Trọng Sinh Mua Sắm Trong Thiên Tai - Chương 575

Cập nhật lúc: 2026-04-19 00:16:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi đại căn cứ, bọn họ cẩn thận chú ý ăn uống, kết quả chẳng vẫn mắc bệnh tam huyết ?

Con c.h.ế.t cũng chỉ là chuyện trong chớp mắt, cần thiết sống nơm nớp lo sợ.

Đồng nghiệp lớn hơn Cố Minh Nguyệt vài tuổi, suy nghĩ phần khác biệt.

So với cô , mấy trẻ tuổi hơn hành lý nhiều hơn một chút, nhưng ai dùng vali, cơ bản đều dùng gùi hoặc sọt, hai thứ giá rẻ, trong phạm vi họ thể chi trả, mua vali thì giá cao hơn gấp mấy , tiếc tiền.

Trong xe buýt của bộ phận, nam nữ, Cố Minh Nguyệt chú ý tới 50 tuổi mấy , cho dù vài tóc bạc, bọn họ tuổi cũng cao.

Trong đội ngũ chỉ Cố Minh Nguyệt mặc đồ bảo hộ đeo mặt nạ phòng độc, do đó tò mò về cô: “Cô thấy ngộp ?”

Nhiệt độ tháng 7 thấp đến cũng thấp , nhiều lên xe xong liền cởi áo khoác, chỉ mặc áo cộc tay, cổ Cố Minh Nguyệt mồ hôi, nhưng cảm thấy vẫn : “Hơi .”

“Cô sợ bệnh tam huyết nhỉ? Bệnh đó đáng sợ như nữa , cô chắc chắn thì uống mấy viên t.h.u.ố.c dự phòng.”

Rất nhiều khi khỏi nhà uống t.h.u.ố.c.

Thực Cố Minh Nguyệt đến vị trí mới phát hiện , các đồng nghiệp của bộ phận vận tải run rẩy giữ cách chuyện, những đồng nghiệp kiêng kỵ, khẩu trang đeo xiêu xiêu vẹo vẹo, thoải mái liền lập tức uống t.h.u.ố.c.

Trên dường như lúc nào cũng chuẩn sẵn t.h.u.ố.c.

Cô từng hỏi trong tổ, những loại t.h.u.ố.c do nhà máy t.h.u.ố.c của căn cứ sản xuất, mà là bên ngoài căn cứ tự hái thảo d.ư.ợ.c sắc thành, giá đắt, nhiều đều mua.

Viên t.h.u.ố.c màu đen, hiệu quả t.h.u.ố.c giống như t.h.u.ố.c nhận ở bệnh viện, chỉ là phản ứng chậm một chút, nhưng thể chữa bệnh là .

Cố Minh Nguyệt , vịn vali ngoài cửa sổ, trong tổ cạnh cô, lặng lẽ hỏi cô: “Có mang t.h.u.ố.c ?”

Bọn họ điều kiện nhà Cố Minh Nguyệt , cần cố ý ngóng, thái độ của cảnh sát tuần tra đối với cô là , công chúa như sẽ giao dịch ở chợ đen, một đồng nghiệp kết giao với Cố Minh Nguyệt : “ dư, tặng cô hai viên ?”

“Cảm ơn, cần .”

Cố Minh Nguyệt nhớ tên đồng nghiệp , nhưng những khác đều gọi cô là Mạt Lị, Cố Minh Nguyệt : “Cô giữ tự uống .”

Mạt Lị và Đồng Sương Phi cùng tổ một ngày, tâm danh lợi của cô khá mạnh, sự khôn ngoan đều mặt, lúc chuyện, mắt sẽ bất giác liếc xéo: “Trong tổ chỉ 4 cô gái chúng , chúng giúp đỡ lẫn , cô thoải mái thì với , t.h.u.ố.c.”

“Cảm ơn.”

Thái độ của Cố Minh Nguyệt xa cách, Mạt Lị dường như cảm nhận , : “Nhà cô ở ?”

Vì là phân bổ , lúc Cố Minh Nguyệt tổ, những khác quen , hai bên hề giới thiệu bản , mà bây giờ độc ở căn cứ ít, giữa các bộ phận ít khi tổ chức tiệc giao lưu, sự hiểu lẫn đặc biệt ít.

Cố Minh Nguyệt suy nghĩ một chút, : “Bên phố Hy Vọng.”

Mạt Lị vẻ mặt ngưỡng mộ: “Sao cô phân bổ đến tổ chúng ?”

“Muốn chút việc cho căn cứ.”

Bất kể trong lòng nghĩ thế nào, mặt khác tư tưởng bắt buộc tích cực lành mạnh, huống hồ Cố Minh Nguyệt dối, cô quả thực góp một phần sức lực cho căn cứ, bây giờ là cuộc sống tập thể, chỉ căn cứ bọn họ mới , tình hình khác với ở Tì Thành.

Mạt Lị giơ ngón tay cái lên: “Vẫn là tư tưởng giác ngộ của cô cao, ban đầu đến bộ phận công việc nhẹ nhàng mệt , ngờ đến công tác.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-mua-sam-trong-thien-tai/chuong-575.html.]

Giống cả thôi, Cố Minh Nguyệt thầm nghĩ.

Tốc độ xe buýt nhanh, khi ngang qua Căn cứ M, Cố Minh Nguyệt phát hiện ngọn núi màu xanh đen gần đó bây giờ cây cối xanh , thở mùa hè đậm, vì những đàn ông bận rộn núi cởi trần, cổ vắt khăn lau mồ hôi.

Rất nhiều từng thấy cảnh tượng , ghé tai bàn tán: “Bọn họ sợ trùng tam huyết ?”

Trùng tam huyết lẫn trong khí, xe phun nước phun, cùng với bụi đen rơi xuống da, một đêm tắm sẽ hình thành trùng tam huyết, ngoài trời mấy dám mặc áo cộc tay, của Căn cứ M dường như hề sợ hãi.

trả lời: “Sợ gì chứ, chính phủ chẳng độc ?”

“Nhỡ như đỉa chui da hút m.á.u thì ?”

“Chính phủ phát thông báo , cô tin cũng hết cách.”

Mặc dù ngoài miệng , nhưng chiếc áo khoác dài tay vắt cổ tay ý định cất .

Xe buýt dọc theo đường lớn tiếp tục chạy về phía Bắc, đợi sắc trời dần chuyển tối, trong xe xôn xao: “Không mặt trời nhân tạo ? Sao cảm thấy trời tối ?”

“Sẽ tối ?”

“Không .”

như , tuy sáng sủa bằng Căn cứ M, nhưng núi non phía xa, thôn làng gần đó vẫn rõ, Cố Minh Nguyệt chú ý tới khi thôn làng giữa rừng núi biến mất, cỏ dại ven đường rõ ràng rậm rạp hơn, nhiều cành cây chắn ngang đường, đường đột nhiên hẹp nhiều.

Những khác cũng cảm nhận sự đổi, vì cỏ màu xanh đen, cỏ sườn núi rậm rạp như cây cổ thụ.

Ruộng một bên phân biệt là hoa màu cỏ dại.

Mọi ríu rít bàn luận: “Chúng ?”

“Không nữa.”

“Sẽ rắn chui chứ?”

Mùa hè thứ đó kiêu ngạo nhất, cộng thêm cư dân Căn cứ Z miêu tả bầy rắn, bất giác sợ hãi, hỏi phụ trách phía : “Còn bao lâu nữa ?”

“Còn 3-4 tiếng nữa...”

“Thế chẳng đến Căn cứ R ?”

Trong mắt , Căn cứ R chính là sào huyệt của thế lực đen tối, đều lắm.

“Bây giờ đào Căn cứ R nữa?” Người phụ trách : “Căn cứ R đại căn cứ sáp nhập , đổi tên thành Căn cứ G...”

“Chuyện khi nào ?”

“Cách đây lâu.”

Chính phủ thể nào , dù mấy tập đoàn của Căn cứ R chia năm xẻ bảy, cách nào tổ chức ức h.i.ế.p bách tính bình thường nữa , phụ trách của bộ phận bọn họ, mà là do chính phủ cử đến, tùy tiện, thấy cách.

 

 

Loading...