Trọng Sinh Năm 1970: Tôi Có Một Không Gian Du Thuyền Hạng Sang Trị Giá Hàng Tỷ - Chương 275: Chuyện Lạ Đời
Cập nhật lúc: 2026-02-25 14:51:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Rầm rầm rầm~~~~"
"Mau mở cửa, cái gì thế, lâu như còn mở cửa, Trương Đancô còn gả cho hả?"
Tiểu Hắc hướng về phía trong khu thanh niên trí thức, gân cổ lên gào thét.
Các nữ thanh niên trí thức thấy tiếng la hét của Tiểu Hắc, tất cả đều ngẩn .
Trương Đan ngại ngùng nhếch khóe miệng: "Anh tính tình nóng nảy, tâm địa gì , phiền giúp tớ mở cửa với!"
Ngô Đông Mai chẳng tặng quà gì cho Trương Đan, trong lòng đang áy náy đây, lúc cô lập tức xung phong chạy mở cửa.
Dân làng cái dáng vẻ Tiểu Hắc cố tình cho bọn họ xem, đều nhịn bĩu môi.
Lũ trẻ cướp kẹo, hau háu vây quanh Tiểu Hắc, đòi gã kẹo hỉ.
Tiểu Hắc mất kiên nhẫn xua tay với lũ trẻ:
"Thèm c.h.ế.t chúng mày , ăn kẹo thì về hỏi bố chúng mày , tao nợ chúng mày chắc!"
Dân làng , lửa giận lập tức bùng lên, nhao nhao quát:
"Cái đồ tìm c.h.ế.t, Nhị Cẩu Tử, theo tao về nhà."
"Thứ mắt , đòi kẹo cái gì, Thiết Đản, còn theo tao về nhà!"
"Tiểu Phi, còn mau , trong nhà thiếu mày miếng ăn đấy !"
"Tiểu Lôi Tử, còn ngây đó gì, đợi đuổi mày !"
"Lãng Tử, còn mau lăn về đây, thèm c.h.ế.t mày !"
........
Tức thì, đám trẻ con vây quanh cổng khu thanh niên trí thức đều phụ mắng mỏ gọi về!
Trẻ con thì mắt gì chứ, chẳng qua là thèm, ăn chút kẹo mà thôi.
Kết quả kẹo ăn, còn nhà mắng cho một trận.
Tức đến mức lũ trẻ đứa nào đứa nấy mặt mày ủ rũ theo phụ , trong miệng lầm bầm c.h.ử.i rủa Tiểu Hắc.
Đợi đến lúc Ngô Đông Mai mở cửa lớn khu thanh niên trí thức, ở cổng chỉ còn một Tiểu Hắc.
"Ơ kìa~~~? Sao mỗi thế, đón dâu ?"
Ngô Đông Mai bám cửa, ngó nghiêng xung quanh một vòng.
Tiểu Hắc sa sầm mặt, trừng mắt Ngô Đông Mai một cái:
" , cô mắt mũi vấn đề hả!"
Ngô Đông Mai bĩu môi: "Có mỗi đón dâu , nãy ở cổng chẳng còn nhiều ? Người , hết ?"
Rõ ràng cô nhớ lúc , thấy ở cổng ồn ào náo nhiệt nhiều chuyện, chớp mắt một cái chẳng còn ai thế .
Kết hôn mà, đương nhiên càng đông càng náo nhiệt càng .
Tiểu Hắc thở hắt một , tiến lên đẩy Ngô Đông Mai :
" đến là , là kết hôn chứ khác , cần nhiều đến thế gì!"
Ngô Đông Mai ngơ ngác, cô chạy chậm theo Tiểu Hắc:
"Thế giống , cũng đến góp vui chứ, mỗi lạnh lẽo bao!"
Tiểu Hắc thở dài một , đầu lườm Ngô Đông Mai một cái:
" đếch thích náo nhiệt, còn nữa, ơn ngậm miệng , phiền c.h.ế.t !"
Bước chân Ngô Đông Mai khựng , vẻ mặt ngơ ngác Tiểu Hắc đang về phía ký túc xá nữ.
Kết hôn chuyện vui , Tiểu Hắc đây là thái độ gì ?
Tiểu Hắc bước ký túc xá nữ, Trương Đan tóc tai chải chuốt gọn gàng, mặt cuối cùng cũng lộ chút nụ :
"Đan Đan, đến đón em đây, chúng thôi!"
Nói , Tiểu Hắc liền tiến lên nắm lấy tay Trương Đan.
Trương Đan thấy Tiểu Hắc, e thẹn cúi nửa đầu.
Đợi đến lúc cô Tiểu Hắc kéo dậy, mới ngẩn ngơ hỏi một câu:
"Không ai cùng ? Đồ đạc của em ai giúp chuyển ?"
Tiểu Hắc nhíu mày quét mắt về phía đầu giường sưởi: "Có chút đồ thế , chúng tự cầm là . Nhờ khác giúp còn mời ăn cơm, tốn kém bao nhiêu!"
Trương Đan há miệng, nửa ngày trời sững sờ nên lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nam-1970-toi-co-mot-khong-gian-du-thuyen-hang-sang-tri-gia-hang-ty/chuong-275-chuyen-la-doi.html.]
Cô nghẹn một cục tức ở cổ họng, lên xuống xong, nghẹn đến mức khó chịu vô cùng.
Tiểu Hắc buông tay Trương Đan , đeo cái gùi Trương Đan thu dọn ở đầu giường lên .
Hai tay gã mỗi tay xách một túi lương thực, liếc đầu giường còn một cái chăn bông dày gấp gọn:
"Đan Đan, chăn và quần áo gì đó em ôm , mấy cái đó nhẹ, mấy cái nặng vác!"
Trương Đan hít sâu một , nước mắt suýt chút nữa kìm mà rơi xuống.
Cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi , nén nước mắt, qua ôm chăn.
Ngô Đông Mai vội vàng tiến lên tranh ôm lấy chăn : "Tớ giúp ôm chăn nhé!"
Cô Trương Đan kết hôn tồi tàn thế , trong lòng chua xót chịu .
Nhớ lúc đầu lương thực của cô nhà lừa sạch, lúc trở về, Trương Đan an ủi cô lâu!
Kết quả báo đáp , rơi kết cục thế .
Trương Đan cảm kích Ngô Đông Mai một cái, nhét quà tặng của chị em trong túi quần áo.
Cô xách túi quần áo, cúi đầu theo Tiểu Hắc khỏi khu thanh niên trí thức.
Các nữ thanh niên trí thức trong ký túc xá cảnh , tất cả đều c.h.ế.t lặng.
Ai nấy đều ngây đó, nên phản ứng thế nào.
Hứa Hà nắm c.h.ặ.t t.a.y Giang Thành Nguyệt, trong lòng nghẹn ứ khó chịu.
Các cô đều là thanh niên trí thức cùng xuống nông thôn, thấy bạn đồng hành ngày xưa đối xử như , liên tưởng đến bản , khỏi cảm thấy bi thương.
Tiểu Hắc tay xách hai túi lương thực nặng trịch, vui đến mức miệng sắp toét đến tận mang tai.
Suốt dọc đường, đầu gã ngẩng cao, đắc ý vô cùng.
Trong thôn ai bản lĩnh bằng gã, cưới vợ những tốn tiền, còn kiếm bao nhiêu là lương thực.
Bố gã đúng, kết hôn ngày đầu tiên cho vợ một đòn phủ đầu, như cô mới ngoan ngoãn lời.
Thanh niên trí thức đều tâm cao khí ngạo, gã nếu ngày đầu tiên nắm thóp cô , sẽ vợ cưỡi lên đầu lên cổ mà vệ sinh mất.
Khóe mắt Tiểu Hắc liếc Trương Đan theo lưng, bước chân lập tức sải rộng hơn.
Mẹ gã , thể song song với vợ, vợ nhỏ thì lưng đàn ông, thế mới tỏ gã bản lĩnh.
Trương Đan vẫn luôn sát bên cạnh Tiểu Hắc, đột nhiên cảm thấy Tiểu Hắc tăng tốc độ.
Cô ngước mắt lên, nhấc chân vội vàng đuổi theo.
Kết quả, cô theo một bước, Tiểu Hắc càng nhanh hơn một bước, giống như cố ý đợi cô .
Ngô Đông Mai ôm cái chăn dày, chạy đến thở hồng hộc, quần áo cô ướt đẫm mồ hôi:
"Trương Đan ơi, các cậuhộc hộccác chậm một chút, đợi tớ với!"
Ngô Đông Mai thấy sắp đuổi kịp bọn họ nữa, vội vàng gân cổ lên hét lớn.
Trương Đan nhíu mày Tiểu Hắc ở phía , đầu Ngô Đông Mai mệt đến mức tóc tai ướt nhẹp.
Cô mím môi, bước chân chậm .
Tiểu Hắc thực cũng sớm mệt lử , thấy bước chân Trương Đan chậm , gã cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, đặt hai túi lương thực trong tay xuống, nghỉ ngơi một chút.
Trên đường , ít dân làng đang hóng mát cửa nhà.
Bọn họ thấy đôi tân nhân tay xách nách mang ôm hành lý, đều khinh bỉ thì thầm bàn tán.
Vừa nãy những lời Tiểu Hắc quát mắng lũ trẻ, truyền khắp cả thôn .
Trong thôn nhà ai mà chẳng con cái, lũ trẻ góp vui ăn kẹo thì thôi, còn mắng cho một trận, Tiểu Hắc thể sắc mặt mới là lạ.
Cố tình Tiểu Hắc là cái đồ vô tâm vô phế, gã chỉ cảm thấy hôm nay tiết kiệm món tiền lớn, trong lòng vui vẻ vô cùng.
Cưới vợ còn mang theo lương thực, đúng là bao nhiêu đắc ý bấy nhiêu đắc ý.
Trương Đan hổ đến mức suốt dọc đường ngay cả đầu cũng dám ngẩng lên.
Gấp gáp vội vàng, ánh mắt soi mói của dân làng, bọn họ cuối cùng cũng đến nhà Tiểu Hắc.
Kết quả, cửa lớn nhà Tiểu Hắc đóng c.h.ặ.t, ngay cả một tấm vải đỏ cũng treo .
Trương Đan luống cuống tay chân về phía Tiểu Hắc.
Tiểu Hắc đặt lương thực ở cửa, vẫy vẫy tay với Trương Đan:
"Vợ, em mau qua gọi cửa , em gọi thành ý, sẽ mở cửa cho em!"