Trọng Sinh Mua Sắm Trong Thiên Tai - Chương 177

Cập nhật lúc: 2026-04-18 23:53:42
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Các thành viên khác thấy củi thì hai mắt sáng rực, vội nữa, men theo rừng cây cẩn thận tìm kiếm, Cố Kiến Quốc gọi họ, “Không việc gì thì ở nhà đợi nhé, kẻo đến lúc đó tìm thấy .”

“Nhặt chút củi chúng về ngay.”

Cố Kiến Quốc quản họ nữa, nhặt củi xong, nặn nước rửa tay rửa sạch tay, lấy bình giữ nhiệt trong ba lô , hỏi Cố Minh Nguyệt và uống canh gừng .

Bình giữ nhiệt là loại sạc điện, canh gừng nguội , ấn nút một cái là thể hâm nóng , khuê nữ mua về, ông còn chê màu mè hoa lá hẹ, bây giờ ai dùng nấy .

“Khuê nữ, con xem bão tuyết liệu còn thiên tai nữa ?” Cố Kiến Quốc đậy nắp bình , “Cứ tiếp tục thế , suy thoái chỉ là kinh tế, khoa học kỹ thuật cũng thụt lùi a.”

“Mặc kệ nó .” Cố Minh Nguyệt dùng giọng điệu nhẹ như mây gió, “Chúng sống cho mới là thật.”

Cố Kiến Quốc vốn dĩ còn đau thương, thấy lời , cảm xúc đều tan biến hết, “Cũng đúng ha.”

Một đêm tuyết lớn, đ.á.n.h đuổi hết những đục băng mặt băng, góc tường khu dân cư cũng còn bóng , ngược ai lấy hàng rào quây trẻ em từ trong nhà quây một khu vực trong khu dân cư, ở lối bày mười mấy đôi giày trượt băng, bắt đầu ăn buôn bán sân trượt băng.

Cố Kiến Quốc từng gặp loại hình ở quảng trường công viên, còn bỏ tiền cho Cố Tiểu Hiên chơi thử, nhưng Cố Tiểu Hiên nhát gan, bắt buộc dìu.

Thấy mấy đứa trẻ chơi đùa vui vẻ trong hàng rào, ông nhịn hỏi, “Thu phí thế nào ?”

“Một ngày 10 đồng.”

Cái giá ! Rẻ hơn quảng trường công viên nhiều, Cố Kiến Quốc , “ về nhà hỏi cháu trai , nếu nó chơi sẽ cho nó xuống nhé.”

Bão tuyết sẽ kéo dài bao lâu, nếu Cố Tiểu Hiên thể học trượt băng, cũng là một kỹ năng.

Cố Minh Nguyệt hiểu mạch não của ông, , “Bố, nhà giày trượt băng, bây giờ cũng là băng, cần gì tiêu 10 đồng tiền oan uổng?”

Cố Kiến Quốc: “Người huấn luyện viên dạy mà, hơn nữa trượt băng ở bên trong cảm giác hơn, giống như học sinh học đến lớp học là cùng một đạo lý.”

“……”

Rất đạo lý.

Đế giày trượt băng Cố Minh Nguyệt đưa cho Cố Tiểu Hiên là lưỡi d.a.o trượt băng, hai ngày cho là sợ quá ch.ói mắt, nhưng khu dân cư kiểu ăn , thì sợ nữa.

Trẻ con học trượt băng nhanh, huấn luyện viên dẫn bé lượn 2 vòng, tự từ từ trượt về phía , chỉ là tốc độ nhanh bằng các bạn nhỏ khác.

“Cố Tiểu Hiên, nhanh lên …” Một bé để đầu nấm vèo một cái trượt qua mặt bé, “Cậu tớ .”

Cố Minh Nguyệt nhớ bé tên là Vương T.ử Đồng, là cháu trai của ông lão họ Vương, khi ông lão họ Vương và c.h.ế.t, bé theo bố chuyển về đây ở.

Cố Tiểu Hiên bám sát hàng rào, trượt một cách cẩn thận dè dặt, “Đợi tớ học tớ cũng sẽ giống như …”

“Trước đây học ?” Vương T.ử Đồng trượt đến mặt bé, định đưa tay dìu bé, Cố Tiểu Hiên sợ hãi, né sang một bên, kết quả trọng tâm vững,"Bịch" một tiếng ngã nhào xuống.

Cậu bé lật sấp mặt băng, mấy đều bò dậy , huấn luyện viên tới kéo bé, bé vội vàng cúi đầu phủi dấu tuyết quần áo, phủi nức nở, “Quần áo của cháu bẩn hết .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-mua-sam-trong-thien-tai/chuong-177.html.]

“Không bẩn.” Huấn luyện viên phủi giúp bé 2 cái, “Làm theo cách chú dạy cháu, hình chữ V…”

Cố Minh Nguyệt ở hành lang, tầng 25 cao, cô sợ Cố Tiểu Hiên xảy chuyện kịp chạy xuống, bèn bê một chiếc ghế đẩu nhỏ xem bé trượt.

Huấn luyện viên là của Vương T.ử Đồng, , chuyên ở nhà trông trẻ, nãy lúc Cố Minh Nguyệt đưa tiền trò chuyện với vài câu, phát hiện một quan điểm đúng.

Người thể lực đều ngoài hết, trong lầu kẻ lẻn , già trẻ em phụ nữ chỉ nước bắt nạt, cho nên nhà để ở nhà trông trẻ.

Tiêu Kim Hoa ở nhà, nếu thật sự ác bá tìm đến cửa, bà chắc chắn sẽ dọa cho hồn bay phách lạc.

Cố Kiến Quốc là tổ trưởng, chắc chắn sẽ nghỉ việc ở nhà trông trẻ…

“Cô ơi…” Cố Tiểu Hiên trượt vài vòng, kéo khóa áo khoác , “Nóng quá, cháu mặc áo khoác .”

Có mấy đứa trẻ cởi áo khoác treo hàng rào, trán còn lấm tấm mồ hôi, Cố Minh Nguyệt hỏi bé, “Đổ mồ hôi ?”

“Đổ ạ.” Cố Tiểu Hiên sờ mồ hôi trán cho cô xem, “Nóng quá.”

“Áo lưng ướt ?” Cố Minh Nguyệt , lật cổ áo phía của bé lên, tay sờ một cái, áo lót bên trong đều ướt sũng, “Chúng trượt nữa, về nhà quần áo, buổi chiều đến.”

Cố Tiểu Hiên lúc đang chơi hăng say, về, “Chơi thêm một lát nữa mà.”

“Vậy cô lót cho cháu mấy tờ giấy…” Cố Minh Nguyệt rút khăn giấy , cách đó xa hai gọi Cố Tiểu Hiên, “Tiểu Hiên, còn nhớ dì ?”

Cố Minh Nguyệt sang, chỉ thấy một phụ nữ khuôn mặt nhọn hoắt dắt theo một bé chừng mười tuổi từ phía tòa nhà 4 .

Hai má Cố Tiểu Hiên đỏ bừng, gọi đến, “Dì cả.”

Chu đại tỷ kìm nụ mặt, “Mấy tháng gặp cháu lớn thế a.”

Ánh mắt rơi xuống mặt Cố Minh Nguyệt, ánh mắt lấp lánh, “Minh Nguyệt, là em , chị suýt nữa nhận .”

Cố Minh Nguyệt suy đoán mục đích đến của chị , mở khăn giấy lau mồ hôi lưng cho Cố Tiểu Hiên thấp giọng lên tiếng, “Chu đại tỷ…”

“Ừ.” Chu đại tỷ xách túi giấy tay lên n.g.ự.c, “Chị mua cho em Tiểu Hiên bộ quần áo, Tuệ Tuệ ?”

Cố Tiểu Hiên há miệng định trả lời, Cố Minh Nguyệt véo bé, bé run lên, “Cô ơi, móng tay cô cào trúng cháu .”

“Không lau khô mồ hôi, trúng gió là sẽ cảm đấy.” Cô rút tờ giấy cho Cố Tiểu Hiên tự xem, “Giấy ướt hết .”

Rút một tờ giấy khác khăn thấm mồ hôi lót lưng bé, lúc mới ngẩng đầu Chu đại tỷ , “Chị Tuệ Tuệ , Chu đại tỷ ?”

Chính sách của chính phủ bày đó, ai dám ?

 

 

Loading...