Trọng Sinh Hải Đảo: Mỹ Nhân Đanh Đá Và Đoàn Trưởng Bụng Đen - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-03-29 18:37:42
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không giá trị gì mấy, nhưng thắng ở chỗ hoa văn mắt, lát nữa thanh toán cũng lý do.”

 

Khi chuyển đồ cửa, Tiểu Lục cũng xách một xấp báo lớn .

 

Lão Vương đầu cân báo, đếm lượng đồ sứ báo giá.

 

Sở Dao mặc cả, trả tiền dứt khoát.

 

Chuyến thật đáng giá, rốt cuộc là cô chiếm món hời của nhà nước.

 

Cùng lúc đó, Diệp Uyển Nhi và Hoàng Thanh Thanh khi mua đồ xong, hai vẫn đang vui vẻ:

 

“Chị Uyển Nhi, em mà, nơi thâm sơn cùng cốc dân điêu ngoa, mụ bán bánh nướng nãy dọa cho một trận, mụ còn tưởng chúng dễ bắt nạt đấy ~"

 

“Thanh Thanh, em nhỏ tiếng chút, đây vẫn còn đang ở trấn đấy, câu mạnh long áp địa xà, vạn nhất..."

 

Diệp Uyển Nhi lời còn dứt, Hoàng Thanh Thanh ngắt lời ——

 

“Chị Uyển Nhi, em đau bụng quá, em nhớ trong ngõ phía nhà vệ sinh công cộng, chị đợi em một lát nhé, em một lát về ngay."

 

“Được, em nhanh lên nhé, lát nữa xe lừa về làng đến đấy."

 

Diệp Uyển Nhi gật đầu, trong lòng tuy lời , nhưng nghĩ đến lúc còn cần dùng đến đứa ngu ngốc ...

 

Rất nhanh, bóng lưng Hoàng Thanh Thanh biến mất trong ngõ nhỏ.

 

“Con điếm thối, tìm thấy mày !"

 

Diệp Uyển Nhi chỉ cảm thấy gáy tê rần, miệng mũi một mảnh vải hôi hám che kín, nhanh c-ơ th-ể mềm nhũn còn sức lực...

 

“Đại tỷ hai con điếm thối, chỉ một đứa?"

 

“Mặc kệ , khiêng , đống đồ cũng đừng lãng phí, coi như bồi thường ~"

 

“Được thôi ~"

 

“Nói cũng , con đàn bà trông , em phúc ~"

 

Diệp Uyển Nhi mở mắt , hét lên thả cô , các bắt nhầm !

 

Khốn nỗi cổ họng phát chút âm thanh nào, chìm bóng tối...

 

Năm sáu phút ——

 

Hoàng Thanh Thanh từ trong ngõ nhỏ , lẩm bẩm c.h.ử.i rủa:

 

“Gớm quá, bao nhiêu là sâu bọ, oẹ ~"

 

“Ơ?

 

Diệp Uyển Nhi ?"

 

“Chẳng lẽ đợi mà trực tiếp về điểm thanh niên tri thức ?"

 

“Hừ, đáng ghét, chúng còn là chị em đây!"...

 

“Pạch pạch pạch ~"

 

Không còn cách nào khác, nhóm Sở Dao vẫn lên thuyền của bác chủ thuyền, khi trong, phát hiện ít dân đảo và đồng chí ở quân khu mặt mày xanh mét.

 

Xem , đều gặp tình cảnh tương tự nha.

 

Lại là một quãng đường lao vun v.út, chủ thuyền để ý đến nỗi oán hận của , vẫn cứ theo ý .

 

Mọi xuống thuyền, bến tàu bám tay vịn nôn thốc nôn tháo.

 

Đây là nỗi khổ trần gian gì !

 

Sở Dao lấy bình nước súc miệng.

 

Tiểu Lục cũng , thật chú Kim già hôm nay phát điên cái gì.

 

“Dao Dao, hứa với cô là trưa nay qua chỗ cô ăn cơm, qua nhà nữa nhé."

 

Tạ Thiến Thiến lấy từ đồ mua một gói ô mai tặng cho Dao Dao, lấy thêm một gói bánh xốp hạt óc ch.ó nhét túi chéo của Tiểu Lục, cho từ chối, xong liền chuồn mất.

 

“Chị Sở, em giúp chị đưa đồ về nhà, trưa em cũng về nhà ăn, đó ba bốn giờ chiều em mang hồ tinh đến giúp chị dán tường."

 

Tiểu Lục súc miệng xong mới dám mở miệng chuyện.

 

“Được."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-hai-dao-my-nhan-danh-da-va-doan-truong-bung-den/chuong-54.html.]

Sở Dao gật đầu, như cô cũng thể ngủ trưa một lát, thể ...

 

Chương 44 Nhặt bảo vật

 

Bên phía bưu điện ——

 

Sở Như Yên gọi xong điện thoại đường dài vẫn cảm thấy hả giận, yêu cầu khẩn thiết của cô, đồng ý giấu bố cô, đăng báo cắt đứt quan hệ với Sở Dao!

 

Đợi đến khi báo gửi tới, cô cầm tờ báo đến nh.ụ.c m.ạ Sở Dao mặt, nhất định thể khiến Sở Dao hối hận vì những gì đối xử với cô hôm nay!

 

Ra khỏi bưu điện, Sở Như Yên bỗng nhiên cảm thấy đau bụng, vội vàng hỏi qua đường vị trí nhà vệ sinh công cộng, vội vã chạy tới.

 

Vừa giải quyết xong, liền thấy bên ngoài vang lên một tiếng rên rỉ, tiếp đó là tiếng bước chân của hai xa dần.

 

“Ưm ~"

 

Sở Như Yên hoảng sợ, nơi thâm sơn cùng cốc , chẳng lẽ là gặp vụ cướp bóc gì ?

 

Ngó nghiêng xung quanh, cô thấy trong góc nhà vệ sinh một bao tải hình .

 

Run rẩy cởi , lộ một khuôn mặt ngoài ý ...

 

“Sao là cô?"

 

“Cứu, cứu ."

 

“Cứu cô lợi lộc gì?"

 

“Sau , đều theo cô, lấy cô chuẩn."

 

“Thế còn ."

 

Sở Như Yên đầy ẩn ý, trong bao tải là thanh niên tri thức Diệp!

 

Chậc chậc, bộ dạng của cô , e là bắt nạt .

 

Có chút thú vị đấy ~

 

“Cô còn lên ?"

 

“Ưm."

 

lấy cho cô thau nước, cô lau rửa ."

 

“Được, cảm ơn."

 

“Không khách khí, đừng quên lời cô đấy."

 

Lấy cô, chuẩn!

 

Diệp Uyển Nhi từ từ bò khỏi bao tải, khắp đau nhức.

 

Ngoại trừ bước cuối cùng, hai tên côn đồ hết chuyện với cô!

 

Tất cả đều tại Hoàng Thanh Thanh, rõ ràng bọn chúng bắt Hoàng Thanh Thanh, bắt nhầm thành cô!

 

Nghĩ đến những gì trải qua, cô buồn nôn ch-ết!

 

Hiện giờ thanh niên tri thức Sở bắt gặp, chỉ thể bày tỏ lòng trung thành , lấp l-iếm cho qua chuyện...

 

“Thanh niên tri thức Sở, cô quen tên Sở Dao ?"

 

“Sở Dao?

 

Con gái nuôi do nhà nhận nuôi, , cô quen nó ?"

 

“Hóa là con gái nuôi, thảo nào, thanh niên tri thức Sở cô lương thiện như , mà Sở Dao ..."

 

“Nghe vẻ như cô và Sở Dao kết oán?"

 

“Sở Dao tà tính, chúng cùng lên đảo, kết quả cô ích kỷ trục lợi, dọn khỏi điểm thanh niên tri thức, một ở một cái sân lớn..."

 

Diệp Uyển Nhi lúc lau quên bôi nhọ Sở Dao.

 

Theo cô thấy, cô thanh niên tri thức Sở cũng chẳng lành gì.

 

Để chị em bọn họ đấu đ-á lẫn , vẫn hơn một cô đơn thương độc mã!

 

“Đứa em gái của mà, từ nhỏ ích kỷ trục lợi ..."

 

Sở Như Yên , khoanh tay ng-ực, hùa theo phỉ báng Sở Dao.

 

 

Loading...