Trọng Sinh Năm 70: Kết Hôn Rồi Lại Ly Hôn Với Lục Thiếu - Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-04-10 16:00:45
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặt Vương Quế Anh biến sắc, cô hằn học liếc Dư Cường: “Mày cái quái gì đấy? Sao mau gọi bác sĩ trạm xá!”

“Không thể! Không thể !” Dư Cường chặn ở cửa: “Chuyện tuyệt đối thể truyền ngoài!”

Thẩm Thư Ninh yên tại chỗ, ánh mắt lạnh lùng chằm chằm khuôn mặt tái nhợt của Thẩm Gia Nguyệt, chậm rãi mở lời: “Chị Vương, cô thế … sợ là sẽ c.h.ế.t đấy!”

“C.h.ế.t ?” Vương Quế Anh vũng m.á.u đỏ tươi đất, nghiến răng nghiến lợi, mạnh mẽ đá đàn ông: “Dư Cường! Mày xem cái việc mày ! Nếu mày hại c.h.ế.t , đừng hòng tao lau chùi hậu quả cho mày! Mau gọi ngay cho tao, nó mà c.h.ế.t ở đây, mày nghĩ mày còn thể vững cái ghế Phó Chủ nhiệm của mày ?”

Dư Cường cuối cùng cũng hoảng sợ, ánh mắt chớp nháy ngừng, cuối cùng đành theo Vương Quế Anh ngoài tìm mượn xe.

“Là mày đúng ? Thẩm Thư Ninh, là mày cố ý dẫn cô đến đây đúng ?! Tại , tại mày hãm hại tao như thế!”

Trong sân, Thẩm Gia Nguyệt khó khăn chống đỡ phần của cơ thể, mặt đầy mồ hôi lạnh, ánh mắt độc ác chằm chằm Thẩm Thư Ninh mà nghiến răng chất vấn.

Thẩm Thư Ninh từ cao xuống ả, khóe môi nhếch lên một nụ cực nhạt: “Thẩm Gia Nguyệt, lúc cô vác bụng quyến rũ vợ, thì cô nên nghĩ đến kết cục ngày hôm nay.”

“Đồ tiện nhân!” Thẩm Gia Nguyệt gào thét, móng tay cắm sâu lòng bàn tay: “Mày tính kế tao!”

“Tính kế?” Thẩm Thư Ninh khẽ một tiếng, chậm rãi cúi thì thầm tai ả: “ còn hơn thế nữa cơ…”

Cô đột nhiên thẳng dậy, lớn tiếng hô: “Cứu mạng! Mau đến đây, chuyện , sắp c.h.ế.t ! Cứu mạng! Có ai !”

lên tiếng, Thẩm Gia Nguyệt hoảng loạn nhưng thể ngăn cản .

Chỉ vài phút , bên ngoài sân đông vây quanh. Khi Dư Cường và Vương Quế Anh mượn xe kéo về thấy hàng xóm chật kín cửa nhà , lòng gã lập tức chìm xuống đáy.

“Xin ơn nhường đường, nhường đường. Bên trong là xa của nhà chúng , mượn nhà ở tạm đây. Vừa nãy ngã, chúng nhanh ch.óng đưa cô đến bệnh viện, ơn nhường đường một chút.”

Cuối cùng, ánh mắt tò mò hóng chuyện của , Thẩm Gia Nguyệt khiêng lên xe kéo, đưa đến trạm xá gần nhất.

Về , Thẩm Thư Ninh hỏi kỹ, nhưng chú Chung thư kể cho cô .

Thẩm Gia Nguyệt hôm đó đưa đến trạm xá, đứa bé giữ nhưng tình hình khả quan, hình như còn để di chứng.

Còn về phần Dư Cường, gã hận thể bóp c.h.ế.t ả!

Đáng lẽ cuối năm nay gã thăng chức, tiền đồ rộng mở. Cuối cùng hủy hoại trong tay một phụ nữ!

Gia đình Vương Quế Anh con gái chịu đựng sự tủi nhục lớn như , ngay trong ngày đón con gái và cháu ngoại về nhà.

Bản cũng dạng , trực tiếp mang bằng chứng đến đồn công an báo án, đồng thời gửi thư tố cáo đến Sở Giáo Dục. Giấc mơ “cán bộ ưu tú” của Dư Cường tan vỡ, những cách chức mà đó còn Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật đưa điều tra.

Còn Thẩm Gia Nguyệt vì vấn đề tác phong mà Ban Thanh niên Trí thức nữa thông báo phê bình. Do tình tiết khá nghiêm trọng, Ban Thanh niên Trí thức trực tiếp liên hệ với cha ả để đón về, nhưng hồ sơ ghi hạnh kiểm , xin việc cũng khó.

Cha Thẩm Gia Nguyệt đều là thành phố, học thức và coi trọng thể diện. Sau khi chuyện ả , họ đến bệnh viện tát ả hai cái ngay tại chỗ. Đón về , họ cũng cho ả nhà mà thuê một căn nhà nhỏ ở nơi hẻo lánh, để ả tự sinh tự diệt.

Họ coi như từ bỏ đứa con gái nên !

Lavie

Những chuyện đó Thẩm Thư Ninh mới . Hôm nay vô tình phát hiện chuyện của Thẩm Gia Nguyệt ở huyện, còn tiện thể trả thù một trận, tâm trạng cô là sảng khoái đến mức nào.

Trước khi về, Thẩm Thư Ninh mang theo tem phiếu dạo một vòng Hợp tác xã Cung ứng, tự mua cho hai bộ quần áo để và một vật dụng cần thiết cho việc học ở trường, tất cả đều đựng trong một chiếc túi lưới.

Vật giá ở thành phố cao hơn ở huyện nên tiền của cô còn để dành chữa bệnh cho em trai. Trước khi nhà máy may mặc của chú Chung hoạt động, cô còn tìm cách kiếm thêm tiền.

Thấy chú Chung hứng thú với bản thiết kế của , Thẩm Thư Ninh ý tưởng ban đầu. Dù cô cũng trọng sinh một kiếp, trong đầu nhiều bản thiết kế, lẽ cô thể gửi bản thảo để kiếm thêm tiền.

Cây ngô đồng cổng bệnh viện huyện xào xạc theo gió, Thẩm Thư Ninh xách túi lưới bóng cây, chiếc áo sơ mi gió thổi dính lưng. Cô đang tính toán chuyện gửi bản thảo, đột nhiên thấy tiếng lốp xe nghiến sỏi đá.

Một chiếc xe tải quân sự dừng mặt cô, cuốn lên một làn bụi nhỏ. Cửa sổ xe hạ xuống, binh nhì Tiểu Cố thò khuôn mặt trẻ con đặc trưng , miệng toe toét : “Đồng chí Thẩm! Trưởng Khoa Lục bọn …”

Lời còn dứt, trong xe túm cổ áo kéo .

Lục Xuyên thò từ phía bên , cúc tay áo quân phục xắn lên đến khuỷu, để lộ cánh tay rắn chắc. Ánh mắt lướt qua chiếc túi lưới căng phồng trong tay Thẩm Thư Ninh, lông mày nhíu một cách khó nhận thấy.

“Lên xe .” Anh ngắn gọn, đồng thời đưa tay mở cửa xe.

Thẩm Thư Ninh định ngửi thấy một mùi long não thoang thoảng. Ghế một chiếc cặp sách quân đội màu xanh lục mới, phía là một bộ váy liền màu xanh nhạt gấp vuông vắn.

“Đây là…”

Lục Xuyên đáp một cách lạnh nhạt: “Vật tư tiếp tế.”

Tiểu Cố từ ghế lái đầu : “Không ! Đây là Trưởng Khoa Lục cố ý vòng qua…”

“Cố Vệ Quốc!” Giọng Lục Xuyên đột nhiên hạ xuống tám tông: “Lái xe .”

Tiểu Cố lập tức rụt đầu khởi động xe, lén lút liếc gương chiếu hậu, lẩm bẩm một câu gì đó.

Thẩm Thư Ninh đương nhiên đây thể là vật tư tiếp tế nào cả.

Cô cúi đầu mím môi, phát hiện bên hông cặp sách còn cài một chiếc b.út máy nhãn hiệu Anh Hùng, nắp b.út khắc chữ “316” như để khẳng định nguồn gốc của nó.

Cặp sách, b.út máy, váy liền…

Cộng thêm cuộc đối thoại giữa Lục Xuyên và Tiểu Cố, chẳng lẽ đây là đồ cố ý chuẩn cho cô ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nam-70-ket-hon-roi-lai-ly-hon-voi-luc-thieu/chuong-21.html.]

Kiếp và bây giờ, kể từ khi em trai qua đời, dường như từng ai cân nhắc đến cuộc sống của cô.

Ngón tay Thẩm Thư Ninh khẽ lướt qua chiếc cặp, cô thì thầm: “Trưởng Khoa Lục, thực túi vải của là đủ dùng …”

Lục Xuyên ngắt lời cô, mắt thẳng phía : “Cái là do Huyện Trưởng Tống bảo đưa cho cô, ông là tiền tài trợ của chính quyền huyện dành cho các sinh viên thi đỗ đại học năm nay.”

Anh một cách nghiêm túc, khiến khó mà nghi ngờ lời .

Tiểu Cố ở ghế nín nhịn đến đỏ mặt, cuối cùng kìm : “Trưởng Khoa, lúc nào mà Huyện Trưởng Tống…”

Lục Xuyên trực tiếp kéo phanh tay: “Xuống xe, chạy bộ về.”

Tiểu Cố “á” lên một tiếng chỉ rên rỉ: “Trưởng Khoa, sai , từ đây đến khu đóng quân còn ba - bốn mươi cây nữa, sẽ c.h.ế.t mất đấy!”

Giọng Lục Xuyên lạnh lùng: “Cậu mang thêm vật nặng ?”

“Đừng mà! Không, tuyệt đối . xuống xe ngay đây!”

Khi Tiểu Cố xuống xe, ánh mắt oán trách của thỉnh thoảng liếc Lục Xuyên.

Thẩm Thư Ninh nhân cơ hội trộm qua gương chiếu hậu, ngượng ngùng mà phá vỡ sự im lặng: “ lái xe.”

Người đàn ông đầu liếc cô, trực tiếp xuống xe, vòng sang ghế lái.

“Cây b.út máy là của .” đột nhiên .

Bàn tay Thẩm Thư Ninh đang nắm quai cặp bỗng siết c.h.ặ.t .

Tin tức về việc đơn vị 316 giành chức vô địch trong cuộc đại so tài quân khu năm ngoái từng đăng báo chí của tỉnh. Chiếc b.út máy là giải thưởng danh dự năm đó.

định từ chối, Lục Xuyên : “ Bí thư Chu cô học giỏi, hãy học hành chăm chỉ, ích cho đất nước và xã hội.”

“Ngoài , sổ hộ khẩu và giấy chứng nhận lương thực của cô đang ở trong cặp,” lái xe : “trợ cấp y tế của em trai cô cũng xin cấp .”

Thẩm Thư Ninh mở cặp, quả nhiên thấy một cuốn sổ hộ khẩu mới, chủ hộ là cô.

Ngoài còn giấy chứng nhận lương thực của cô và em trai chuyển đến Tân Nam.

Phía sổ hộ khẩu là một tờ giấy gấp . Cô mở xem, vị trí bảo lãnh phía chữ ký bay bổng như rồng bay phượng múa: Lục Xuyên.

“Anh…” Giọng cô nghẹn : “Anh chuẩn những thứ từ khi nào ?”

Những thứ thể xong trong một - hai ngày, nhưng việc cô đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Thẩm vẫn chỉ mới đây thôi, mà đàn ông giúp cô sắp xếp xong đường lui. Chẳng lẽ thực sự chỉ vì cô cứu một ?

Lục Xuyên đầu ngoài cửa sổ, đốt xương cổ gáy nổi rõ ánh nắng mặt trời: “Đến Tân Nam , nếu gặp khó khăn gì, cô thể đến Bệnh viện Quân khu tìm bác sĩ Hoắc, ông thông tin liên lạc của .”

Trong xe chìm im lặng.

Thẩm Thư Ninh cúi đầu mà sống mũi cay.

“Lục Xuyên.” Đây là đầu tiên cô gọi thẳng tên : “Cảm ơn .”

Người đàn ông đang nắm giữ vô lăng, ngước mắt cô gái nhỏ qua gương chiếu hậu.

Trở về khu đóng quân thì trời nhá nhem tối.

Mãi cho đến khi tới nơi, cô mới ôm đồ trong tay xuống xe, đối diện ngay với Lão quân y Hàn. Ông thấy liền bước nhanh tới, túm lấy cổ áo Lục Xuyên mắng: “Vết thương toác mà còn chạy lung tung! Mấy trinh sát các đều nghĩ là sắt đá ? Theo mau!”

Thẩm Thư Ninh sững . Cô chợt nhớ đêm hôm , lúc Lục Xuyên cứu lên bờ, cô ngửi thấy mùi m.á.u tanh , nhưng từ hôm qua đến giờ, cô hề thấy đàn ông biểu hiện bất thường nào.

Tim cô khẽ rung lên, vô thức bước đến bên ngoài lều quân dụng.

Bên trong vọng tiếng gầm gừ giận dữ của Lão Hàn: “Đang biểu hiện sốt mà còn lên huyện? Có chuyện gì quan trọng ở đó hả? Cậu vết thương mà nhiễm trùng, nếu xử lý sẽ nguy hiểm đến tính mạng !”

“Cậu thế , giải thích với ông cụ bên đó thế nào? Ăn với ông cụ hả?”

Lục Xuyên khẽ rên một tiếng.

“Hừ! Giờ mới đau ? Hôm qua bảo đến tìm nhưng thì , cả ngày thấy mặt, sáng nay lên huyện. Kiếp nợ ?”

Miệng Lão Hàn thì gay gắt, nhưng động tác tay nhẹ nhàng hơn nhiều. Lời của ông đều toát lên sự lo lắng cho Lục Xuyên.

sai .”

Lục Xuyên khẽ nhếch môi, mặc cho Lão Hàn bôi t.h.u.ố.c và băng bó cho .

Vết thương vai thì còn , nhưng vết c.h.é.m ở vùng bụng bắt đầu viêm nhiễm. Má cũng ửng lên màu đỏ bình thường. Sau khi băng bó xong, Lão Hàn tiêm cho một mũi penicillin.

“Cậu ngoan ngoãn ở yên đây cho ! Nếu còn dám chạy lung tung nữa, tin là gọi điện báo cho ông nội ngay !”

Nói xong, Lão Hàn bưng chiếc chậu dùng để rửa vết thương cho bước khỏi lều, lập tức chạm mặt với Thẩm Thư Ninh. Ông chỉ ngước mắt cô một cái lướt qua.

Cú sốc thị giác từ chậu nước m.á.u đó khiến chân Thẩm Thư Ninh như đóng đinh tại chỗ.

 

Loading...