Trọng Sinh Mua Sắm Trong Thiên Tai - Chương 659

Cập nhật lúc: 2026-04-19 00:19:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

50 mét? Quá gần nhỉ?

Trưởng thôn Lý , tay chỉ sang bên trái: “Bên tiến về phía 80 mét.”

Cố Minh Nguyệt bật đèn pin chiếu về phía bên một cái: “Nước biển dấu hiệu dâng lên ?”

“Không , chính phủ cử canh gác, đoán chừng cũng đang quan sát, đây cũng là lý do chuyển .”

Nước biển thủy triều lên, thôn ảnh hưởng đầu tiên, giống như tối qua, sóng biển ngừng vỗ tường ngoài, quá nơm nớp lo sợ .

Cố Kỳ : “Ông về thì thống kê, lấy gia đình đơn vị, chuyển đến Thôn Tiểu Mạch , Thôn Tiểu Mạch thì Thôn Đậu Nha, với tình hình , thà xây nhà mới cũng thể tiếp tục ở nữa.”

Lúc họp, cấp công bố phạm vi phân chia đất liền, Thôn Hạn Đạo là ranh giới, nhưng nên gần biển như mới .

“Em gái, em cứ ở đầu thôn, và Trưởng thôn Lý gọi .”

Xe buýt dẫn thôn vẫn khôi phục, tất cả bộ, ít nhất mất 15, 16 phút, dặn dò Trưởng thôn Lý: “Trưởng thôn Lý, để già trẻ em di dời .”

Lương thực, quần áo, xoong nồi bát đũa để cho thanh niên thu dọn.

Cố Kỳ nhấc chân chạy trong, trong lúc vội vã, một bàn tay vươn đến mặt, đưa tới một cái loa.

Cố Minh Nguyệt: “Cầm lấy, động tác nhanh lên.”

Đất ở đây dường như khá mỏng, cảm giác lắc lư theo sóng biển mạnh hơn Thôn Tiểu Mạch, chỉ sợ va thứ gì đó đứt gãy ngoài.

Cô đưa luôn xe đạp điện cho : “Em tìm xung quanh đến giúp.”

Trưởng thôn Lý bờ biển nhân viên chính phủ, gọi họ đến, chuyển nhà là công việc tốn sức, chỉ riêng thu dọn đồ đạc bận rộn lâu, giúp đỡ hiệu suất sẽ cao hơn nhiều.

Bờ ruộng 50 mét, trơn trượt như cơn mưa, lảo đảo mười mấy mét, nước đọng chân dường như nhiều lên.

đôi giày thể thao thông thường, bùn dính đế giày ngày càng dày, nhấc chân cũng tốn sức lớn, chỉ , bên nước đọng nhiều hơn, lúc đặt chân xuống, thể thấy tiếng đạp nước lép nhép.

Cô cảm thấy đúng, lớn tiếng gọi về phía bờ biển: “Có ai ?”

Tiếng sóng biển lớn, cô lấy một cái loa, hỏi phía ai .

Loa là mua lúc đến căn cứ dạo siêu thị, lúc đó mua hai cái, cho Cố Tiểu Hiên chúng nó chơi g.i.ế.c thời gian, sức xuyên thấu mạnh bằng các loại loa khác.

Cô gọi mấy tiếng, trả lời cô là gió biển rít gào, cùng với sóng biển ào ào.

Cố Minh Nguyệt lập tức chuyển sang hướng ngược , vẫn ai đáp lời, cô bỏ cuộc, về phía xa hơn, bùn chân như keo dính c.h.ặ.t lấy cô, nhấc chân cũng tốn sức lớn, chỉ , bên nước đọng nhiều hơn, lúc đặt chân xuống, thể thấy tiếng đạp nước lép nhép.

Cô lập tức cởi giày, lấy quần mưa từ Không gian mặc , sải bước ngược .

Vài phút , đầu thôn tập trung một đám trẻ con, một phụ nữ mặt mày hoảng hốt chỉ đường cho chúng: “Nhớ kỹ nhé, men theo đường lớn cứ thế , đến chỗ dán ảnh chú Cố bên đường mới dừng ?”

Cố Kỳ phụ trách công việc của mấy thôn , bảng thông báo đường chính của mỗi thôn đều ảnh của phụ trách liên quan.

Một bé quấn trong chăn túm c.h.ặ.t lấy cô buông: “Mẹ cũng .”

“Mẹ về cõng lương thực, ngoan nhé, lát nữa sẽ tìm con.”

Cậu bé òa lên, những đứa trẻ khác cũng hùa theo lau nước mắt, phụ nữ : “Không thấy ảnh, ai bảo các con theo họ cũng đồng ý ?”

“Mẹ ơi...” Cậu bé lóc nỉ non gọi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-mua-sam-trong-thien-tai/chuong-659.html.]

Người phụ nữ mặt , mấy đứa trẻ cao lớn trong đám : “Các con là chị, để mắt đến các em ?”

Hai đứa trẻ hơn 10 tuổi đỏ hoe mắt gật đầu.

Cố Minh Nguyệt chạy tới: “Trong thôn thế nào ?”

Thấy cô gái lộ vẻ cảnh giác, cô vội vàng tự giới thiệu: “ là em gái Cố Kỳ, cùng Trưởng thôn Lý đến, bờ biển gọi .”

Người phụ nữ nghẹn ngào một cái: “Nước biển cuốn trôi nhà cửa , nhân viên quan trắc xung quanh đều giúp đỡ .”

Bọn trẻ nắm tay về phía , phụ nữ rảo bước chạy ngược : “Chỗ an , cô mau về .”

“Cố Kỳ ? Anh ?”

“Cục trưởng Cố cứu dân làng mắc kẹt .”

Tim Cố Minh Nguyệt giật thót, đuổi theo bước chân phụ nữ: “Nghiêm trọng lắm ?”

Vừa hỏi xong, liền cảm thấy mặt đất lắc lư qua một cái, trong ngôi nhà bên cạnh gọi: “Không cần nữa, đều cần nữa, rời .”

Âm thanh truyền qua loa, nhưng giọng của Cố Kỳ.

Người phụ nữ sửng sốt: “Chồng bọn họ ?”

“Bọn họ theo Cục trưởng Cố .”

Lúc , phía xa truyền đến tiếng ồn ào, Cố Minh Nguyệt chút do dự chạy về phía .

Sương mù bao phủ, trong lúc chạy, chỉ thấy vô bóng mờ ảo chạy tới, cõng gùi, ôm bao tải, duy chỉ thấy Cố Kỳ.

“Cố Kỳ ?” Cố Kỳ một lòng xuất nhân đầu địa, mưu cầu phúc lợi cho bách tính, lúc , tuyệt đối sẽ lùi bước , Cố Minh Nguyệt lo lắng thôi, chạy gọi, “Cố Kỳ...”

“Cục trưởng Cố ở nhà Vương Tuấn Kiệt, cả nhà Vương Tuấn Kiệt vùi lấp .” Một đàn ông ướt sũng , “Cục trưởng Cố chịu .”

“Chồng ơi.” Người phụ nữ chạy ngược dòng xuyên qua đám đông, nắm c.h.ặ.t lấy tay đàn ông.

Người đàn ông kéo cô : “Không bảo em và con ?”

“Lương thực...”

“Không cần nữa, giữ mạng quan trọng nhất.”

Hai vợ chồng chớp mắt biến mất trong sương mù dày đặc, Cố Minh Nguyệt treo lơ lửng trái tim, tiếp tục chạy về phía , bên cạnh một bức tường viện, cô thấy chiếc xe đạp điện phủ đầy bùn đất đó, một đàn ông mặc đồ lặn dựa xe, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.

mặt , là sóng biển ngày càng dữ dội, cùng với tàn ảnh mờ ảo khi nhà cửa sụp đổ.

“Cố Kỳ...”

“Cục trưởng Cố ở phía .”

Sóng biển cuồn cuộn, ngoại trừ bức tường ngoài tàn tạ, căn bản thấy .

“Cục trưởng Cố cứu , cản ...” Giọng đàn ông khàn khàn, “Vốn dĩ thể tránh , là do công việc của chúng sai sót, kịp thời thông báo cho dân làng rút lui.”

 

 

Loading...