Trọng Sinh Năm 70: Kết Hôn Rồi Lại Ly Hôn Với Lục Thiếu - Chương 28
Cập nhật lúc: 2026-04-12 00:01:31
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Anh Lục?”
Thẩm Thư Ninh sửng sốt, ngay đó thấy tiếng bước chân phía . Cô đầu trông thấy Lục Xuyên từ lúc nào ở cửa, một tay xách theo sữa mạch nha, một tay xách túi lưới đựng đầy táo đỏ tươi.
Ánh sáng từ phía rọi , đổ một bóng dài sàn phòng bệnh.
“Anh Lục!” Hướng Dương thấy Lục Xuyên xuất hiện thì mắt sáng rực.
Lục Xuyên bước , động tác tự nhiên xoa đầu : “Hôm nay sắc mặt hơn nhiều .”
Sau đó sang Thẩm Thư Ninh: “Bác sĩ Hoắc đang đợi chúng ở văn phòng.”
Thẩm Thư Ninh quyến luyến buông em trai : “Chị sẽ ngay.”
“Đi , .”
Hướng Dương nháy mắt ranh mãnh: “Bác sĩ Hoắc tò mò lắm, cứ hỏi về chuyện của Lục và chị mãi!”
Tai Thẩm Thư Ninh nóng lên, cô theo Lục Xuyên về phía văn phòng bác sĩ.
Cô thầm nghĩ: Cô và Lục Xuyên gì đáng để bàn tán ?
Đi ngang qua quầy trực của y tá, mấy cô y tá xúm xít thì thầm, thỉnh thoảng liếc Lục Xuyên.
“Lần Trưởng Khoa Lục còn đưa cả một cô gái đến nữa!”
“Hai trông thật xứng đôi, chắc là yêu ?”
“Trưởng Khoa Lục đến thăm tiểu Hướng Dương ?” Một cô y tá mặt tròn lấy hết can đảm bắt chuyện.
Lục Xuyên gật đầu chào hỏi nhưng vẫn dừng bước.
Thẩm Thư Ninh thấy giải thích mối quan hệ của họ với y tá, trong lòng cô dấy lên một cảm giác kỳ lạ tên.
Cô sang hỏi đàn ông: “Anh đến thăm Hướng Dương ? Khi nào ?”
“Mấy hôm , đến Tân Nam để tìm hiểu tình hình, tiện đường ghé qua đây. Xem tình trạng của em .”
Thẩm Thư Ninh do dự một lát: “Vừa nãy …”
Lời một nửa cũng đồng thời họ đến văn phòng bác sĩ. Cửa mở toang, bên trong truyền tiếng huýt sáo vui vẻ.
Lục Xuyên trực tiếp đẩy cửa bước . Một đàn ông trẻ tuổi mặc áo blouse trắng đang vắt chéo chân ăn táo, thấy họ liền nhảy dựng lên.
“A Xuyên ! Cuối cùng thì cũng đến!”
Vị bác sĩ Hoắc trong truyền thuyết với y thuật cao siêu, năng lực mạnh. Thẩm Thư Ninh cứ nghĩ là một lớn tuổi, tóc bạc phơ hoặc ít nhất cũng cỡ tuổi Lão quân y Hàn, ngờ là một bác sĩ trẻ như , chỉ chừng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi thôi
Hơn nữa… thế nào nhỉ, vẻ ngoài quả thực khó tả.
Mái tóc xoăn tự nhiên bù xù, lên lộ hai chiếc răng khểnh, hành vi cử chỉ hề giống một bác sĩ điềm đạm.
Có lẽ nhận thấy ánh mắt tò mò của cô, Hoắc Thường Sơn đầu thẳng Thẩm Thư Ninh: “Cô là Thẩm Thư Ninh chị của tiểu Hướng Dương ? Hân hạnh, hân hạnh!”
Anh nhiệt tình nắm tay Thẩm Thư Ninh lắc qua lắc . Lục Xuyên nhíu mày tách hai : “Nói chuyện chính .”
“Gấp cái gì chứ?” Hoắc Thường Sơn Thẩm Thư Ninh với đôi mắt sáng rực: “Cô Thẩm, cô ? Tên vì em trai cô mà…”
“Hoắc Thường Sơn!” Lục Xuyên nhíu mày giọng lạnh ba phần.
“Rồi , chuyện chính.” Hoắc Thường Sơn bĩu môi rút một tập bệnh án từ ngăn kéo: “Tiểu Hướng Dương hồi phục khá , những loại t.h.u.ố.c nhập khẩu đó hiệu quả vượt trội.”
Thẩm Thư Ninh xúc động đối phương, cô dậy cúi gập thật sâu: “Bác sĩ Hoắc, cảm ơn !”
“Đừng đừng đừng, cần cảm ơn , nghề của là bác sĩ, cứu là công việc của mà.”
Hoắc Thường Sơn xua tay chỉ Lục Xuyên đang uống bên cạnh: “Thật sự cảm ơn, thì cảm ơn . Những loại t.h.u.ố.c nhập khẩu đó…”
Thẩm Thư Ninh về phía Lục Xuyên, đàn ông ho nhẹ một tiếng, xong mới liếc mắt ngầm cảnh cáo Hoắc Thường Sơn.
“Thôi, lắm lời . Cô Thẩm, tình trạng của tiểu Hướng Dương, khi dùng t.h.u.ố.c can thiệp, các chỉ cơ bản bình thường. Dự kiến quan sát thêm hai tuần nữa là thể xuất viện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nam-70-ket-hon-roi-lai-ly-hon-voi-luc-thieu/chuong-28.html.]
Nói , đột nhiên ghé sát Lục Xuyên, bằng giọng mà cho là nhỏ: “Mất ít phiếu ngoại tệ nhỉ? Thằng keo kiệt như cuối cùng cũng nhổ lông , còn việc để danh? Chuyện gì ? Có ý gì hả?”
Lavie
Thẩm Thư Ninh kinh ngạc Lục Xuyên.
Phiếu ngoại tệ năm 1978 bình thường thể . Hơn nữa chỉ hiệu quả điều trị của Hướng Dương mấy ngày nay, đủ những loại t.h.u.ố.c đó chắc chắn hề rẻ.
những chuyện , từng nhắc đến.
Hoắc Thường Sơn chuyện một lúc về bệnh tình của Hướng Dương thì viện trưởng gọi .
Trên đường Thẩm Thư Ninh và Lục Xuyên phòng bệnh, bước chân cô chậm , theo phía . Ánh mắt dán bóng lưng , đang nghĩ gì.
Lục Xuyên nhận thấy sự bất thường ở phía cũng khựng , đầu cô: “Đừng nghĩ nhiều, cách xoay sở .”
Thẩm Thư Ninh , mắt nóng lên nhưng nên gì.
Cảm ơn ư?
Câu dường như cô quá nhiều .
“Lục Xuyên…” Cô khẽ gọi.
“Không cần cảm ơn.”
Cô mở lời mà hiểu. Khóe miệng khẽ nhếch lên xoay đẩy cửa phòng bệnh.
Thẩm Hướng Dương thấy chị và Lục thì vô cùng vui mừng.
Bấy nhiêu ngày qua, dù bác sĩ Hoắc và các cô y tá đều chăm sóc , nhưng vẫn luôn nhớ chị gái. Giờ thấy chị lành lặn xuất hiện mặt , trái tim vốn treo ngược thực sự đặt xuống.
Dù cũng là bé mười hai tuổi, tâm tư thể hiện mặt. Trong lúc Lục Xuyên ngoài mua cơm, suy nghĩ bao nhiêu cuối cùng kìm mà :
Cậu ghé tai chị gái thì thầm: “Chị, em thấy Lục lắm.”
“?” Thẩm Thư Ninh ngẩn , nhất thời hiểu ý em trai.
“Lần ở thôn nhà, chỉ bảo vệ chị. Chị… em thích Lục, em rể em…”
Chưa dứt lời, Thẩm Thư Ninh vội vàng bịt miệng em trai, má cô bỗng đỏ bừng: “Em đừng linh tinh! Người là quân nhân, giúp đỡ chị em nhiều như , chị nhất định sẽ tìm cách báo đáp, những chuyện khác em đừng nghĩ lung tung, lo chữa bệnh cho .”
“Em .”
Lục Xuyên ở ngoài cửa, thấy bộ cuộc đối thoại của hai chị em. Anh cô gái nhỏ đang bên giường gọt táo, hiểu đột nhiên nghĩ đến ngày cô bỏ t.h.u.ố.c và rơi xuống nước, thở chút dồn dập, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng…
“…” Lục Xuyên nhận sự d.a.o động cảm xúc của thì sững sờ, yên ở cửa phòng bệnh vài phút, đó mới gõ cửa bước .
Có lẽ vì mấy câu của Thẩm Hướng Dương, Thẩm Thư Ninh giờ thấy là mặt nóng tim đập, dám thẳng mắt . Ngay cả lúc nhận hộp cơm, ngón tay cô khẽ lướt qua ngón tay cũng hoảng hốt, theo bản năng rụt tay .
Nếu Lục Xuyên phản ứng nhanh nhẹn, chiếc hộp cơm lẽ rơi xuống đất.
“ xin !”
“Không , là cầm chắc, nó nóng. Sáng nay cô chỉ ăn một cái bánh bao, trưa ăn nhiều một chút, hai chị em cô thích ăn gì nên cứ tùy tiện mua một chút ở nhà ăn .”
“Vâng ạ.”
“Thẩm Thư Ninh.”
Thẩm Thư Ninh thấy tên , nhất thời vẫn phản ứng kịp: “Hả?”
“Kế hoạch tiếp theo của cô là gì?”
“Kế hoạch?”
Thẩm Thư Ninh rõ ràng vẫn còn đang lơ đãng, hỏi một câu, cô lặp một câu, đang nghĩ gì.