“Không việc gì, chỉ hỏi thăm chút thôi.”
“Vâng, nhớ .”
Ra khỏi khu tập thể, còn việc gì khác, Tần Thư Duyệt liền nghĩ đến chuyện dạo khắp nơi một chút. Trước mỗi tới thành phố Tân Xuyên đều vội vội vàng vàng, từng dịp dạo t.ử tế.
Tân Xuyên là một thành phố lớn, Bách hóa Đại lầu, Cung Tiêu Xã, thậm chí là Cửa hàng Hữu Nghị đều đủ cả.
Chẳng qua Cửa hàng Hữu Nghị bán là hàng ngoại nhập, yêu cầu phiếu ngoại hối, thứ dễ kiếm, nhất là nên nghĩ tới.
Đi dạo một vòng Bách hóa Đại lầu, cô mua hai bộ quần áo. Đồ cần phiếu thì giá cả tự nhiên sẽ cao, hai mươi đồng một bộ. Cô mua thêm một chiếc váy liền và hai đôi giày da nhỏ.
Nghĩ đến chuyện Cao Văn Chí sắp kết hôn, cần mua quà tân hôn cho bọn họ, Tần Thư Duyệt tay cực kỳ hào phóng, mua cho Mưa Nhỏ một chiếc váy liền kiểu dáng xinh xắn. Nghĩ thầm cô bé chắc chắn nỡ bỏ tiền mua giày để phối cùng, cô chọn thêm một đôi giày da màu trắng cho đủ bộ.
Lúc cô mới hài lòng rời khỏi các tầng của Bách hóa Đại lầu.
Khi xuống đến tầng một, thấy bán tủ lạnh, cô tò mò hỏi giá cả, ơi!
Hơn tám trăm đồng...
Cái là gia đình thế nào mới mua nổi chứ??
Bất quá mùa hè sắp tới, nếu cái tủ lạnh thì quả thực tuyệt.
Chiếc tủ lạnh màu xanh lục trông thấp, ngăn đông phía chỉ nhỏ xíu như cái hộp, ngăn mát phía cũng chỉ hai ngăn. Dựa theo mức sống hiện tại, như cũng coi như là đủ dùng .
Người bán hàng biểu cảm của Tần Thư Duyệt liền cô thu hút. Cô ở quầy , một năm cũng chẳng thấy mở hàng mấy , hiện giờ thấy khách quan tâm thì thể nhiệt tình cho ?
“Đồng chí, mua tủ lạnh ?”
“Ừm, cũng chút ý định .”
“Đây là tủ lạnh Vạn Bảo, chính là thương hiệu tủ lạnh một của quốc gia chúng đấy, chất lượng cực kỳ . Mùa hè sắp tới , thể ướp lạnh một ít đồ ăn, cũng đỡ cảnh ăn hết vứt lãng phí, đúng nào?”
Đạo lý thì đúng là như , nhưng cô là chút kỹ tính, đồ ăn để qua đêm cô thích ăn lắm, cho nên hai nấu cơm nay đều nấu đủ.
Bất quá ngăn đông đúng là thể trữ một ít thịt, như nếu khách đột nhiên tới chơi cũng sẽ lo thiếu món chính đãi khách.
“Có giao hàng ?”
“Giao, giao chứ, cô ở ?”
“Ừm, khu gia đình quân khu Tân Xuyên.”
“Hóa là nhà quân nhân , yên tâm , chắc chắn sẽ giao đến tận nhà cho cô.”
“Ừm, cần phiếu ?”
“Không cần, cần .”
“Được , lấy cái .”
“Được, .”
Người bán hàng vội vàng hóa đơn cho Tần Thư Duyệt, còn nhiệt tình chỉ cho cô vị trí quầy thu ngân, vui vẻ theo bóng lưng cô giao tiền.
Thanh toán xong, đưa hóa đơn cho bán hàng và hẹn thời gian giao hàng, Tần Thư Duyệt xách theo đồ đạc đạp xe trở về khu gia đình.
Vừa về đến nhà, liền phát hiện Lục Hạo Thành mặc quân phục chỉnh tề, chuẩn .
“Anh ăn cơm ?”
Lục Hạo Thành thấy cô vợ nhỏ nhà , tự chủ liền dính lấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nam-70-doat-lai-khong-gian-ga-cho-chang-si-quan/chuong-341-mua-sam-va-tu-lanh-van-bao.html.]
“À....”
“Chưa ăn?”
“Quên... Quên mất...”
“Anh đó, một lát , em cho chút mì sợi ăn nhé?”
“Em về muộn , để tự cho.”
Cô nâng cổ tay lên xem đồng hồ, phát hiện thời gian là một giờ rưỡi chiều.
“Không , mười phút là xong, cùng lắm thì em chạy bộ là .”
“Vậy cảm ơn bà xã nhé.”
“Nghịch ngợm, xuống đợi lát nữa.”
“Được.”
Lục Hạo Thành ôm nhà, ấn cô xuống bàn ăn, còn thì thẳng bếp bận rộn.
“ Hạo Thành, em mua một cái tủ lạnh.”
“Cũng , mùa hè dùng hợp.”
“ mà đắt lắm đấy, mất 800 đồng lận.”
“Vậy em đủ tiền ? Không đủ thì rút thêm một ít, sổ tiết kiệm ở chỗ em ?”
“Anh trách em mua đồ lớn như mà bàn bạc với ?”
Lục Hạo Thành lời , dừng tay , xoay khỏi bếp đến mặt vợ yêu, ôm cô trong lòng n.g.ự.c.
“Tại trách?”
“Em tiêu tiền nhiều mà.”
“Thì ? Anh sinh t.ử, kiếm nhiều tiền như chính là để cho em một điều kiện sống hơn. Chẳng lẽ cưới em về là để chịu khổ ? Khổ một chịu là , em chỉ cần mỗi ngày vui vui vẻ vẻ, đừng rời khỏi , đây mới là điều .”
“Cảm ơn , Hạo Thành.”
“Cảm ơn cái gì? Những lời về nữa . Em và là vợ chồng, là thiết nhất thế giới trừ cha , cần lời khách sáo.”
“Vâng.”
Tần Thư Duyệt ôm đàn ông của , cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của , trong lòng trào dâng một trận cảm động. Bỗng nhiên cô chút chuyện gì đó, cô ngẩng đầu, nhẹ nhàng hôn lên khóe miệng Lục Hạo Thành, một cái, hai cái, ba cái...
Vợ ít khi chủ động như , thở của Lục Hạo Thành ngày càng dồn dập, dứt khoát bế bổng lên, thẳng phòng ngủ.
“Em... Em còn ăn cơm .”
“Lát nữa ăn.”
“ mà em đói...”
“Chồng em còn đói hơn...”
Ngay đó chính là những âm thanh thể miêu tả, cùng với tiếng ván giường kẽo kẹt kẽo kẹt...
Cuối cùng, khi Tần Thư Duyệt chìm giấc ngủ say, là ba giờ rưỡi chiều.