“Lâm đồng chí gì lạ , hài lòng cái gì? Hay là cô kể rõ ràng những gì cô trải qua , chừng còn thể cao hứng một chút.”
“Cô... Cô... Cô ngoan độc như ? chẳng qua chỉ là xúi giục Tần Hồng San phòng cô, cô cần thiết ghi hận như ? Cô đều nhận quà xin của , vì còn đối xử với như thế?”
“Lâm đồng chí, cô xúi Tần Hồng San phòng là để đập vỡ đầu , nó thực hiện là do mạng lớn, do cô ác tâm. Còn chuyện Lại T.ử Vương, chắc cần nhiều chứ? Cô khởi ác niệm với , hiện giờ cô kết cục như thuần túy là tự tự chịu, trách ai?”
“Lại T.ử Vương... Cô... Cô chứng cứ gì...”
“Lúc chứng cứ quan trọng ? định định tội cô, chỉ cần là cô , đó trả thù là đủ .”
“Thư Duyệt, Thư Duyệt, cầu xin cô, cầu xin cô buông tha cho . bảo đảm, bảo đảm về cũng dám khởi tâm tư gì nữa, cô liền buông tha , ?”
Từ xúi giục Tần Hồng San thất bại, những ngày tháng của ả sống như trong nước sôi lửa bỏng.
Đầu tiên là nhốt phòng tối, mất cơ hội quen với Liễu Chí Trạch. Sau đắc tội ba vị lão đồng chí , ngay cả tên họ Hoàng hồng vệ binh hiện tại cũng đối với ả hờ hững.
Hiện giờ ả khu thanh niên trí thức cô lập, đến ăn cơm cũng xa lánh. Càng bi t.h.ả.m hơn là Lại T.ử Vương ngày nào cũng chạy tới tìm ả gây phiền toái, hôm nay càng quá đáng hơn, thiếu chút nữa... thiếu chút nữa nhục.
Ả rõ ràng chuyện sẽ diễn như thế nào, tại , tại biến thành như ?
Chẳng lẽ... Chẳng lẽ Tần Thư Duyệt cũng giống như ả, là xuyên sách?
đúng, nếu cô xuyên sách thì hẳn là sớm cứu cha con họ Liễu, dựa tầng quan hệ mà thành phố mới , tại còn ở cái chỗ khỉ ho cò gáy ?
Lâm Niệm nghĩ mãi , là bởi vì ả dùng tư duy hạn hẹp của để đo lòng quân t.ử của Tần Thư Duyệt.
Kiếp ả quen Liễu Chí Trạch, yêu cầu đầu tiên chính là trở về thành phố, và Liễu Chí Trạch xác thật cũng giúp ả . Tần Thư Duyệt cũng đề cập bất luận yêu cầu gì, cô đơn giản chỉ là c.h.ặ.t đứt cơ hội của Lâm Niệm mà thôi.
“Lâm Niệm, đây đều là hậu quả do cô tự chuốc lấy, liên quan gì đến cả. Cô cầu sai .”
Tần Thư Duyệt sâu mắt Lâm Niệm một cái, nhấc chân trực tiếp rời .
Muốn tha thứ? Kiếp cũng đừng hòng.
Lâm Niệm ngã xuống đất, ả gắt gao c.ắ.n c.h.ặ.t môi, ánh mắt tàn độc chằm chằm bóng lưng Tần Thư Duyệt...
Trở nhà họ Cao, về hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nam-70-doat-lai-khong-gian-ga-cho-chang-si-quan/chuong-45-ke-thu-khong-doi-troi-chung.html.]
Trong sân, Cao Văn Chí đang vây quanh Tần Chính Kiệt, nài nỉ dạy kỹ năng săn b.ắ.n, chờ mấy ngày nữa gieo trồng vụ xuân, sẽ trộm lên núi bắt mấy con gà rừng về tẩm bổ cho cả nhà.
Nhắc tới gieo trồng vụ xuân, Tần Thư Duyệt bỗng nhiên nhớ tới kiếp , vụ xuân năm nay đột nhiên một trận mưa to. Trước khi mưa xuống, lãnh đạo trạm khí tượng tỉnh xuống chuyện với Đại đội trưởng. Lúc Đại đội trưởng còn vài phần do dự, chính là Lâm Niệm ở một bên tin tưởng đồng chí tỉnh, hơn nữa còn vỗ n.g.ự.c bảo đảm nếu chuyện xảy , vấn đề ả sẽ gánh vác.
Biểu hiện của Lâm Niệm nhận sự tán thưởng của lãnh đạo, thành công tạo ấn tượng . Sau đó sự thao túng của Liễu Chí Trạch, ả chỉ về thành phố mà còn trạm khí tượng một nhân viên quản lý khẩn cấp...
Tần Thư Duyệt vỗ vỗ đầu , thật là, chỉ lo đại cục mà suýt chút nữa quên mất chi tiết nhỏ .
Với tình cảnh hiện tại của Lâm Niệm, tuy rằng về thành phố, nhưng nếu lãnh đạo trạm khí tượng bảo đảm, chừng còn thể kiếm một chân nhân viên biên chế bên ngoài?
Con ả đúng là "tiểu cường đ.á.n.h mãi c.h.ế.t", mệt c.h.ế.t cô cái dự đoán đường nước bước của kẻ thù .
Bực bội vuốt tóc, Tần Thư Duyệt xoay nhẹ nhàng khỏi sân, vô thanh vô tức tới cửa nhà Lại T.ử Vương.
Lúc Lại T.ử Vương đang cao hứng vì chiếm chút tiện nghi của Lâm Niệm, miệng hừ hừ điệu hát dân gian, trong sân nhớ xúc cảm trơn láng , tự hỏi ngày mai thể tiến thêm một bước...
“Lại T.ử Vương, đây.”
Đang đắm chìm trong mộng , đột nhiên giọng của nữ sát tinh, Lại T.ử Vương sợ tới mức ngã phịch m.ô.n.g xuống đất.
“Cô... Cô nãi nãi... Cô nãi nãi tới ạ, ... ngay đây, ngay đây.”
Vội vàng bò dậy lao cửa, cúi đầu khom lưng dám ngẩng lên .
“Lại T.ử Vương, giúp một việc, xong việc sẽ thiếu chỗ cho .”
“Cô nãi nãi, ngài gì phân phó cứ thẳng, cần chỗ , cần chỗ ...”
Đánh c.h.ế.t cũng dám đòi hỏi a...
Tần Thư Duyệt nhỏ giọng với Lại T.ử Vương vài câu. Lại T.ử Vương lúc đầu còn gật gật đầu, chút chần chờ.
“Cái ... Cô nãi nãi, cái ?”