Trọng Sinh Đối Đầu:Thiên Kim Tư Bản Đến Khu Nhà Lính, Thiếu Gia Thủ Đô Ngày Ngày Dỗ Ngọt - Chương 67

Cập nhật lúc: 2026-03-02 07:36:19
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VXh7cUzHa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô phát một tiếng “A!” ngắn ngủi, hoảng hốt đẩy Lục Hoài An , chạy trốn như bay về phòng , ôm lấy trái tim đang đập loạn nhịp.

“Tô Vãn Đường! Mày rốt cuộc đang cái gì? Không mày trêu chọc Lục Hoài An ? Sao nắm thóp ngược ?” Tô Vãn Đường lẩm bẩm.

Cốc cốc cốc.

Tiếng gõ cửa bất thình lình, Tô Vãn Đường giật .

Vừa oán thầm nhỏ tiếng như , chắc sẽ thấy nhỉ?

Tô Vãn Đường giả vờ như chuyện gì : “Làm gì?”

“Vãn Đường, còn chuyện với em.”

Anh ngược khôi phục nhanh thật, như cô từng trải sự đời .

Tô Vãn Đường bất mãn hừ hừ hai tiếng, mở cửa .

“Nói , chuyện gì?”

“Anh vất vả lắm...”

Lời quen quen.

Giây tiếp theo, Tô Vãn Đường thấy giọng như muỗi kêu của Lục Hoài An.

“Ở rạp chiếu phim bồi dưỡng chút tình cảm với em...”

Rạp chiếu phim... bồi dưỡng tình cảm...

Nghĩ đến đêm suýt chút nữa hôn đó, nhiệt độ hạ xuống mặt Tô Vãn Đường, tăng vọt, ửng hồng như trái đào mật.

Lục Hoài An thấy Tô Vãn Đường như , yết hầu chuyển động một cái: “... Không thể tha thứ.”

“Không nữa.” Tô Vãn Đường thẹn thùng trừng mắt Lục Hoài An một cái.

“Em ngủ.”

Rầm.

Cửa phòng đóng , vô tình ngăn cách tầm mắt Lục Hoài An.

Trở về phòng , trong phòng dường như vẫn còn vương vấn mùi hương ngọt ngào Tô Vãn Đường đêm qua, giường, Lục Hoài An hiếm khi mất ngủ.

Sự xao động đè nén trong sân, ẩn ẩn thức tỉnh.

Nửa giờ , Lục Hoài An từ phòng tắm , còn phòng, thấy tiếng cãi vã truyền đến từ cổng sân.

“Muốn thì các gọi, .”

Lưu Hổ cứng rắn, mặc cho Chu Thanh và Ngô Húc thế nào, quyết tâm là .

Cái cũng thể trách , đêm qua Lục Hoài An ghen tuông, kéo công tác giáo d.ụ.c tư tưởng hơn nửa đêm, Lưu Hổ là một kẻ thô kệch, ghét nhất là sách, cái còn mệt hơn phạt chạy 20 vòng.

“Lão Ngô?”

“Cậu gì, tai lãng, rõ.”

Ngô Húc thật thà, nhưng ngốc.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Hơn nửa đêm , hai vợ chồng đang lúc lửa nóng hừng hực, não úng nước mới gọi Doanh trưởng.

Không còn cách nào, Chu Thanh đành tự trận.

Cậu đang định học hai tiếng ch.ó sủa, dụ Lục Hoài An , ngờ cổng sân đột nhiên mở .

Lưu Hổ phản ứng, hai tay dang , kêu lên: “Doanh trưởng, em gì cả.”

Chu Thanh mắt sắc, tóc Lục Hoài An còn đang nhỏ nước, cảm nhận nước lạnh ập mặt, trong lòng lập tức kéo chuông cảnh báo, đá Ngô Húc một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-doi-dauthien-kim-tu-ban-den-khu-nha-linh-thieu-gia-thu-do-ngay-ngay-do-ngot/chuong-67.html.]

“Ngốc ? Nói chuyện.”

Ngô Húc ngược phát hiện điều gì bất thường: “Doanh trưởng, nhiệm vụ khẩn cấp.”

Lục Hoài An nhướng mày: “Đợi một phút.”

Xoay về phòng để cho Tô Vãn Đường một bức thư, Lục Hoài An liền vội vàng nhiệm vụ.

Sáng hôm , bức thư đè bàn, bên mấy chữ to “Vãn Đường, nhiệm vụ khẩn cấp, ngày về định”, Tô Vãn Đường khỏi ngẩn , trong lòng cũng chút buồn bã nên lời.

cũng chỉ một lát, cô liền thu dọn tâm trạng .

Tô Vãn Đường mặc áo blouse trắng từ phòng đồ , đụng ngay Tô Duyệt mặt mày đen sì.

“Tô Vãn Đường, cô đừng đắc ý!”

“Cô tưởng chỉ dựa khuôn mặt hồ ly tinh là thể mê hoặc Hoài An ? cho cô , đây chỉ là tạm thời thôi, Hoài An sớm muộn gì cũng sẽ chỉ bác sĩ ưu tú như , mới là vợ xứng đôi nhất với .”

Tô Vãn Đường:?

Có bệnh .

Cô nhếch môi: “Cảm ơn cô khen xinh , dù cái hồ ly tinh cũng xem thiên phú, cô , thấy kiếp thiên phú đó !”

“Bác sĩ ưu tú? Đính chính một chút, hai hiện tại đều là y tá hỗ trợ, mà cô bệnh viện 4-5 năm nhỉ? mới một tháng.”

“Tô Vãn Đường!” Tô Duyệt phát tiếng gào thét vô năng.

Tô Vãn Đường đẩy cô cửa phía : “Tránh , ch.ó khôn cản đường!”

Có thể là do đó ở cửa phòng đồ kích thích Tô Duyệt quá mạnh, Tô Vãn Đường phát hiện Tô Duyệt tích cực đến mức giống bình thường, chỗ nào cũng thể hiện bản .

Tô Vãn Đường cũng tranh nổi bật với cô , học hỏi, thì lẳng lặng ghi chép, lên bàn mổ, thì ở bên cạnh nghiêm túc quan sát.

Tô Vãn Đường từng phòng phẫu thuật hai , hiểu rõ, công việc của bọn họ dễ là trợ lý, thực cũng khác gì nha đầu bưng rót nước, chính là trợ thủ.

Cũng chỉ lúc đầu quen dụng cụ, chút thứ để học.

Cho nên Tô Duyệt tranh hết việc nặng, trong lòng Tô Vãn Đường cũng vui vẻ thôi.

Hôm nay đại phẫu, đều là một tiểu phẫu, nhưng khá nhiều.

Rất nhanh, một buổi sáng trôi qua.

Đợi đến chiều phòng phẫu thuật, Hứa Phong thấy Tô Duyệt bận rộn cả buổi sáng sán đến mặt, nhịn nhíu mày.

“Tô Vãn Đường, chiều nay đổi cô lên.”

“Vâng, Chủ nhiệm.”

Tiếp xúc với Hứa Phong một thời gian, Tô Vãn Đường cũng tính cách của ông , thích mấy trò đấu đá trong văn phòng, việc nào việc đó, xử sự công bằng, ví dụ như hiện tại, là cảm thấy thể chỉ để một việc.

điều Tô Duyệt hiểu lầm.

phục : “Chủ nhiệm, chỗ nào ?”

Hứa Phong hỏi đến ngơ ngác: “Không .”

“Vậy tại đổi xuống?”

“Tô Vãn Đường tay chân vụng về, học cũng chậm, lỡ như cẩn thận đưa nhầm dụng cụ, gây sự cố thì ? Trách nhiệm ai gánh?”

Hứa Phong cạn lời một hồi, Tô Vãn Đường biểu hiện ở phòng phẫu thuật đó, lập tức về học tập, bây giờ đều lên phòng phẫu thuật y tá hỗ trợ mấy , còn vấn đề gì nữa?

Hơn nữa theo tư tâm của Hứa Phong, mắt của Tô Vãn Đường Tô Duyệt thể so sánh , đôi khi ông mới mở miệng, dụng cụ chính xác đưa lên, đương nhiên Tô Vãn Đường cũng đoán mò.

 

 

Loading...