"Quá nguy hiểm." Trương Thiết Trụ cau mày c.h.ặ.t khứa, "Một khi tin tức rò rỉ ngoài..."
" nếu thật sự thể giúp nhiều hơn..." Lâm T.ử Mặc day nhẹ tâm mày, lộ vẻ do dự hiếm thấy, "Nghiên cứu của giáo sư thực sự giá trị. Hơn nữa, cảm thấy Giáo sư Hồng thể tin tưởng , ông giống lão Chu , việc gì cũng luôn quang minh lạc."
Vương Lân vẫn quá đồng tình, lên tiếng: "Biết mặt lòng, thể bây giờ ông , nhưng thì ?"
Lâm Hân Hân về phía Trần Chí Viễn nãy giờ vẫn im lặng. Anh chỉ một câu đầy kiên định: "Anh luôn ủng hộ quyết định của em, bất cứ chuyện gì xảy , cũng sẽ về phía em!" (Tác giả: Hú hú, cuối cùng cũng bắt đầu ghép đôi đây!)
Lâm Hân Hân c.ắ.n môi . Cô nhớ những t.h.ả.m cảnh thấy đường , những gia đình sinh vật biến dị xé xác, những đứa trẻ c.h.ế.t trong đau đớn vì mưa axit ăn mòn... Nếu Linh Tuyền Thủy thực sự thể đổi tất cả những điều ...
Lâm Hân Hân trai: "Anh... em..."
Ánh mắt Lâm T.ử Mặc trở nên nhu hòa: "Đôi khi em tin trực giác của chính . Giống như Chí Viễn , bất kể cuối cùng quyết định của em là gì, kết quả , trai sẽ luôn đồng hành cùng em."
"Cả nữa." Vương Lân .
"Anh Thiết Trụ cũng sẽ luôn ở bên cạnh em." Trương Thiết Trụ cũng kịp thời lên tiếng.
Lâm Hân Hân hít một thật sâu, bước trở phòng của Giáo sư Hồng. Ông lão đang ghế, hai tay đan c.h.ặ.t như một phạm nhân đang chờ đợi sự phán xét.
"Cháu thể đưa cho giáo sư một phần Linh Tuyền Thủy." Cô chậm rãi , " vài điều kiện."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-ngay-tan-the-bat-dau-tu-viec-xay-dung-can-cu/chuong-142-hy-vong-tua-nhu-mot-tia-nang.html.]
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Đôi mắt Giáo sư Hồng sáng rực lên: "Điều kiện gì?"
"Thứ nhất, nghiên cứu tiến hành trong bí mật, chỉ giáo sư và những trợ lý tuyệt đối tin cậy mới tham gia. Thứ hai, thành quả nghiên cứu chia sẻ với chúng cháu. Thứ ba, lấy con thí nghiệm. Thứ tư..." Lâm Hân Hân thẳng mắt ông lão, "Nếu cháu phát hiện bất kỳ dấu hiệu rò rỉ thông tin nào, chúng cháu sẽ lập tức biến mất, giáo sư sẽ bao giờ tìm thấy chúng cháu nữa."
Giáo sư Hồng dậy, trịnh trọng gật đầu: "Lão lấy nhân cách của và linh hồn của vợ quá cố thề sẽ tuân thủ những giao ước ."
Lâm Hân Hân xong cũng vòng vo, trực tiếp lấy từ gian một bình nước khoáng loại 5 lít chứa đầy Linh Tuyền Thủy, đặt thẳng lên bàn.
"Chừng chắc là đủ để nghiên cứu sơ bộ ." Cô mỉm với Giáo sư Hồng, "Thực , thật lòng, cháu cũng thành phần của Linh Tuyền Thủy . Bởi vì nó chỉ chữa lành vết thương, phục hồi thể lực mà còn nâng cao diện năng lực cơ thể của chúng cháu."
Đôi bàn tay ôm bình nước của Giáo sư Hồng khẽ run rẩy: "Cảm ơn cháu, con bé Hân Hân. Chuyện thể đổi thứ..."
"Chúng tạm thời sẽ ở Căn cứ 1 bao lâu, việc còn tùy thuộc quyết định của Giám đốc Trịnh." Trần Chí Viễn ở cửa , " nếu bất kỳ tiến triển nào..."
"Lão sẽ thông báo cho các cháu ngay lập tức." Giáo sư Hồng gật đầu, "Phòng thí nghiệm của lão ở khu B 3, mật mã là 7492. Nếu lão ở đó, các cháu thể đến kiểm tra tiến độ bất cứ lúc nào."
Lâm T.ử Mặc đột nhiên lên tiếng: "Giáo sư, về cấu trúc phân t.ử của Linh Tuyền Thủy, cháu thật, giáo sư chính là thần tượng của cháu. Người theo đuổi ngôi giải trí, còn giáo sư chính là ngôi của cháu, cháu một vài ý tưởng..." Vừa , Lâm T.ử Mặc chen chân trong phòng.
Nhìn thấy hai nhanh ch.óng chìm đắm cuộc thảo luận chuyên môn, Lâm Hân Hân và Trần Chí Viễn mỉm . Tiếng mưa dần nhỏ , mấy còn cũng phiền họ thêm nữa. Lâm Hân Hân chào hỏi mà trực tiếp cùng Trần Chí Viễn rút lui khỏi phòng, khẽ khép cửa .
Có lẽ, trong cái thế giới đang bên bờ sụp đổ , hy vọng tựa như một tia nắng — dù yếu ớt, nhưng thực sự tồn tại.