Trọng Sinh Mua Sắm Trong Thiên Tai - Chương 235

Cập nhật lúc: 2026-04-18 23:58:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Trạch Hạo hừ lạnh: “Cô tiếp tục bịa .”

“Hố băng ở công viên đài phun nước chính là do chúng đào đấy, đào cả một đêm, đừng coi thường chúng .” Cố Minh Nguyệt : “Nếu tin, tìm nhân chứng cho .”

Với tính đa nghi của Lý Trạch Hạo, cô thầm may mắn vì để hết thùng dầu đây, nếu hỏi cho nhẽ.

Lý Trạch Hạo thu hồi tầm mắt, dùng đòn gánh gánh hai bình ga rời , Cố Minh Nguyệt cõng một bình ga, bước thấp bước cao theo .

Trời tối, vạn vật tĩnh lặng, yên tĩnh đến mức cả thế giới dường như chỉ nhịp tim và thở của hai . Trên dán quá nhiều miếng dán giữ nhiệt, càng lúc càng mất sức, cô nhịn hỏi: “Chúng còn bao lâu nữa?”

“Nói nhỏ thôi, thu hút kẻ đến chúng chỉ nước tự nhận xui xẻo thôi.”

“…”

Lúc mới khỏi cửa, Cố Minh Nguyệt lạnh đến chảy nước mũi, bây giờ thì nóng chịu nổi, về nhà sợ là sẽ cảm: “Không thể ban ngày ?”

“Ban ngày , thấy ảnh hưởng .” Giọng Lý Trạch Hạo đều đều, bất kỳ gợn sóng nào.

Cô trêu chọc : “Lần tính là vi phạm quy định nhỉ?”

“Không cần cô quản!”

Tuyết ngập đến đùi Cố Minh Nguyệt, Lý Trạch Hạo dẫn đường, một đoạn bật đèn pin tìm đúng hướng tắt đèn pin tiếp, như sợ ánh sáng chiếu lâu rước lấy rắc rối.

Cố Minh Nguyệt dùng sức rút chân khỏi tuyết, điều kiện: “Tối mai đến nữa , chỉ cần thấy đồ là .”

Ra khỏi cửa quá tội .

“Suỵt.”

Cố Minh Nguyệt theo bản năng nín thở, bên tai là tiếng gió rít gào, tiếng động sột soạt nào, cô hỏi: “Sao ?”

“Yên lặng chút.”

“…”

Không bao lâu, ngay lúc Cố Minh Nguyệt cảm thấy hai chân sắp phế đến nơi, cuối cùng cũng đến một bậc thang.

Bậc thang lên, mà là bậc thang băng xuống, bên tối đen như mực, tiếng chuyện khàn khàn truyền đến, cô kéo kéo áo Lý Trạch Hạo: “Đây là ?”

“Công ty khí đốt.” Lý Trạch Hạo hỏi cô: “Cô xuống đợi ở đây?”

Xuống chắc chắn vô cùng lạnh, ở đây thể sẽ nguy hiểm , Cố Minh Nguyệt đắn đo một lát, chọn vế , hỏi : “Anh cần bao lâu?”

“Rất nhanh.” Lý Trạch Hạo ngắn gọn: “Nếu bình ga của cô bộ ở đây, tối nay thể bơm đầy hết.”

“…”

gian thì vấn đề gì, nhưng lừa gạt qua ải , lớp băng ánh đèn pin: “Không , ngày mai đến.”

Thao tác thế nào Cố Minh Nguyệt thấy, Lý Trạch Hạo gánh bình ga lên chuyện trong miệng đều phả hàn khí, Cố Minh Nguyệt đưa túi chườm nóng của qua.

Bên cạnh còn mấy đang run rẩy, hẹn thời gian tối mai đến gánh bình ga rời .

Cố Minh Nguyệt đoán đây là chỗ bơm khí đốt lén lút, hỏi Lý Trạch Hạo: “Các thế nào ?”

Thao tác đúng là sẽ gây nổ đấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-mua-sam-trong-thien-tai/chuong-235.html.]

“Chuyện cô đừng quản, bọn họ đợi thêm hai ngày nữa chỗ sẽ phong tỏa, chúng chuẩn sẵn sàng.”

Cố Minh Nguyệt : “Ban ngày thể đến ?”

“Không , canh gác.”

Chính phủ khôi phục điện nước khí đốt, trận bão tuyết, tổ chức thợ kỹ thuật của công ty khí đốt đào đường ống lên, vì nhiều nguyên nhân thể vận chuyển thành công qua đường ống đến Bàng Sơn, nhưng thể bơm bình ga để sử dụng.

Đường về là một sự t.r.a t.ấ.n, Cố Minh Nguyệt : “Bên buổi tối luôn canh gác ?”

“Ai canh?”

“…”

Mặc dù cô thấy biểu cảm của Lý Trạch Hạo khi câu , nhưng đoán chừng là đang khinh bỉ cô, Cố Minh Nguyệt tự cô đến, cô gian, ngoài việc bộ mệt , vận chuyển bình ga nhẹ nhàng, nhưng dạo buổi tối quá an , cô : “Tối mai đến nữa .”

Lý Trạch Hạo phát hiện cô khó khăn, ép buộc cô: “ tìm khác, bình ga bơm đầy để cho cô?”

“Để trong núi, đến lúc đó và bố lấy.”

Về chuyện nhà cô để bình ga trong núi, Lý Trạch Hạo chắc chắn cô giấu giếm chuyện gì đó, nhưng bằng chứng chứng minh cô phạm pháp, quản , chỉ nhắc nhở cô: “Những việc vi phạm pháp luật cô nhất đừng , chính phủ điều tra hậu quả nghiêm trọng đấy.”

Trị an , xử b.ắ.n trong mấy tháng nay là nhiều nhất trong vòng trăm năm qua, thấy tên Cố Minh Nguyệt danh sách xử b.ắ.n .

Cố Minh Nguyệt : “ là công dân tuân thủ pháp luật đấy nhé, thuyền xung phong của đội cứu hỏa còn là do quyên góp đấy.”

Mặc dù cuối cùng hỏng, nhưng nó tạo giá trị ngờ cho Cố Minh Nguyệt, nếu quen Triệu Trình, bọn họ mua căn nhà , giờ vẫn đang sống những ngày nơm nớp lo sợ ở thành phố mới.

Lý Trạch Hạo gì nữa.

May mà đường xảy sự cố gì, về đến tòa nhà, cô đặt gùi xuống, thở hổn hển mấy .

Tiêu Kim Hoa và Chu Tuệ ngủ, trong phòng khách đợi, thấy tiếng bước chân ngoài cửa, khẽ gọi một tiếng: “Minh Nguyệt, về ?”

“Về ạ.” Cố Minh Nguyệt trong tòa nhà , động tác nhẹ nhàng.

Không gian nhà bếp chật hẹp, ba bình ga nhét , cuối cùng nhét góc tường chỗ bàn ăn, Tiêu Kim Hoa pha cốm cảm cúm cho cô: “Sau mấy việc cứ để bố con .”

“Bố , vẫn là để con thì hơn.”

Tối thứ hai, Lý Trạch Hạo tìm mấy đến giúp, Cố Minh Nguyệt liền canh chừng trong núi, đợi bọn họ về, bảo bọn họ .

Giao dịch tất, Lý Trạch Hạo đầu luôn, gọi đến nhỏ giọng hỏi : “Có bán ga giá cao cho khác ?”

Nhiều bình ga như , thể bán mấy vạn .

Lý Trạch Hạo đầu một cái: “Không chuyện chúng nên quản…”

Anh tưởng hai bố con cô thông qua thủ đoạn phi pháp mà , bây giờ nghĩ , chừng đúng là nhận đơn đặt hàng của khác bán bình ga thật.

Vậy dầu diesel cũng cô tự dùng? Có nên với Trình ?

Cố Minh Nguyệt xổm tại chỗ, đợi bọn họ khuất, nhanh ch.óng thu bình ga gian, đó gọi điện thoại cho Cố Kiến Quốc, bảo ông đến đón .

 

 

Loading...