cái tát vang dội, tát thẳng mặt Dương Tú mới mở miệng, cô c.h.ử.i thầm một câu, cùng các nhân viên y tế khác tản , bắt đầu công việc cứu viện.