Trọng Sinh Mua Sắm Trong Thiên Tai - Chương 522
Cập nhật lúc: 2026-04-19 00:14:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phùng Băng Băng quen một đàn ông ở buổi xem mắt, vốn dĩ còn chút do dự, bây giờ quyết định tìm hiểu thử, Cát Vân cô: “Chẳng em vội ?”
“Không chịu nổi bố em giục ạ, ý của bố em là cứ kết hôn , khi kết hôn hợp thì ly hôn.”
“Bố em bảo , nhận giấy chứng nhận xong thì thủ tục nhận nuôi, nhất là nhận nuôi hai đứa trẻ, lúc ly hôn thì mỗi một đứa.”
“......”
Bố Phùng quả nhiên là bố Phùng.
Cát Vân: “Sau khi ly hôn em vẫn là độc , vẫn nộp thuế độc ...”
Phùng Băng Băng: “Có con thì nộp thuế độc nữa.” Phùng Băng Băng , “Bố em nghiên cứu , con cái là sự bảo đảm lớn nhất.”
Cát Vân giơ ngón tay cái lên: “Bố em lợi hại thật.”
Phùng Băng Băng ngại ngùng: “Bố em em phản cảm chuyện xem mắt, nên suốt ngày nghiên cứu chính sách của căn cứ đấy.”
Tiền lương vốn dĩ chênh lệch lớn, thuế độc , chênh lệch liền rõ ràng, 600 với 800 miễn cưỡng thể chấp nhận, 600 với 1500 thì khiến thoải mái cho lắm.
Đợi đến khi thuế độc tăng lên 30%, những độc trong văn phòng chỉ đếm đầu ngón tay. Chuyện Cố Minh Nguyệt tuyên bố đối tượng nhiều đều , những độc ở phòng tài xế bên cạnh mấy khi sáp gần cô, duy chỉ Bạch Cảnh Nhiên như miếng cao dán da ch.ó, vứt thế nào cũng thoát.
Vì thế, gã đổi ca với tài xế cùng xe, lúc thì cứ xoay quanh Cố Minh Nguyệt.
Hàn sư phụ khuyên gã: “Dạo tòa nhà giao lưu từ sáng đến tối đều buổi xem mắt, thử vận may ?”
“Thử vận may gì chứ? Cố Minh Nguyệt chính là vận may của .” Bạch Cảnh Nhiên chằm chằm Cố Minh Nguyệt đang thu tiền xé vé, thấy hành khách nam lúc nhận vé chạm tay Cố Minh Nguyệt, lập tức lao tới, “Anh gì đấy?”
Những chuyện tương tự ngày nào cũng xảy , hành khách chuyến xe cơ bản đều .
Hành khách nam c.h.ử.i một câu đồ điên, về phía .
Bạch Cảnh Nhiên Cố Minh Nguyệt: “Em chứ? Có kiện quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c ?”
“......” Cố Minh Nguyệt đen mặt, lặng lẽ đến vị trí đầu tiên của lối .
Đến trạm xe buýt, hành khách lên xe, thấy đối phương là đàn ông, gã trừng mắt giận dữ, đối phương như thể kẻ thù g.i.ế.c cha.
Lý Trạch Hạo lên xe đầu tiên nhíu mày, bước lên hai bước chắn Cố Minh Nguyệt.
Chưa kịp gì, đối phương nhe răng trợn mắt lao tới, phản ứng nhanh nhẹn, nghiêng né tránh, trở tay khống chế cánh tay đối phương.
“Mẹ kiếp.” Bạch Cảnh Nhiên c.h.ử.i rủa.
Phía Lý Trạch Hạo mấy bạn cùng, thấy , tính nóng cũng nổi lên: “Mày cái gì?”
Đến lúc , Bạch Cảnh Nhiên quên bày tỏ lòng trung thành với Cố Minh Nguyệt: “Minh Nguyệt, em đừng sợ, sẽ bảo vệ em.”
Lý Trạch Hạo nhíu c.h.ặ.t mày: “Cô quen cái loại ở ?”
Cố Minh Nguyệt tính tình lạnh nhạt, mấy bạn bè, hành vi kỳ quái, thể nào quan hệ với Cố Minh Nguyệt .
Cậu chỉ thuận miệng hỏi, nào ngờ Bạch Cảnh Nhiên giãy giụa kịch liệt: “Minh Nguyệt, Minh Nguyệt, khỏe lắm, em mau chạy .”
Biểu cảm của những trong xe tê liệt, dường như quen với việc .
Cố Minh Nguyệt thở dài: “Người cùng cơ quan .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-mua-sam-trong-thien-tai/chuong-522.html.]
Lý Trạch Hạo buông , ngờ đối phương kích động, khoảnh khắc tự do, như sói đói vồ mồi, đ.ấ.m đá túi bụi.
Lý Trạch Hạo né tránh kịp, cánh tay ăn một đ.ấ.m.
Bạn của Lý Trạch Hạo nổi giận, đồng loạt tay, hai ba cái khống chế c.h.ặ.t chẽ .
Lý Trạch Hạo xoa xoa cánh tay, lúc mới nhớ điều gì: “Người theo đuổi cô ?”
“Người theo đuổi gì chứ, kẻ biến thái thì đúng hơn.” Hành khách thấy Lý Trạch Hạo và Cố Minh Nguyệt quen , nhao nhao lên tiếng, “Nhân viên bán vé với chúng một câu cũng c.h.ử.i, lỡ chạm cũng c.h.ử.i, tính kiểm soát mạnh như , ai bám lấy thì xui xẻo.”
Xe khởi động, bạn của Lý Trạch Hạo đẩy xuống xe.
Ngũ quan Bạch Cảnh Nhiên dữ tợn: “Cố Minh Nguyệt, Cố Minh Nguyệt, em mau chạy .”
“......”
Lý Trạch Hạo Cố Minh Nguyệt vẻ đau đầu, đề nghị: “Cô thể báo cảnh sát.”
“Cảnh sát sẽ quản ?”
Bạch Cảnh Nhiên gây rắc rối cho cô là thật, nhưng bất kỳ tổn thương thực chất nào, cô cảnh sát thụ lý .
Lý Trạch Hạo : “Sẽ quản.”
“Vậy tan sẽ .”
Phùng Băng Băng và bạn trai chung sống khá , quyết định kết hôn cuối tháng, tiết kiệm mấy trăm tiền thuế độc , những khác cũng suy nghĩ , vì tan là chuồn bồi đắp tình cảm, văn phòng mấy .
Cô thu dọn đồ đạc đến đồn cảnh sát, Tần bảo an từ nửa đường nhảy : “Minh Nguyệt, thấy cô đến tòa nhà giao lưu ?”
Lẽ nào kết hôn ?
Tần bảo an chằm chằm khuôn mặt ngày nhớ đêm mong , trái tim rơi xuống đáy vực.
“Dạo bận quá.”
Dù cũng nộp thuế độc , cô phá hũ vỡ xem mắt nữa, lãnh đạo quen Cố Kỳ, cô tờ giấy xin phép là xong chuyện, nào ngờ gặp tên thần kinh Bạch Cảnh Nhiên .
Tần bảo an nhai nuốt ý nghĩa trong lời của cô, cẩn thận dè dặt hỏi: “Bận gì ?”
“Không bận gì cả...”
“Cô...” Tần bảo an từ bỏ, gặng hỏi, “Cô kết hôn ?”
Tin tức gã ngóng là tháng cô nộp thuế độc , bây giờ kết hôn thì rõ.
“Chưa.” Cố Minh Nguyệt quanh, thấy bên bồn hoa đang tưới rau, nhưng thấy công an tuần tra, bất giác bước chậm , “Anh kết hôn ?”
“ ngay cả đối tượng còn , mà kết hôn.” Ánh mắt Tần bảo an lưu luyến, thể vắt mật, Cố Minh Nguyệt bên bồn hoa, tìm chủ đề chuyện với gã, “Dạo nhiều buổi xem mắt, tìm một ?”
“Người thích thì thích, thích thích , cao tới thấp xong, chẳng cứ thế ?”
Thực gã dối, ngày nào gã cũng đến tòa nhà giao lưu, nhưng cạnh tranh quá lớn, căn bản cô gái nào để mắt tới gã.
Nói cho cùng, những cô gái đó mắt cao hơn đầu, ai cũng tìm một gia cảnh , thể để mắt tới loại như gã?