“Hai đứa thế xem như là trai tài gái sắc, cường cường liên hợp ?”
Chỉ thích sự thẳng thắn , sự nhiệt tình mặt Lục Hạo Thành thể che giấu .
Vào trạm y tế, Lý chủ nhiệm Lục Hạo Thành tiếp đãi, Mạnh Mỹ Hoa Tần Thư Duyệt tiếp đãi. Tô Kiều quanh, bỗng cảm thấy chút thừa thãi, lặng lẽ lui sang một bên vô hình.
Tần Thư Duyệt tự nhiên quên mục đích đến đây của vợ chồng Lý chủ nhiệm. Cô để Mạnh Mỹ Hoa sang một bên, đưa tay bắt mạch. Căn phòng yên tĩnh bỗng tiếng đá cửa phiền.
“Tần Thư Duyệt, lão t.ử đến , hôm nay tao xem mày còn kiêu ngạo nữa .”
Tiểu đội trưởng Hồng vệ binh Triệu Giếng Hào, tay chống nạnh, vênh váo đắc ý, một tay ôm Lâm Niệm, lưng là mấy chục em, cho trạm y tế vốn rộng rãi trở nên chật chội đến khó thở…
Lục Hạo Thành ngẩng mắt, lạnh lùng về phía Triệu Giếng Hào, quát lớn: “Ngươi là kẻ nào, dám ở đây kiêu ngạo?”
“Ồ? Tìm chống lưng ?”
Lâm Niệm khi thấy Lục Hạo Thành, cảm xúc trong lòng thể là yêu hận đan xen…
Đêm qua cô ép trao cho Triệu Giếng Hào để một nơi dung , nhưng Triệu Giếng Hào thể so sánh với Lục Hạo Thành. Bất kể là gia thế, bản lĩnh, tính cách… các phương diện đó Triệu Giếng Hào thúc ngựa cũng đuổi kịp.
Nghĩ đến mấy cô cố gây sự chú ý, đều hung hăng dạy dỗ, Lâm Niệm bỗng nảy sinh hận ý. Lục Hạo Thành bản lĩnh cao, gia thế thì ích gì?
Cuối cùng vẫn là một tên ngốc biến báo. Chờ cô lấy ngọc bài của Tần Thư Duyệt, trở thành , sẽ lúc hối hận.
“Anh Hào, là bộ đội…”
Lâm Niệm bây giờ và Triệu Giếng Hào là châu chấu cùng một sợi dây, tự nhiên thể thông tin .
“Bộ đội thì ? Bất kể là ai, đến địa bàn của Triệu Giếng Hào tao, đều ngoan ngoãn cho tao.”
Tần Thư Duyệt: “…”
*Bàn về kiêu ngạo, vẫn xem Triệu Giếng Hào đây… Ai cho dũng khí để cuồng đến mức quên mất là cái thá gì ?*
Đứng ở một bên, Lý chủ nhiệm cảm giác tồn tại siêu thấp nhướng mày.
Cái tên Triệu Giếng Hào ông nhận . Năm đó Hồng vệ binh mở rộng tuyển quân, chính ông tuyển . Vì việc tích cực, đầu óc linh hoạt, ông liền cho tiểu đội trưởng. Không ngờ mấy năm qua …
Người biến thành cái bộ dạng ?
Thấy trong phòng ai gì, Triệu Giếng Hào tưởng là dọa sợ, càng thêm đắc ý.
Hắn buông tay đang ôm Lâm Niệm , đẩy cô về phía , giọng điệu vô cùng dịu dàng : “Đi , cô Tần Thư Duyệt đồ của bọn tư bản ? Tìm , liền thể dựa theo quy định mà bắt .”
Lâm Niệm quen Lý chủ nhiệm và Mạnh Mỹ Hoa, chỉ cho rằng hai họ đến khám bệnh, để mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nam-70-doat-lai-khong-gian-ga-cho-chang-si-quan/chuong-139.html.]
Cô từng bước đến mặt Tần Thư Duyệt, vẻ mặt vài phần dữ tợn.
“Không ngờ , Tần Thư Duyệt, mày cũng ngày hôm nay? Lúc nếu mày ngoan ngoãn giao đồ thì chịu tội hôm nay. Tao cho mày cơ hội, là mày quý trọng…”
“Lâm Niệm, cô đầu óc vấn đề ? Cô thèm đồ của , còn mang ơn đội nghĩa hai tay dâng lên ? Là cô ngốc, là khờ?”
“Ha… thứ giữ mới là của mày, giữ … thì của mày. Ván cờ giữa hai chúng , dù cũng là tao cao tay hơn một bậc, thắng mày. Trước mặt Hồng vệ binh, mày mọc mười cái miệng cũng rõ .”
Tần Thư Duyệt ngán ngẩm trời, kiếp phát hiện Lâm Niệm tự tin thái quá như ? Còn cao tay hơn một bậc, xem cô để Lâm Niệm từ cờ cao biến thành tam cao…
“Cô cái ?”
Cô lấy ngọc bài trong áo , quả nhiên thấy mắt Lâm Niệm sáng lên.
“Mau đưa cho tao.”
“Đây là của , dựa mà cho cô? Cô là ai chứ?”
“Anh Hào, thấy ? Tần Thư Duyệt thừa nhận ngọc bài là của nó, cái ngọc bài chính là đồ của bọn tư bản, mau bắt nó, bắt nó …”
“ xem ai dám động cô …”
Lục Hạo Thành do dự mặt Tần Thư Duyệt, che chắn cả cô lưng .
“Ha ha ha, Lục Hạo Thành, ngươi dám che chở cho con cháu của bọn tư bản, sợ cái chức quan của ngươi lột ?”
“Liên quan gì đến ngươi?”
“Ngươi… ngươi… ngươi quả thật điều. Ngươi cảm thấy đáng thương ? Tình cảm đáp , còn cứ sáp gần, thậm chí còn khả năng mất tất cả thành tựu hiện tại, chẳng lẽ ngươi sợ ?”
Lâm Niệm chọc thủng tâm tư của Lục Hạo Thành, cô thể bụng cho Tần Thư Duyệt âm thầm thích cô chứ?
“Xin chính thức giới thiệu, đây là đối tượng của , Tần Thư Duyệt…”
“Cái gì???”
Lý chủ nhiệm: “…”
Mạnh Mỹ Hoa: “…”
*Vẫn là mấy trẻ tuổi các chơi thật…*