Trọng Sinh Hải Đảo: Mỹ Nhân Đanh Đá Và Đoàn Trưởng Bụng Đen - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-29 18:21:23
Lượt xem: 27

Chương 1: Mở màn vai nữ phụ tội nghiệp

Thành phố B, những ngày tháng Năm đầu hạ.

Cơn mưa bụi giăng kín lối trong khu tập thể nhà máy thực phẩm, khiến gian vốn chật chội càng thêm ẩm mốc. Mùi khói bếp nồng nặc quện nước, len lỏi qua những hành lang tối tăm của dãy nhà ống cũ kỹ.

Trên tầng bốn, trong một góc phòng kho bé xíu, khí đặc quánh mùi gỗ mục. Một vài sinh vật nhỏ bé lướt qua kẽ cửa, nhanh ch.óng mất hút bóng tối sâu thẳm.

Phía ngoài phòng khách, bầu khí cũng chẳng mấy sáng sủa. Vợ chồng họ Sở đối diện , gương mặt ai nấy đều trĩu nặng ưu tư.

"Ông xem, dù thế nào thì Như Yên cũng là cốt nhục của chúng ." Bà Thúy Nga phá vỡ sự im lặng bằng tông giọng khẩn thiết.

" , nhưng Dao Dao cũng ở nhà mười tám năm ." Ông Sở thở dài, vân vê gấu áo. "Lòng bàn tay mu bạt tay đều là thịt, bà bảo xuống tay thế nào đây?"

"Ông đừng nể tình vô ích!" Bà Thúy Nga gắt gỏng. "Nó vốn con ruột. Nuôi nó ăn học t.ử tế đến hết cấp ba là quá nhân đạo . Giờ ủy ban đường phố chỉ thị, nhà nào cũng xuống nông thôn. Ông định để con gái ruột chịu khổ cho nó chắc?"

" mà..."

"Không nhưng nhị gì cả! Ăn cơm xong sẽ đích chuyện với nó."

...

Bên trong phòng kho, Sở Dao tỉnh từ lâu. Nghe những lời bàn tán xuyên qua cánh cửa mỏng manh, cô khẽ nhếch môi: Mình xuyên .

Lần , cô rơi đúng kịch bản "pháo hôi" – vật hy sinh để bàn đạp cho nữ chính là Sở Như Yên. Kiếp , chính nhờ cướp miếng ngọc gia bảo của nguyên chủ mà nữ chính mới đổi đời, còn nguyên chủ thì tan nát tương lai.

Biết rõ vận mệnh đang chờ đợi , Sở Dao phí một lời thừa thãi. Cô c.ắ.n đầu ngón tay, ép một giọt m.á.u tươi nhỏ thẳng lên miếng ngọc đeo cổ.

Vèo!

Một gian linh tuyền hiện trong tâm trí cô! Tuy diện tích chỉ vỏn vẹn 100 mét vuông với một mạch suối nhỏ chừng 1 mét vuông, nhưng bấy nhiêu cũng đủ để cô lật ngược thế cờ. Tốc độ chảy của suối khá chậm, chắc chỉ tầm mười giọt mỗi ngày, nhưng phần đất trống còn chính là mảnh đất vàng để cô thực hiện bản năng trồng trọt của .

Liếc chiếc đồng hồ cũ nát tay, Sở Dao nhận chỉ thể duy trì trạng thái tinh thần trong gian mười phút. Sau khi liên kết xong, miếng ngọc giờ đây chỉ còn là một vật trang trí vô giá trị. Cô lau sạch vết m.á.u, mỉm đầy ẩn ý giấu nó trong áo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-hai-dao-my-nhan-danh-da-va-doan-truong-bung-den/chuong-1.html.]

"Cộp, cộp, cộp!"

Tiếng giày cao gót nện xuống sàn nhà đầy vẻ phách lối. Cánh cửa phòng kho đẩy mạnh.

Sở Như Yên bước , diện chiếc váy hoa vàng rực rỡ, tay đeo đồng hồ hiệu Hoa Mai lấp lánh và một chiếc vòng bạc sáng choang. Ả thèm che giấu sự khinh khỉnh trong ánh mắt.

"Dao Dao, chị chuyện bàn với em đây."

Sở Dao lập tức thu vẻ sắc sảo, bày bộ dạng yếu đuối, run rẩy hỏi: "Chị... chuyện gì ạ?"

"Đưa miếng ngọc bội của em đây cho chị." Sở Như Yên lệnh, giọng điệu kẻ cả. "Đằng nào em cũng sắp xuống nông thôn , mang theo đồ quý giá chỉ tổ đám dân quê cướp mất thôi."

Ả khoanh tay n.g.ự.c, Sở Dao như một sinh vật hạ đẳng.

"Vâng..."

Sở Dao tỏ vẻ lưỡng lự, tay run run lấy miếng ngọc khỏi cổ. Trong lòng Sở Như Yên mừng thầm: là đồ ngốc, thứ thế chỉ mới xứng đáng sở hữu!

Ngay khoảnh khắc ả vươn tay định chụp lấy món đồ—

Xoảng!

Miếng ngọc trượt qua kẽ tay ả, rơi xuống sàn nhà vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ.

"Ôi... chị ơi, chị cầm cho chắc?" Sở Dao thốt lên, mắt rưng rưng đầy uất ức.

"Rõ ràng là mày cố ý—"

Sở Như Yên định l.ồ.ng lên mắng c.h.ử.i thì một giọng uy nghiêm vang lên từ phía :

"Đủ ! Như Yên, con còn bắt nạt Dao Dao đến bao giờ nữa?"

Ông Sở Thanh Sơn bước , cúi xuống nhặt những mảnh vỡ, khẽ lườm con gái ruột một cái trầm giọng :

"Ra ngoài , cha chuyện riêng cần với em nó."

Loading...