Năm băng qua những lối quanh co, trở về khu vực độc lập phân cho họ. Lúc , dì Trần vẫn đang ở cổng viện ngóng về hướng họ sẽ xuất hiện. Vừa thấy năm trở về bình an vô sự, thiếu một ai, nụ mặt bà lập tức rạng rỡ hẳn lên.
"Đến đây, đến đây, dì đun sẵn nước nóng , mau tắm nước nóng , dì còn nấu cả canh gừng nữa." Dì Trần đến bên cạnh Hân Hân, quan sát cô hạ thấp giọng đủ cho hai , "Dì dùng ga trải giường vây riêng cho con một khu vực, tuyệt đối an và kín đáo, con thể trong đó tắm rửa." Nói xong, bà sang những khác, sắc mặt lập tức đổi: "Sao ai cũng thương thế ?"
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Vết thương nhỏ thôi, dì." Vương Lân mỉm , khoe vết xước cánh tay bắt đầu đóng vảy. Mọi đều , điều vẫn nhờ công lao của nước linh tuyền của Hân Hân.
lúc Trương Thiết Trụ cuối cùng chuẩn đóng cổng viện thì một giọng từ đầu hành lang bên truyền đến: "Chà, căn cứ mới tới mấy tài giỏi, đoán ngay là các mà, quả nhiên đúng thật."
Mọi đầu , chỉ thấy Giáo sư Chu Minh đang mặc áo blouse trắng sải bước tới. Người đàn ông ngoài năm mươi tuổi tinh thần hăng hái như thanh niên ba mươi, đôi mắt lớp kính cận lóe lên tia sáng dò xét.
Giáo sư Chu gần, đẩy gọng kính : "Hôm nay các nhiệm vụ ? Sao bên ngoài tiếng s.ú.n.g? Kho đạn d.ư.ợ.c của căn cứ hề hao hụt, v.ũ k.h.í của các từ mà ?"
Lâm Hân Hân hít sâu một , đang định mở lời thì Trần Chí Viễn bước lên một bước: "Giáo sư Chu, chúng gặp bốn c.o.n c.ua biến dị, dùng s.ú.n.g thì căn bản thể mạng sống trở về. Còn về nguồn gốc v.ũ k.h.í, nghĩ đó là đồ riêng của chúng , cần báo cáo với căn cứ chứ? Miễn là chúng gây hại cho căn cứ, gây hại cho dân chúng, ông thấy ?"
"Đồ riêng ?" Giáo sư Chu lạnh, " là phụ trách nghiên cứu khoa học của căn cứ, quyền bất cứ thông tin nào thể ảnh hưởng đến an ninh tập thể." Ánh mắt ông quét qua năm , "Hơn nữa, luôn tò mò tại đội của các khi trải qua cực hàn, cực nhiệt mà trạng thái cơ thể hơn cả những chiến sĩ huấn luyện chuyên nghiệp? Ngay cả ở độ tuổi như cũng thể việc liên tục sáu tiếng ở khu canh tác mà cần nghỉ ngơi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-ngay-tan-the-bat-dau-tu-viec-xay-dung-can-cu/chuong-130-ong-qua-gioi-han-roi.html.]
Không khí hành lang tức khắc căng thẳng. Lâm Hân Hân cảm thấy trai âm thầm sát cạnh , còn Vương Lân và Trương Thiết Trụ cũng bắt đầu vây quanh bảo vệ Lâm Hân Hân và Trần.
"Chúng gặp may thôi, vả cũng chú trọng rèn luyện." Lâm T.ử Mặc bình thản trả lời.
Giáo sư Chu đột ngột đưa tay chộp lấy cổ tay Lâm Hân Hân: "Vậy ? Thế cái là cái gì?" Ông chỉ một vết thương cổ tay cô gần như lành hẳn, "Vết thương từ hai ba tiếng mà giờ lành đến mức ? Cơ thể bình thường khả năng phục hồi như thế!"
Lâm Hân Hân giật mạnh tay , tim đập thình thịch. Cô ngờ Giáo sư Chu quan sát tỉ mỉ đến .
Trần Chí Viễn thản nhiên dùng d.a.o găm rạch thêm một nhát vết thương sắp lành đó, chắn ngay mặt Lâm Hân Hân : "Ai bảo vết thương của Hân Hân là do hôm nay ? Vết thương của cô là từ đường đến căn cứ!"
Sau đó, đưa vết thương của chính sát tận mặt Chu Minh : "Nhìn cho kỹ , đây mới là vết thương của ngày hôm nay. Có cần mấy em tháo từng lớp băng bó của các vết thương khác cho ông xem ? GIÁO! SƯ! CHU!" Ba chữ cuối cùng Trần Chí Viễn thốt trong kẽ răng nghiến c.h.ặ.t.
"Đủ !" Một giọng uy nghiêm cắt ngang cuộc đối đầu. Trịnh Nghị sải bước tới, phía là hai lính gác. "Giáo sư Chu, của thành nhiệm vụ nguy hiểm trở về, họ cần nghỉ ngơi. Còn nữa, ông! Chỉ cần quản mảnh đất của ông là đủ . Hiện tại, ông quá giới hạn đấy!"