Trọng Sinh Mua Sắm Trong Thiên Tai - Chương 171

Cập nhật lúc: 2026-04-18 23:53:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô thám thính xong địa điểm liền về, những khác ý định rời , nóng thì nghỉ một lát, đó tiếp tục .

Người trong khu dân cư cũng như , đều bê ghế nền tuyết, giống như đang đào rau diếp cá bên bờ ruộng, đục lớp băng mặt, cảnh tượng thật hoành tráng.

“Nói nhé, ai đào là của đó, đến lúc đó bà đừng đổi ý...”

Bên ngoài tòa 5, Bà Lưu đang chuyện với chủ hộ tầng 8, những khác chuyên tâm cắm cúi việc.

Tầng 8: “Đổi ý cái gì chứ, ngày mai là , dựa chúng đào đến sang năm cũng chẳng đào cái gì, cùng , cứ coi như tìm kho báu .”

Người tầng 6 tầng 7 cũng ở đó, thái độ giống hệt tầng 8.

Bọn họ chuyển ngoài hoảng hốt như tầng 1 tầng 2, đồ đạc giá trị trong nhà lấy hết , còn cái gì chính họ cũng nhớ nữa, con cái đều đang kiếm giờ việc ở công trường, ngày nào mới về , bản đào cũng lực bất tòng tâm.

Vô tình liếc thấy Cố Minh Nguyệt về, liền mời cô: “Gọi và chị dâu cháu đào kho báu !”

Cố Minh Nguyệt liếc mặt băng dấu hiệu rõ ràng: “Để cháu hỏi họ xem .”

Trong khu dân cư dấy lên làn sóng đục băng, chập tối vang lên tiếng choang choang, Cố Kiến Quốc về đến nhà, hỏi Cố Minh Nguyệt: “Người trong tòa nhà điên hết ?”

Thật sự tưởng tầng 8 giấu vàng ?

“Tầng 8 , bất kể đào cái gì, ai đào là của đó...” Cố Minh Nguyệt rót cốc nước nóng đưa qua, “Ngày mai mấy giờ ạ?”

“9 giờ.” Cố Kiến Quốc uống ngụm nước nóng, cảm thấy ấm hơn một chút , “Tất cả 9 giờ , tình hình lớp vớt xác của chúng khác, c.h.ế.t mới việc cho chúng , ý của cấp là ngày mai tiên vận chuyển những t.h.i t.h.ể mặt băng nhà tìm kiếm đến Bàng Sơn hỏa táng, đó chỗ nào c.h.ế.t chúng sẽ đến chỗ đó...”

Ông uống thêm hai ngụm nước: “Trước đây tưởng lớp vớt xác lương cao, kết quả là thấp nhất trong tất cả các mức lương, lỗ to .”

Phân phối theo lao động, vớt xác ít việc, lương thấp cũng là bình thường, cô hỏi: “Có chia khu vực ạ?”

“Có chia!” Ông đặt cốc lên tủ giày, dép lê , “Chúng chủ yếu phụ trách khu Tây, khi nào các khu khác bận xuể chúng mới giúp đỡ...”

Chính phủ quy hoạch rõ ràng rành mạch nhiệm vụ công việc của mỗi lớp, gì đáng để tranh luận.

“Khu vực đối diện công viên tính là khu Tây ạ?”

“Tính.”

Cố Minh Nguyệt động tâm tư: “Bố, mượn máy khoan điện của Thầy Lục dùng thêm chút , Thầy Lục sức khỏe , mấy ngày nay chúng thầy .”

Trong tòa nhà bốn tham gia lớp vớt xác, nhà cô ba , Thầy Lục ở tầng một .

Mối quan hệ của Hiệu trưởng Lục đặt ở đó, chắc chắn lớp vớt xác nhàn nhất mới để Thầy Lục chọn cái , cô cần máy khoan điện, sẵn sàng giúp việc để đổi lấy máy khoan điện của nhà họ Lục dùng.

Cố Kiến Quốc hiểu : “Lỗ điều hòa nhà khoan rò rỉ ?”

“Con việc khác cần dùng.” Cố Minh Nguyệt đẩy ông, “Bố mượn .”

Cố Kiến Quốc hết cách, giày ngoài, lâu , xách một hộp công cụ về, ngoài máy khoan điện, còn cờ lê, tua vít, và những công cụ cô gọi tên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-mua-sam-trong-thien-tai/chuong-171.html.]

Cố Kiến Quốc đặt hộp công cụ cạnh máy phát điện: “Mượn cái ?”

Cố Minh Nguyệt kéo ông phòng ngủ chính, khàn giọng : “Không bao lâu nữa nhà mới của chúng sẽ bàn giao, bàn giao xong chắc chắn trang trí nội thất, chúng kiếm chút vật liệu trang trí mới ...”

dự định của , Cố Kiến Quốc suýt nữa nhảy dựng lên, nghĩ đến chuyện Tiêu Kim Hoa bọn họ việc , vội vàng bịt miệng , hai mắt trợn tròn xoe: “Phạm pháp đấy.”

“Trên mặt băng bao nhiêu chuyện , bố thấy cảnh sát ngang qua ngăn cản ?”

Thời tiết cực hàn thực sự vẫn đến , bây giờ đào những thứ đó , cực hàn đến, ai dám khỏi cửa chứ?

Hôm đó thuyền kayak cô phát hiện một chuyện, dự báo thời tiết của Cục Khí tượng hiển thị chính xác, nhưng Bàn Cáp nhắc nhở Lý Trạch Hạo còn hai phút nữa, thể thấy nội bộ dữ liệu chính xác, vì một nguyên nhân nào đó, Cục Khí tượng công bố tình hình thời tiết thực tế mà thôi.

Từ đó suy , chính phủ chắc hẳn nhiệt độ trong tương lai sẽ ngày càng thấp, vì chôn lòng đất mục nát, chi bằng đào lên tạo phúc cho , cho nên chính phủ chắc sẽ quản chuyện .

: “Bố, tối nay chúng ngoài, gọi cả chị Tuệ Tuệ cùng.”

Trong nhà trẻ con, Tiêu Kim Hoa bắt buộc ở nhà.

Cố Kiến Quốc gật đầu: “Được.”

Đợi trời tối, Cố Kiến Quốc xách hộp công cụ, cõng trạm sạc dự phòng ngoài trời khỏi cửa, Chu Tuệ rõ tình hình, nhưng dọc đường cũng hỏi nhiều.

Trên mặt băng sương mù, đen kịt, rõ thứ gì, cô nép sát Cố Minh Nguyệt, đợi đến khi thấy cái hố mặt băng, cùng với đống lửa đang cháy cách đó xa mới lờ mờ đoán gì: “Minh Nguyệt, cấp kiểm tra ?”

“Không .”

Cách đó mười mấy mét, mấy phụ nữ mặc áo khoác lông vũ quanh đống lửa, mấy đàn ông trong hố, ngừng vung công cụ trong tay kêu cạch, cạch, cạch.

Cố Minh Nguyệt quần áo, kính bảo hộ, ai nhận cô.

Thôi Hoa hỏi: “Mọi cũng đến đào đồ ?”

Cố Kiến Quốc chỉ vị trí khuê nữ : “ đào hai cái giường mang về.”

Ông chỉ vị trí của công ty trang trí nội thất.

“Ông là của công ty trang trí nội thất ? Lúc đó chuyển đồ ?”

còn cửa hàng ở chỗ khác, bên thuê trông coi, mưa bão đến, chạy mất hút, ai chuyển chứ?”

Đối phương nghi ngờ, mà khen ông trang đầy đủ.

Cố Kiến Quốc bình tĩnh như thường: “Làm nghề trang trí nội thất chắc chắn trang đầy đủ , đào ?”

Người đàn ông mặc áo nỉ cổ lọ trong hố : “Hình như là xe từ nơi khác trôi đến...”

Đèn hậu ở đuôi xe lộ , ông hỏi phụ nữ mặt vuông đang sưởi ấm: “Vợ ơi, đổi chỗ khác ?”

 

 

Loading...