Lâm Hân Hân đến giữa phòng, khẽ : "Em sẽ dùng ý thức gian xem tình hình cây trồng thế nào, giúp em che chắn, nếu ai đến thì cứ bảo em mệt nên ngủ một lát." Nói xong, cô thẳng xuống một chiếc giường đơn.
Những khác ăn ý mỗi một việc, Trần cũng giả vờ xuống một chiếc giường khác. Lâm Hân Hân tập trung tinh thần, ý thức tiến gian thần kỳ .
Bên trong gian luôn ấm áp như mùa xuân, linh tuyền róc rách chảy, từng đám cây trồng xanh mơn mởn. Lâm Hân Hân nhanh ch.óng kiểm tra tình hình sinh trưởng của lương thực và cây ăn quả, thu hoạch những trái chín, đó dùng nước linh tuyền tưới một lượt. Đây là bí mật và chỗ dựa lớn nhất của họ, tuyệt đối để lộ.
Khi ý thức trở về thực tại, tay cô thêm mấy quả táo tươi ngon. Trong mạt thế vật tư cực kỳ khan hiếm, đây là món đồ xa xỉ thể tưởng tượng nổi.
"Cất kỹ ." Cô chia táo cho , "Từ giờ tất cả cốc của thống nhất để bàn để em tiện thêm nước linh tuyền bất cứ lúc nào. Dì Trần, mỗi tối dì đều dùng nước linh tuyền ngâm chân, bệnh viêm khớp của dì dễ tái phát trong môi trường ẩm ướt ."
Mẹ Trần cảm kích vỗ nhẹ tay cô: "Con ngoan, đừng mãi lo cho bộ xương già của dì. Đám trẻ tụi con mới cần giữ thể lực."
Lâm T.ử Mặc lúc trải xong giường chiếu: "Mọi nghỉ sớm , ngày mai sẽ đối mặt với chuyện gì."
Đêm khuya, ánh đèn trong căn cứ vặn nhỏ , chỉ để những ngọn đèn an ninh cần thiết. Lâm Hân Hân giường ván cứng, lòng bộn bề suy nghĩ.
Họ an , ít nhất là tạm thời. thế giới lòng đất chật chội liệu thực sự an hơn thiên tai bên ngoài? Sự thiếu tin tưởng trong mắt Trịnh Nghị, sự đố kỵ trong mắt những sống sót khác, và cả lão giáo sư Chu ánh mắt đáng sợ nữa, tất cả như nhắc nhở cô rằng: Đôi khi, thứ nguy hiểm nhất môi trường tự nhiên mà chính là đồng loại đang cùng quằn quại để sinh tồn.
Trong thế giới mạt thế , cô sử dụng năng lực thế nào để bảo vệ , rước họa ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-ngay-tan-the-bat-dau-tu-viec-xay-dung-can-cu/chuong-126-sap-xep-cong-viec.html.]
Bên ngoài cửa sổ, mưa axit vẫn đang tàn phá thế giới vốn rách nát .
Sáng hôm , tiếng mưa đập cánh cửa kim loại nặng nề của hầm trú ẩn phát những âm thanh trầm đục. Lâm Hân Hân đang giường ngủ bù, thực tế đều cô dùng ý thức gian bận rộn .
Chẳng còn cách nào khác, ở căn cứ thoải mái như ở nhà, việc trong gian giờ đây đều một cô thành bằng ý thức.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Cộc cộc cộc..." Tiếng gõ cổng viện cắt đứt ý thức của cô, cô đành thoát khỏi gian.
Lâm T.ử Mặc mở cửa, bên ngoài là ba mặc đồng phục của căn cứ, dẫn đầu là một đàn ông trung niên đeo kính, gương mặt nghiêm nghị, n.g.ự.c đeo thẻ tên "Khoa phân phối tài nguyên - Chu Cường".
"Chào buổi sáng, những cư dân mới." Giọng Chu Cường khô khan như chính biểu cảm của ông , "Theo quy định của căn cứ, tất cả cư dân sức lao động đều tham gia phân công công tác. đến để sắp xếp công việc cho , nghĩ Trịnh Nghị qua với các bạn chứ."
Mẹ Trần thấy tiếng động liền từ phía , mặt nở nụ : "Đồng chí , chúng mới tới, là thể..."
"Không ngoại lệ." Chu Cường ngắt lời bà, lật sổ đăng ký trong tay, "Lâm Hân Hân, 24 tuổi, nữ, phân phòng giặt là; Trần Chí Viễn, 28 tuổi, nam, phân tổ sửa chữa điện; Vương Lân, 26 tuổi, nam, phân hệ thống thoát nước; Trương Thiết Trụ, 30 tuổi, nam, phân đội vận chuyển vật tư..."
Lâm T.ử Mặc chau mày: "Đợi , em gái học chuyên ngành trồng trọt, tại phòng giặt là? Môi trường ẩm ướt đó hợp với nó. Hơn nữa ba Chí Viễn đều là lính giải ngũ, kinh nghiệm chiến đấu, sửa điện với khuân vác chẳng quá lãng phí ?"