Trọng Sinh Mạt Thế Ta Đổi Mệnh Nhờ Không Gian Bí Mật - Chương 147: Sự Đeo Bám Của Vương Phỉ Nhi (2)
Cập nhật lúc: 2026-04-09 00:55:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Được , đừng bày cái bộ mặt đưa đám đó nữa, mà phát bực. Không việc gì thì năng đến chỗ quân đoàn dị năng huấn luyện đám nhóc . Còn cả bản nữa, quân vụ quan trọng, nhưng bản lĩnh của cũng bỏ bê. Chỉ bản lĩnh của vững vàng, mới khiến tâm phục khẩu phục ." Lão tướng quân thấy Hướng Đông bày vẻ mặt ủ rũ đau thương, liền lên tiếng đuổi ngoài.
Trải qua nửa năm Lão tướng quân cố ý bồi dưỡng, Hướng Đông thể một gánh vác trọng trách. Anh cũng hiểu ý nghĩa đằng chuỗi quyết định năm xưa của Lão tướng quân. Anh vô cùng ơn sự ưu ái và tin tưởng mà Lão tướng quân dành cho .
Anh tuy là dã tâm, nhưng là tinh thần trách nhiệm. Đã Tướng quân chọn để giao phó trọng trách , nhất định sẽ dùng sinh mạng của để bảo vệ chức trách đó.
Mối quan hệ giữa và Lão tướng quân cũng ngày càng hòa hợp, Lão tướng quân còn chỉ coi là cấp và kế vị nữa, mà thực sự đối xử với như cháu ruột của .
Bước khỏi tòa nhà quân bộ, Hướng Đông ngẩng đầu mặt trời ch.ói chang đỉnh đầu, tay kìm đặt lên chiếc nhẫn gia truyền n.g.ự.c. Tiểu Tuyết, em rốt cuộc đang ở ...
"Anh Hướng, định ? Em cùng ?" Vương Phỉ Nhi từ bên cạnh nhảy , vui vẻ với Hướng Đông.
Hướng Đông cảm thấy đầu bắt đầu đau , c.h.ế.t tiệt, đúng là âm hồn bất tán mà!
Hầu T.ử từ bên cạnh lượn lờ tới, cất giọng quái gở: "Ây dô, cô Vương đến chặn, , là đến đợi đại ca của chúng đấy ! Thật là kiên nhẫn quá , khiến cảm động quá cơ. Cố lên, tranh thủ sớm ngày cảm động đại ca của chúng , khiến ngã gục váy lựu của cô."
Vương Phỉ Nhi xong lời , sắc mặt vô cùng khó coi trừng mắt lườm Hầu T.ử một cái. Cái tên mắt , miệng mồm vô cùng đáng ghét , nếu Hướng Đông coi trọng , cô sớm nghĩ cách khiến biến mất .
"Anh Hướng, chiều nay nếu rảnh, thể chợ cùng em ? Em mua quần áo, tiện thể mua cho vài bộ, bây giờ trời nóng thế , suốt ngày mặc quân phục, chắc chắn khó chịu đúng !"
Hướng Đông thực sự tâm trí mà dây dưa với cô . Ngặt nỗi gia cảnh của phụ nữ bày đó, để tiện cho cô ngày ngày chạy theo , Vương Vĩ Minh thậm chí còn sắp xếp cho cô một chức vụ liên lạc với quân bộ ở bộ phận Chính phủ.
Bây giờ, Vương Phỉ Nhi đến quân bộ là đại diện cho Chính phủ, thực sự thể dùng biện pháp mạnh để đuổi cô . như Vương Vĩ Minh , quân bộ của họ giữ mối quan hệ với phía Chính phủ, nên mới đặc biệt cử Vương Phỉ Nhi đến phụ trách duy trì quan hệ giữa hai bộ phận. Trong lòng khó chịu đến mấy, cũng chỉ đành bịt mũi mà chịu đựng.
"Xin , cô Vương, hiện tại bận, e rằng thể phục vụ cô . thích mặc quân phục, xin cô Vương cần bận tâm cho . Còn nữa, xin hãy gọi là Tướng quân Hướng, cảm ơn." Hướng Đông xong câu , bỏ luôn.
Vương Phỉ Nhi bóng lưng Hướng Đông sải bước rời , tức giận giậm chân bình bịch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-mat-the-ta-doi-menh-nho-khong-gian-bi-mat/chuong-147-su-deo-bam-cua-vuong-phi-nhi-2.html.]
" cô Vương, cô thế để gì chứ? Đại ca của chúng xưa nay gần nữ sắc, cô tốn công vô ích cũng bằng thừa. Trịnh bí thư của Bộ An các ân cần với cô ? Trịnh bí thư đó tuổi trẻ tài cao, chức vụ hiện tại tuy tính là cao lắm, nhưng cô chẳng một ông bố siêu cấp trâu bò ? Đến lúc đó trực tiếp sắp xếp cho một chức quan bán chức, chắc chắn sẽ phất lên hơn đại ca của chúng . Hơn nữa hai còn cùng một bộ phận, hà cớ gì bỏ gần tìm xa như ? Cô ngày ngày dầm mưa dãi nắng thế , xem kìa, khuôn mặt xinh như hoa cũng tiều tụy hết ." Hầu T.ử vòng quanh Vương Phỉ Nhi một vòng, đó lắc lư cái đầu một tràng dài. Trước khi Vương Phỉ Nhi kịp phản ứng , như bôi mỡ chân, "vèo" một cái biến mất tăm.
Vương Phỉ Nhi những lời của Hầu T.ử chọc tức đến mức mặt đỏ tưng bừng. Quá đáng ghét, dám cô như ! Tên Trịnh bí thư đó là cái thá gì? Không chỉ mượn phận của cô để leo lên cao ? Cô ngốc, thể hiểu suy nghĩ của Trịnh bí thư. Cái tên tùy tùng c.h.ế.t tiệt dám cô như , còn ám chỉ bố cô lấy quyền mưu lợi riêng, sắp xếp cho cô chức vụ . Đợi khi cô thành công giành Hướng Đông, đầu tiên cô xử lý chính là cái tên tùy tùng tên Hầu T.ử .
Thực ngay từ đầu, cô hề suy nghĩ gì với Hướng Đông, thậm chí còn chút bài xích.
Bố cô suốt ngày mặt cô , Hướng Đông tinh thần trách nhiệm , tuổi trẻ tài cao thế nào, coi trọng , còn một dị năng cường hãn. những thứ thì liên quan gì đến cô ? Cô ngay cả Hướng Đông mặt mũi méo tròn cũng , bố cô dám sẽ gả cô cho !
Đùa gì ! Vương Phỉ Nhi cô gả cho một đàn ông ngay cả mặt cũng từng gặp! Cô vô cùng kháng cự, mỗi bố cô với cô , sẽ tạo cơ hội cho cô và Hướng Đông tiếp xúc như thế nào, cô đều nể nang gì mà cãi .
Ngay lúc cô sắp chịu nổi áp lực từ bố , thì dị năng giả trong căn cứ bắt đầu biểu tình. Khoảng thời gian đó, bố đám dị năng giả đó ép cho mặt mày ủ rũ, cô lén thở phào nhẹ nhõm, chắc bố cô sẽ còn tâm trí mà nghĩ đến chuyện gả cô nữa. Cô hy vọng sự đối đầu giữa những dị năng giả đó và Chính phủ thể kéo dài thêm một chút. ngờ, chuyện lớn như , chỉ mất vài ngày giải quyết xong.
Tuy nhiên, may mà bố cô cũng nhắc chuyện gả cô cho Hướng Đông nữa, cô tưởng bố cuối cùng cũng từ bỏ cái ý định đáng tin cậy đó, cô cuối cùng cũng an .
điều khiến cô ngờ tới là, một ngày nọ, bố cô thông báo với cô , đưa cô tham gia một buổi tiệc, bởi vì buổi tiệc đó Hướng Đông cũng sẽ tham gia. Chẳng lẽ cô lưu lạc đến mức để tùy ý lựa chọn ? Thế là cô tức giận, hậu quả nghiêm trọng!
Hôm đó cô sống c.h.ế.t cũng tham gia buổi tiệc đó, đợi bố cô , cô gom hết tinh hạch bình thường tiêu hết , đó mang theo vài bộ quần áo, lấy một cái túi bắt mắt nhét , bỏ nhà .
Cô từng chịu khổ, bất kể là mạt thế trong mạt thế, cô đều sống tự do phóng túng, những tiếp xúc ngày thường đều cung kính với cô , từng đến sự hiểm ác của lòng . Không ngờ rời khỏi ngôi nhà bảo vệ , cởi bỏ vầng hào quang gia thế hiển hách, chỉ vài tiếng đồng hồ, cô nhắm trúng.
Đám đó cướp tài sản của cô thì chớ, còn cưỡng h.i.ế.p cô ! Nhìn những gã đàn ông quần áo rách rưới, khuôn mặt xí đó, cô đột nhiên cảm thấy thật ngốc, bố cô thế nào cũng sẽ hại cô mà! Cô hối hận vì theo sự sắp xếp của bố, ngoan ngoãn tham gia buổi tiệc đó, cho dù , cũng nghĩa là nhất định đồng ý gả .
hối hận cũng vô ích, đám đó như sói đói lao , cô căn bản sức phản kháng, chỉ vài cái lột sạch quần áo.
Cô bán khỏa , liều mạng vùng vẫy chạy trốn, nhưng căn bản thể thoát , ngay lúc cô sắp tuyệt vọng, một đàn ông như thần linh từ trời giáng xuống (?), cứu cô khỏi tay đám đó.
Người đàn ông đó đưa cô đến Khu A xong, để bất kỳ thông tin gì liền rời .