Trọng Sinh Mua Sắm Trong Thiên Tai - Chương 216

Cập nhật lúc: 2026-04-18 23:57:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Bố, bên đó môi trường , trị an , sinh hoạt tiện lợi hơn bên .” Trong thành phố an nữa , dọn chờ đấu trí đấu dũng với lưu manh ?

Cố Kiến Quốc ngày nào cũng chạy bên ngoài, đương nhiên rõ tình hình của Bàng Sơn, con gái ông Chương mỗi gọi điện đều bên đó thế nào thế nào, thổi phồng cứ như chốn bồng lai tiên cảnh, điều ông vướng mắc là: “Đến bên đó ngay cả một quen cũng …”

“Trong tòa nhà chúng mười mấy nhà dọn qua đó ? Muốn sang chơi thể gần lắm.” Cố Minh Nguyệt miêu tả cách cho ông, Cố Kiến Quốc hứng thú ỉu xìu: “Công việc tính ?”

Khó khăn lắm ông mới vững gót chân ở ban chuyển xác, đổi đến nơi xa lạ, quan hệ đều nắm chắc.

“Bố, nếu bố lo lắng quen, là ngày mai đến bên đó hỏi thử , xem công việc nào thích , nhân tiện mang chút quần áo qua đó.”

Dọn nhà một hai ngày là dọn xong, cô : “Nhân tiện đưa và Tiểu Hiên qua đó quen môi trường…”

Tách họ , cô chuyển những đồ nặng trong nhà qua đó thông qua gian , giữ chút đồ nhẹ cho qua đường sáng.

Nhà vẫn còn đó, bất cứ lúc nào cũng thể dọn về, Cố Kiến Quốc uống hai viên nang Tráng Cốt, lập tức cảm thấy tinh thần minh mẫn: “Vậy lát nữa bố hỏi ông Chương xem qua đó , bố và ông bạn.”

Cái mặt lật mới nhanh !

Cố Minh Nguyệt gì, nhắc nhở ông: “Chuyện dọn nhà tạm thời đừng với trong tòa nhà, đợi chúng chuyển hết đồ hẵng .”

Trong tòa nhà ngoài ăn vạ , nếu họ sắp dọn nhà, e là sẽ bất kể ngày đêm canh giữ cửa chờ chiếm nhà của riêng, cô hy vọng đều ánh mắt chằm chằm .

Bác thợ La và đến lúc trời tối, Cố Minh Nguyệt khóa c.h.ặ.t cửa phòng sách, bảo họ tháo cửa lùa của nhà bếp , nhà vệ sinh và nhà bếp của nhà mới thông , lắp cửa lùa tiết kiệm gian, cô nhờ bác thợ La tìm giúp sửa kích thước, sẵn sàng trả tiền.

Bác thợ La tâm tư linh hoạt: “ thấy kích thước chênh lệch bao nhiêu, nhà còn chút gạch và xi măng, đến lúc đó xây cho cô với kích thước cửa lùa là .”

Trên đời chuyện vô cớ như , Cố Minh Nguyệt hỏi: “Đứa trẻ uống t.h.u.ố.c vẫn khỏi ?”

“Khỏi , thấy cháu gái cô lớn hơn cháu gái một chút, thể cho hai bộ quần áo con bé từng mặc .”

“Để tìm xem.” Cố Minh Nguyệt phòng tìm hai bộ quần áo thu, hai chiếc áo khoác lông vũ, những thứ khác nhiều hơn.

Bác thợ La mừng rỡ như điên: “Cảm ơn nhé.”

còn cảm ơn ông nữa đấy.”

Giao du với thông minh chính là ở điểm , cái gì cũng bằng phương thức giao dịch, chịu thiệt, cũng chiếm tiện nghi của khác.

Tháo khung cửa động tĩnh lớn, tầng 26 gọi to Cố Kiến Quốc: “Tầng 25, nhà ông ?”

“Củi đủ, tháo tủ quần áo đấy.”

“Âm thanh cũng ồn quá , cảm giác như đang khoan tường ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-mua-sam-trong-thien-tai/chuong-216.html.]

“Tháo tủ quần áo khoan tường a?” Cố Kiến Quốc giúp đỡ giữ khung cửa, cần suy nghĩ : “Nhà tháo tủ quần áo đốt ?”

Tầng 26 đáp: “Chưa, vợ cho.”

“Vợ là đúng đấy, lời cô sai .” Cố Kiến Quốc qua loa một câu, đó với thợ tháo cửa: “Các đừng chuyện, nhà sở thích gì khác, chỉ thích lén, lười giải thích.”

Lần đến là thợ mộc, theo bác thợ La nhiều năm , cái gì nên cái gì nên , bảo Cố Kiến Quốc yên tâm, họ cố gắng thao tác nhanh một chút, tháo xong là .

Cố Minh Nguyệt còn tháo bệ bếp chuyển qua, bác thợ La tán thành: “Mặt bàn đá thạch , quá trình tháo dỡ chắc chắn hư hỏng, qua bên đó xây bệ bếp gạch xi măng tính tiền riêng.”

Nghe đến tiền, Cố Minh Nguyệt trực tiếp từ bỏ, bảo họ tháo tủ bếp và rổ kéo tủ bếp.

Tháo dỡ lắp đặt là việc thêm bác thợ La nhận, điều kiện là Cố Minh Nguyệt giúp ông sạc đầy 40 cái sạc dự phòng.

Sạc dự phòng chỉ thể sạc điện thoại, theo việc mất điện kéo dài, các sản phẩm thích ứng với môi trường đời, bếp củi cắm sạc dự phòng để sử dụng, đèn chiếu sáng, đài radio, tivi nhỏ……

Các sản phẩm dùng điện bán kệ siêu thị đều dựa theo quy cách của sạc dự phòng, sạc dự phòng, sinh hoạt thuận tiện hơn nhiều.

Tháo xong đồ do họ phụ trách chuyển, Cố Minh Nguyệt hẹn với ông thời gian lắp cửa, Cố Kiến Quốc tiễn họ xuống lầu.

Bên ngoài tối đen như mực, cảnh sát ở điểm trực ban về đồn họp , nhà tôn cũng tối om, Cố Kiến Quốc cầm đèn pin, chiếu đến trong góc cách đó xa mấy bóng lấm la lấm lét, lúc lên lầu gọi khóa trái cửa cẩn thận, trời sáng hẵng ngoài.

Cố Minh Nguyệt và Tiêu Kim Hoa đang quét dọn xi măng và sơn rơi vãi, mặt tường đục lồi lõm, căn nhà đang yên đang lành bỗng chốc cảm giác tàn tạ, Tiêu Kim Hoa hỏi: “Sau chúng còn dọn về ?”

Mua nhà, sửa nhà, mua đồ nội thất, bộ là bà và Cố Kiến Quốc lo liệu, đột ngột thấy căn nhà biến thành thế , trong lòng khó chịu là giả.

“Bão tuyết qua , nước lũ rút bớt, đến lúc đó sửa sang căn nhà một phen dọn về.”

Không ai thích rời khỏi môi trường quen thuộc đến nơi xa lạ sinh sống, đây là vạn bất đắc dĩ ?

Cố Minh Nguyệt kể cho bà những chuyện xảy ở các khu khác, Tiêu Kim Hoa thở dài: “Khi nào mới là điểm dừng a?”

“Dọn nhà là đúng đấy.” Cố Kiến Quốc từ ngoài về : “Gần tòa nhà chúng xuất hiện mấy bóng , chắc là từ khu Nam qua.”

Bác thợ La và dùng xe kéo kéo cửa và khung cửa các thứ, những đó nhắm tới , những thứ đó đáng tiền, nhưng là thứ nhà mới cần: “Khuê nữ, bác thợ La và đáng tin cậy ? Có khi nào gặp nguy hiểm liền vứt đồ của chúng a?”

Cố Minh Nguyệt đáp: “Bác thợ La và kinh nghiệm, đối phó .”

Những đó kiêng dè pháp luật, dám bậy, một khi tay, cảnh sát chắc chắn sẽ tổ chức lực lượng cảnh sát bộ tiêu diệt chúng, những kẻ độc thì còn đỡ, những gia đình sẽ mạo hiểm.

 

 

Loading...