“Không nghĩ gì cả.”
“Đi thôi, đến giờ cơm , cùng nhà ăn ăn cơm.”
“Được.”
Nhờ phúc của sự tự cao tự đại của Tô Duyệt, Tô Vãn Đường và các đồng nghiệp khác trong văn phòng quan hệ cũng tệ.
Cô theo đồng nghiệp trong văn phòng cùng đến nhà ăn ăn trưa.
Mấy ăn món khác , đến các cửa lấy cơm khác , Tô Vãn Đường lấy cơm xong, lúc tầm mắt tìm kiếm trong nhà ăn, thấy một ngoài ý và nên xuất hiện ở đây.
“Mẹ...” Tô Vãn Đường lẩm bẩm thành tiếng.
Sao bà ở đây?
Chẳng lẽ... lời Tô Duyệt là thật?
Ngón tay bưng hộp cơm của Tô Vãn Đường bất giác siết c.h.ặ.t, cô vô thức bước chân, về phía bên .
“Vãn Đường, ở đây !”
Đồng nghiệp đang vẫy tay với Tô Vãn Đường bên bàn ăn, kịp thời gọi cô .
Cũng trong thời gian Tô Vãn Đường tiếng đầu , Ôn Uyển Thanh và Dụ Mạn Phàm ăn gần xong dậy rời .
Đợi đến khi Tô Vãn Đường hiệu với đồng nghiệp xong, , chỉ thấy hai gương mặt mới xuống.
Ánh mắt cô kìm tìm kiếm xung quanh, nhưng hiện tại đang là giờ cơm, nhà ăn là , Tô Vãn Đường mấy , cũng thấy Ôn Uyển Thanh nữa.
Dụ Mạn Phàm lưng về phía Tô Vãn Đường, cho nên Tô Vãn Đường thấy mặt bà, hơn nữa đường cô đến đây, trong lòng vẫn luôn suy nghĩ chuyện , hiện tại tìm thấy , trong lòng khỏi đ.á.n.h trống.
Chẳng lẽ cô nghĩ nhiều nên xuất hiện ảo giác?
Tô Vãn Đường tạm thời nén suy nghĩ trong lòng xuống, qua xuống, cùng ăn cơm với các đồng nghiệp.
Tô Vãn Đường luôn ít , mấy cũng thấy lạ, tự chuyện.
“Mọi ? Vừa nãy thấy ai?”
“Ai thế? Bệnh viện còn ai gặp?”
“Chính là chủ nhiệm Dụ mới đến từ Kinh Thị, trông nghiêm túc dọa , nhưng ngờ bà thể chuyện hòa nhã với một nữ đồng chí như , hơn nữa nữ đồng chí ăn mặc đặc biệt thời thượng, áo khoác gió màu cà phê mặc ... chậc chậc chậc, ở Bách hóa đại lâu của chúng cũng từng thấy bán, chất liệu , haizz, mà mua một chiếc thì !”
Nếu nhớ lầm, kiểu dáng áo khoác gió của chồng chính là loại Bách hóa đại lâu , còn là màu cà phê.
Quả nhiên, cô lầm.
Tô Vãn Đường rõ trong lòng là tư vị gì, chỉ cảm thấy tim đặc biệt lạnh.
Lập tức, cũng còn khẩu vị.
“ việc, đây.”
Tô Vãn Đường đột ngột mở miệng rời , dọa mấy phụ nữ đang ríu rít giật , đợi bọn họ hai câu, bóng lưng Tô Vãn Đường biến mất khỏi nhà ăn.
“Sao thế nhỉ, Vãn Đường đột nhiên trở mặt?”
“Còn nữa, đều tại cô, đang yên đang lành nhắc đến chủ nhiệm Dụ gì?”
“Sao thế? Tại thể nhắc?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-doi-dauthien-kim-tu-ban-den-khu-nha-linh-thieu-gia-thu-do-ngay-ngay-do-ngot/chuong-86.html.]
“ hình như chủ nhiệm Dụ chê bai thành phần của Vãn Đường, phần t.ử như bệnh viện Kinh Thị!”
“Cái gì? Vậy bây giờ? Vãn Đường ngày thường tuy ít , nhưng cũng giấu nghề, chuyện nếu giận cá c.h.é.m thớt lên , dạy nữa, thì ?”
“Hay là lát nữa ăn cơm xong cô xin ?”
……
Lúc Tô Vãn Đường về văn phòng, khéo đụng Tô Duyệt đang đen mặt tới.
Cô liếc mắt một cái, định để ý đến Tô Duyệt.
chính cái liếc mắt nhẹ nhàng , chọc giận Tô Duyệt.
Cô ghét nhất cái dáng vẻ tranh giành của Tô Vãn Đường, nhưng thực tế thì ?
Sau lưng cô câu dẫn Hứa Phong, để Hứa Phong mở lớp riêng cho cô, mặt lãnh đạo Kinh Thị hung hăng cô mất mặt.
Còn nãy nữa, Tô Duyệt mới tin Tô Vãn Đường thấy Hứa Phong , chừng cô sớm thương lượng với Hứa Phong , chính là đào hố tính kế cô , nếu Hứa Phong xưa nay từng đến giờ đó, cố tình đến?
Đáng ghét! Cố ý chọc giận cô sai, hại cô điều khỏi khoa ngoại, đến khoa nhi.
Còn mỹ danh rằng: Mài giũa tính tình!
Trẻ con, chốc chốc nhè, chốc chốc chảy nước miếng, chốc chốc tè dầm... ghê tởm c.h.ế.t cô !
Tô Duyệt hừ : “Tô Vãn Đường, cô tưởng liên thủ với chủ nhiệm đuổi , khoa ngoại chính là thiên hạ của cô ? Cô mơ ! sớm muộn gì cũng sẽ !”
Tô Vãn Đường vốn dĩ phiền lòng, Tô Duyệt còn não đ.â.m đầu , cô mượn động tác sờ trong n.g.ự.c che giấu, lấy ngân châm, đ.â.m huyệt đau của Tô Duyệt.
Trong nháy mắt, hành lang vang lên tiếng kêu t.h.ả.m thiết như heo chọc tiết của Tô Duyệt.
“Kêu ! Kêu to hơn chút nữa! Gọi cả chủ nhiệm viện trưởng đến! ngược xem cô lợi lộc gì !”
Vừa rõ ràng cũng gì , đột nhiên đau như ?
Tô Duyệt , nếu để Viện trưởng , cô rảnh rỗi việc gì lớn tiếng ồn ào trong bệnh viện, tuy rằng sẽ nể mặt Tô Chấn, đuổi cô khỏi bệnh viện, nhưng thiếu trách phạt cô .
Nói chừng sẽ phạt cô bản kiểm điểm, to đám đông, Tô Duyệt mất mặt nổi!
Trên đau đớn như côn trùng kiến c.ắ.n xương tủy vẫn đang tiếp tục, nhưng Tô Duyệt c.ắ.n c.h.ặ.t môi , phát tiếng ồn ch.ói tai nữa.
“Đầu óc tỉnh táo chút ? Hoài An thích là , vợ cũng là , yêu mà là cô, cần gì nhắm cô?”
Cũng chịu ảnh hưởng của Ôn Uyển Thanh , Tô Vãn Đường chút khách khí chọc tim đen Tô Duyệt.
Trên mặt Tô Duyệt còn chút m.á.u, cũng là đau là tức, run rẩy.
“Tô Vãn Đường, cô đắc ý cái gì? Dì Ôn thích cô, Hoài An thích cô nữa thì thế nào? Chẳng lẽ còn thể vì cô mà cần dì Ôn ruột ? Quả thực nực !”
Dì Ôn...
Trong đầu cái gì đó lóe lên.
Tô Vãn Đường đột ngột ghé sát , nhân lúc Tô Duyệt dọa đến tròng mắt trừng tròn, thu kim .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Cô khẽ “chậc” một tiếng, hạ thấp giọng trào phúng: “Đồ hèn nhát!”