Trọng Sinh Năm 70: Kết Hôn Rồi Lại Ly Hôn Với Lục Thiếu - Chương 19
Cập nhật lúc: 2026-04-09 22:56:31
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm , dù trời còn sáng, Thẩm Thư Ninh tiếng còi tập hợp của đơn vị đ.á.n.h thức.
Cô ôm chậu rửa mặt bằng men sứ bước khỏi lều, liền thấy Lục Xuyên ở gần đó, mặc quân phục đang huấn luyện các tân binh.
Ánh sáng bình minh vô cùng dịu dàng xuyên qua tầng mây, rải rác rơi , khiến như đang phát sáng.
Thẩm Thư Ninh khi rửa mặt ở bờ sông xong về, buổi tập sáng kết thúc. Cô vén rèm lều lên, còn bước thấy bóng lưng đàn ông đang cởi trần. Cô bối rối tại chỗ, vành tai lập tức đỏ bừng.
“Có chuyện gì ?”
Giọng trầm thấp khiến tay cô run lên, chiếc chậu rửa mặt “coong” một tiếng rơi xuống đất.
“… xin , đang quần áo ở trong, ngay đây!”
Nói , cô vội vàng buông rèm xuống lùi một bước.
Vài phút , giọng trầm thấp của Lục Xuyên vang lên từ bên trong: “Vào .”
Lavie
Thẩm Thư Ninh do dự vài giây, đỏ mặt bước lều, mắt cụp xuống dám thẳng .
“Cô khỏe ?”
“À? Không, , khỏe.”
“Vậy mặt cô đỏ thế?”
Nghe , mặt Thẩm Thư Ninh càng đỏ hơn, cô vô thức đưa tay sờ lên má đang nóng bừng, thở gấp gáp: “Có, ? Có lẽ là, d.ư.ợ.c tính còn sót trong cơ thể, đào thải hết, nghỉ ngơi một hai ngày là sẽ thôi.”
“Ừm, Lão Hàn , đào thải lẽ cần hai ba ngày, mấy ngày thể xuất hiện ch.óng mặt, buồn nôn hoặc tim đập nhanh đều là bình thường, nếu thật sự khỏe thể trực tiếp tìm ông .”
“ , nãy chỉ là lấy… lấy hộp cơm thôi.”
Thẩm Thư Ninh đảo mắt quanh, mặc dù Lục Xuyên mặc quần áo , nhưng cô hiện tại cứ hễ thấy là nghĩ đến cảnh tượng .
“Cơm lấy , đặt bàn bên trái, nước nóng ở trong cốc, cô ăn , ăn xong sẽ bảo Tiểu Cố đến lấy hộp cơm.”
“Vâng, Trưởng Khoa Lục, chiều nay thể ngoài một chuyến ? Chỉ hai ngày nữa là đến trường báo danh , còn một vài việc riêng cần giải quyết.”
“Cô cần giúp đỡ ?”
“Không cần , chỉ cảm ơn bác sĩ Tống và chú Chu khi rời .”
“Vừa , cũng đến Ủy ban huyện một chuyến.” Lục Xuyên móc một chiếc mặt đồng hồ đứt dây từ trong túi: “Nửa tiếng nữa tập hợp ở ngã tư.”
“Thật thể tự …”
Lời còn xong, Lục Xuyên vội vã rời .
Hơn hai mươi phút , Thẩm Thư Ninh lên chiếc xe tải quân sự màu xanh lục.
“Đồng chí Thẩm, cô đến Bệnh viện huyện ? Vậy sẽ đưa cô qua đó , chúng 1 giờ rưỡi chiều sẽ xong việc, lúc đó cô cứ đợi chúng ở cổng Bệnh viện huyện nhé.”
Tài xế là binh nhì Tiểu Cố, mày rậm mắt to, khuôn mặt trẻ con, trông mười tám, mười chín tuổi.
“Làm phiền các .”
“Không phiền , tiện đường thôi mà.”
Đến Bệnh viện huyện đúng 8 giờ 15 phút sáng, lúc chào tạm biệt bác sĩ Tống về, còn đến 9 giờ.
Cô dọc theo tuyến đường đó, đến con ngõ nhỏ phía nhà máy may, cũng giống như đến đây, chú Chung thấy Thẩm Thư Ninh lập tức tiến gần.
“Cô bé ? Cháu đến , hàng gì đây?”
“Chú Chung, cháu đến để bán đồ.”
“Vậy cháu…”
“Cháu phận của chú.”
Vừa dứt lời, đàn ông đeo kính kéo cô bé góc, quan sát xung quanh một vòng nhíu mày, hạ giọng : “Cô bé, cháu ý gì? Lần chú thu mua đồ của cháu, thực sự kiếm bao nhiêu tiền của cháu , điều tra phận của chú là gì?”
Biết đối phương hiểu lầm ý , Thẩm Thư Ninh vội vàng giải thích: “Chú Chung, chú hiểu lầm , cháu ý gì khác. Cháu chú là .”
“Ha ha, thì dám nhận, cháu cũng đừng tâng bốc chú. Cô bé , hôm nay cháu cố ý đến tìm chú ?”
Thẩm Thư Ninh ông chậm rãi gật đầu, tiếp tục : “Chú Chung, kinh doanh ở chợ đen an . Theo cháu , chính quyền huyện để mắt đến đây lâu , quá hai tháng nữa, nơi e rằng sẽ xử lý gương. Cháu… hợp tác với chú.”
“Hợp tác? Ha ha ha, cô bé, chú lầm chứ?”
“Chú Chung, quê chú là ở Quảng Thị, những năm đầu chú vẫn ăn về lĩnh vực như nhà máy dệt. Hiện tại, một vài thành phố ven biển phía Nam bắt đầu cải cách. Cháu tin rằng, chẳng bao lâu nữa cả nước sẽ giải phóng. Muốn kiếm tiền thì nắm bắt cơ hội. Nếu chú tin cháu, bây giờ chú thể bí mật chuẩn , nhanh nhất là sang năm, chú thể mở nhà máy của riêng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nam-70-ket-hon-roi-lai-ly-hon-voi-luc-thieu/chuong-19.html.]
Lời , đàn ông Thẩm Thư Ninh với ánh mắt dò xét. Quả thực ông nhận điện tín từ quê nhà, chính phủ khuyến khích phát triển kinh tế cá thể và doanh nghiệp tư nhân, thậm chí còn nhiều chính sách ưu đãi và biện pháp mở cửa.
Thực ông từng cân nhắc đến việc trở về quê, nhưng sống ở Nam Thành hai mươi năm, cha vợ con, bạn bè đều ở đây, rời là chuyện dễ dàng.
Có quá nhiều thứ thể dứt bỏ .
“Cháu ý tưởng gì?”
Nghe chú Chung câu , Thẩm Thư Ninh thuyết phục đối phương: “Chú Chung, chúng tìm một chỗ xuống chuyện ạ.”
Căn nhà công vụ 18 đường Nghênh Tân là một căn hộ một phòng ngủ, một phòng khách thêm gác mái, sân nhỏ là nơi sinh sống của ba thế hệ nhà họ Chung với năm .
“Cháu , để chú rót cho cháu cốc nước.”
“Chú Chung, cần ạ, lát nữa cháu , chúng nhanh thôi. Cháu chú mở một nhà máy may mặc.”
“Nhà máy may mặc?”
“Vâng. Cháu tìm hiểu , ở Nam Thành chỉ một nhà máy may mặc quốc doanh. Quần áo chỉ đắt mà kiểu dáng thiết kế cũng ít, thể so sánh với bên Hương Cảng Quảng Thị. hiện tại điều kiện sống của dân ngày càng hơn, đặc biệt là các cô gái thích , luôn ngưỡng mộ những bộ quần áo mà các ngôi truyền hình mặc. những bộ đồ đó chỉ thể mua ở cửa hàng Bách Hóa và giá cả thì vượt xa khả năng chi trả của bình thường.”
“Chi phí nhân công, nguyên vật liệu, máy móc, nhà xưởng cho nhà máy đều là những khoản tiền lớn. Nếu… năm chính sách ban hành, cháu chú sẽ lỗ bao nhiêu ?”
Người đàn ông đặt cốc nước xuống, đẩy chiếc kính sống mũi nghiêm túc hỏi.
Thẩm Thư Ninh nhướng mày : “Chú Chung, chú là ăn, nên chú bất cứ chuyện gì cũng đều rủi ro. nếu chúng nắm bắt cơ hội , mở nhà máy may mặc, chú tính xem lúc đó chú thể kiếm bao nhiêu tiền? Rủi ro càng cao, lợi nhuận càng lớn, đạo lý chắc chú hiểu rõ hơn cháu.”
Thấy chú Chung cau mày gì, Thẩm Thư Ninh lấy một cuốn sổ nhỏ từ chiếc túi vải. Đây là những bản thiết kế vài bộ quần áo mà cô tận dụng thời gian rảnh rỗi khi trọng sinh, dựa sự phát triển của xu hướng thời trang và thêm chút cải tiến.
“Chú Chung, chú xem qua những thứ . Nếu chú vẫn thấy rủi ro quá lớn, thì cứ xem như hôm nay cháu từng đến đây.”
Khi Thẩm Thư Ninh mở cuốn sổ , thấy bản phác thảo ở trang đầu tiên, mắt đàn ông lập tức sáng lên. Ông giật lấy cuốn sổ, lật từng trang xem đến trang cuối cùng, nắm c.h.ặ.t cuốn sổ trưng vẻ mặt kích động hỏi: “Cái cháu lấy từ ?”
“Chính cháu vẽ.”
“Cháu vẽ á? Những thứ … cháu những thứ đều là do cháu tự thiết kế ?”
“ ạ.”
“Khoan , khoan , để chú nghĩ , để chú suy nghĩ thật kỹ.”
“Chú Chung, cháu đây là chuyện nhỏ, nhưng vài ngày nữa cháu sẽ , trường học sắp khai giảng, cháu đến thành phố. Cháu cho chú một tháng để suy nghĩ. Nếu chú quyết định thể gửi điện báo đến Đại học Tân Nam, tìm Thẩm Thư Ninh khoa Tài chính.”
“Cháu là sinh viên Đại học Tân Nam ? Tốt, lắm. Được, cần một tháng , nhưng chú hỏi ý kiến lớn trong nhà. Sớm thì mười ngày, chậm thì nửa tháng, bất kể thành công , chú cũng sẽ trả lời cho cháu.”
“À, chú Chung, bên chú phiếu ạ? Phiếu gì cũng , cháu mua một ít.”
“Cháu đợi chút, để chú lấy cho cháu.”
Vài phút , chú Chung mang một xấp phiếu, đưa thẳng cho Thẩm Thư Ninh: “Cầm lấy , tiền bạc tính .”
Theo lý mà , hôm bán t.h.u.ố.c và đồ trang sức bằng bạc, cô bé ít tiền nhưng quần áo cô đang mặc, đàn ông đoán tình hình kinh tế của cô lẽ mấy khả quan.
Mỗi đều bí mật riêng, ông cũng dò xét.
“Không , chú Chung, tiền vẫn nhận chứ! Cháu hiện tại chỉ ba mươi đồng ở đây, chú cầm lấy.”
“Con bé , bảo cháu cầm thì cháu cứ cầm lấy . Nếu thực sự đưa tiền cho chú, là cháu đang xem thường chú Chung đây! Thôi , cháu vẽ nhiều bản thiết kế cho chú là !”
Lời thốt , Thẩm Thư Ninh ngẩn một chút, đó toe toét ngoan ngoãn nhét mấy tờ tiền lớn túi: “Vậy cháu sẽ khách sáo với chú Chung nữa. Cũng muộn , cháu về đây. À, chú Chung, thời gian chú đừng chợ đen nữa.”
Kiếp , chợ đen tố cáo tháng 11 liên lụy đến ít , chú Chung hình như còn đưa gương giáo d.ụ.c, vợ con ông cũng liên lụy theo.
Lần gặp cuối cùng là khi cô chợ huyện bán hàng rong giữa mùa đông, suýt c.h.ế.t cóng bên đường, chính ông cho cô một bát canh nóng.
Lần , coi như là báo đáp ơn một bát canh kiếp của ông .
“Yên tâm, chú hiểu .”
Vừa rời khỏi sân nhỏ, Thẩm Thư Ninh chợt thấy một bóng quen thuộc lướt qua con đường nhỏ phía . Đó chẳng là Thẩm Gia Nguyệt ?
“Cô bé, cháu gì thế?”
“À? Không gì, nãy hình như cháu thấy một quen.”
“Cháu cô gái tri thức trẻ nãy ? Cô gái đó thường đến đây.”
“Chú cô gái đó thường xuyên đến đây ?”
Thẩm Thư Ninh đột ngột đầu chú Chung, chút kích động truy hỏi.