Trọng Sinh Năm 1970: Tôi Có Một Không Gian Du Thuyền Hạng Sang Trị Giá Hàng Tỷ - Chương 53: Con Người Không Thể Quá Nhàn Rỗi
Cập nhật lúc: 2026-02-25 14:44:19
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Mộc thấy tiếng gầm của Chu Trung, nhíu mày tò mò tới:
"Thanh niên trí thức Giang, cô và Chu Trung chuyện gì ? Cãi ?"
Ai thấy câu của Chu Trung chắc cũng sẽ nghĩ sai lệch, như kiểu nam nữ yêu cãi cọ chia tay .
Nếu Chu Mộc đột nhiên xuất hiện, Giang Thành Nguyệt nhất định xông lên đá cho Chu Trung hai cái, cái thứ ch.ó mọc ngà voi.
"Cãi cái rắm, còn chẳng quen , đầu óc chắc bệnh, bảo bác sĩ thôn khám cho , kẻo đ.á.n.h c.h.ế.t!"
Giang Thành Nguyệt tức đến nghiến răng nghiến lợi, đồ ch.ó c.h.ế.t, hỏng danh tiếng của cô, sớm muộn gì cũng tìm cơ hội tẩn cho một trận.
Ánh mắt Chu Mộc lóe lên, khẽ một tiếng: "Được, lát nữa bảo bác sĩ Chu xem cho , cô mệt thì nghỉ một lát !"
"Hừ..."
Giang Thành Nguyệt tức giận hừ một tiếng, vung liềm gặt đậu soàn soạt.
Chu Mộc buồn Giang Thành Nguyệt gặt đậu như trút giận, lắc đầu bỏ .
Ở ngoài ruộng nhiều tai mắt, vẫn nên gì quá nổi bật thì hơn.
Từ từ thôi, ngày tháng còn dài, đừng dọa cô gái nhỏ sợ!
Cái tên Chu Trung , vẫn để mắt tới nhiều hơn!
Gặt gấp liên tục hơn mười ngày, cuối cùng cũng thu hoạch xong đậu tương đồng.
Các thanh niên trí thức ai nấy đều gầy một vòng vì mệt, liệt giường nghỉ ngơi trọn hai ngày, cơ thể mới từ từ hồi phục một chút.
"Ái chà, những hai ngày , các cô yếu ớt thế!"
Ngô Đông Mai tết hai b.í.m tóc đuôi sam, vẻ mặt đắc ý phòng.
"Xì... chúng giả bệnh như cô, ở sân phơi thóc hơn mười ngày, cô ngượng nhỉ!"
Lý Phương giường lườm Ngô Đông Mai một cái.
"Sao hả, cô ghen tị với , trưởng thôn sắp xếp qua đó, cô phục thì tìm trưởng thôn !"
Ngô Đông Mai chẳng những thấy ngại mà còn đắc ý vô cùng.
Cô thể ở sân phơi thóc lâu như chứng tỏ điều gì? Chứng tỏ trưởng thôn coi trọng cô , đối xử với cô khác hẳn khác.
Ngô Đông Mai nghi ngờ trưởng thôn chấm cô , cô con dâu nhà ông .
Mấy ngày nay cô khác chuyện mới , trưởng thôn con trai 18 tuổi, nghiệp cấp ba, đến tuổi bàn chuyện cưới xin .
Không khéo trưởng thôn nhắm trúng cô cũng nên.
Chỉ là, cô định gả cho nhà quê, cô còn về thành phố cơ.
Ở đây môi trường kém như , cô mới thèm gả trong thôn, cho dù là nhà trưởng thôn cô cũng chịu!
"Hừ... cô ai buồn nôn thế, cô cứ lo xem cuối năm lương thực mà ăn , sân phơi thóc thì nhẹ nhàng đấy, nhưng công điểm ít, một ngày ba công điểm, chúng ngoài ruộng là mười công điểm, đến lúc chia lương thực cuối năm, cô đừng mà !"
Lý Phương cái bộ dạng tiểu nhân đắc chí của Ngô Đông Mai mà thấy ghê tởm, dội thẳng gáo nước lạnh mặt cô .
Ngô Đông Mai sững , đó nhướng mày: "Xì... ai thèm , dù cũng đói c.h.ế.t !"
Nhà trưởng thôn chấm cô , còn để cô đói ?
Đến lúc đó cô cứ lửng lơ với con trai trưởng thôn là , đồng ý ngay, cứ dây dưa hai năm , dù cô còn nhỏ, kết hôn muộn chút cũng là bình thường!
"Boong boong boong..."
"Tất cả sân phơi thóc họp nhé!"
Lúc , tiếng kẻng bên ngoài vang lên.
"Ái chà, họp nữa !"
" đấy... mệt c.h.ế.t !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nam-1970-toi-co-mot-khong-gian-du-thuyen-hang-sang-tri-gia-hang-ty/chuong-53-con-nguoi-khong-the-qua-nhan-roi.html.]
"Cũng gì nữa!"
"Lại việc chứ , chắc là nhặt củi thôi, cũng chẳng còn việc gì khác!"
"Mẹ ơi, , leo núi còn mệt hơn!"
...
Các thanh niên trí thức bàn tán dậy xỏ giày.
Ngô Đông Mai trưởng thôn họp, vèo một cái chạy tót ngoài.
Cô nhất định ở hàng đầu, tích cực phối hợp với công việc của trưởng thôn.
Sân phơi thóc...
"Được , trật tự một chút, !"
Trưởng thôn giơ hai tay ấn xuống, lớn tiếng :
"Thời gian qua đều vất vả , nhưng mà, mắt thấy mùa đông sắp đến , bà con nghỉ ngơi thêm một ngày nữa, chúng vất vả thêm mấy ngày, lên núi nhặt củi các thứ, để qua mùa đông cho !"
Trưởng thôn quét mắt một vòng, nuốt nước bọt tiếp: "Mấy lão nông trong thôn xem , năm nay , là một mùa đông khắc nghiệt, bà con chuẩn đủ củi lửa, đến lúc tuyết rơi dày thì khó mà khỏi cửa ."
"Đi nhặt bây giờ sớm ạ!"
" đấy, mới tháng mười mà!"
"Phải đó, mới gặt gấp xong, cơ thể chịu nổi!"
...
Dân làng nhao nhao lên tiếng.
Trưởng thôn một vòng, lớn tiếng : "Cơ thể đúng là cần dưỡng thêm, nhưng mà, thời gian đợi , nếu tuyết rơi xuống, lên núi c.h.ặ.t củi thì khó lắm!"
Trưởng thôn chỉ tay lên trời, tiếp: "Mọi cái thời tiết xem, mấy hôm nay buổi sáng mặc áo bông thì khỏi cửa nổi, lạnh thấu xương. Mọi năm cuối tháng mười mới lạnh thế , giờ mới đầu tháng mười lạnh , chúng phòng cho chắc ăn!"
"Ngày bắt đầu, chia nhóm lên núi c.h.ặ.t củi, ai sức khỏe thì nghỉ thêm một ngày, nhưng mà, các cứ chần chừ mãi, đến mùa đông củi đốt thì đừng tìm mà than khổ!"
"Được , tự tìm lập nhóm , mười một nhóm lên núi kiếm củi, lập nhóm xong thì đến chỗ đăng ký, lên núi mấy thì xuống núi mấy , hỗ trợ lẫn , an là quan trọng nhất, tan họp!"
Trưởng thôn một tràng xong, phất tay cho tan họp luôn!
Chu Mộc cầm cuốn sổ nhỏ, ghi tên những cùng nhóm với .
Anh liếc Giang Thành Nguyệt đang lẻ loi, cầm sổ tới: "Thanh niên trí thức Giang, nhóm còn thiếu ba , cô nhóm chúng !"
Giang Thành Nguyệt liếc những cái tên trong sổ của , , quen ai cả.
"Được, lúc thì gọi !"
Chu Mộc toe toét: "Được, sáng ngày chúng xuất phát, nghỉ ngơi thêm hai ngày nữa!"
Giang Thành Nguyệt gật đầu đồng ý, dù cũng lập nhóm, khéo đỡ mất công cô tìm!
Sau khi ghi tên Giang Thành Nguyệt sổ, Chu Mộc híp mắt tiếp tục tìm khác.
Trong đội thể chỉ Giang Thành Nguyệt là con gái, tìm thêm hai nữa.
Các thanh niên trí thức cũng về, tụ tập ở sân phơi thóc, tốp năm tốp ba, í ới gọi lập nhóm.
Chu Trung đang dáo dác quanh trong đám đông, tìm Giang Thành Nguyệt lập nhóm, kết quả tìm nửa ngày thấy .
Giang Thành Nguyệt lập nhóm xong là chuồn thẳng, cô nhét mấy viên kẹo trong túi, tìm bọn trẻ con trong thôn hỏi thăm xem nhà nào phòng trống.
Qua bao nhiêu ngày nay, cô thực sự ở khu đại viện thêm một ngày nào nữa.
Ban đêm lúc ngủ, thì nghiến răng, thì ngáy, thì mớ.
Cả đêm chẳng lúc nào yên tĩnh, cứ giật thon thót, thực sự phiền phức.
Thỉnh thoảng còn gây sự, mát mẻ châm chọc, thôi thấy phiền.