"Không , Hân Hân." Lâm T.ử Mặc chạy ôm lấy em gái, mặt một vết xước nhẹ đang rỉ m.á.u, "Chúng thắng ."
Trần Chí Viễn kiểm tra một vòng, xác nhận còn kẻ địch nào còn sống mới tới bên xác gã mặt sẹo, lặng lẽ tháo những quả l.ự.u đ.ạ.n sử dụng bên hông gã xuống. "Mười hai quả," đếm, "Lần quân đông gấp đôi . Nếu chúng gia cố phòng thủ từ thì..."
"Nếu nhờ mấy chai b.o.m xăng của dì Trần thì chúng rắc rối to ." Vương Lân vỗ vai bà Trần, lúc đang tái mặt đống đổ nát do chính gây .
Trương Thiết Trụ đột nhiên rên rỉ một tiếng, lúc mới phát hiện đùi đạn sượt qua, m.á.u thấm đẫm cả ống quần. Lâm Hân Hân lập tức lấy nước Linh Tuyền và dụng cụ y tế từ gian , giao đồ y tế cho bà Trần băng bó, còn cô thì chia nước Linh Tuyền cho tất cả . (Lúc Lâm Hân Hân vẫn năng lực trị thương nhất định trong gian, Hân Hân mạnh lên ngay lập tức vì dù cô cũng chỉ là một bình thường, cần trưởng thành từng bước một).
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Dọn dẹp chiến trường, thu gom tất cả v.ũ k.h.í và vật tư còn dùng ." Trần Chí Viễn lệnh, giọng mệt mỏi nhưng kiên định, "Sau đó chúng gia cố tường rào và đặt thêm nhiều cạm bẫy nữa."
"Anh nghĩ vẫn sẽ đến tấn công chúng ?" Lâm T.ử Mặc lo lắng hỏi.
Trần Chí Viễn về phía đường chân trời xa xăm bóng tối nuốt chửng, ánh mắt sâu thẳm: "Chỉ cần còn sống sót, cuộc tranh giành tài nguyên sẽ bao giờ dừng . Hôm nay mới chỉ là bắt đầu, chúng chuẩn kỹ lưỡng hơn nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-ngay-tan-the-bat-dau-tu-viec-xay-dung-can-cu/chuong-93-them-mot-lan-chien-thang.html.]
Lâm Hân Hân ánh đèn ấm áp từ nơi trú ẩn hắt qua cửa sổ xuống nền tuyết, đột nhiên cảm thấy mệt mỏi rã rời nhưng cũng đầy may mắn. Họ sống sót, một nữa. Trong cái thế giới mới tàn khốc , đó là thắng lợi lớn nhất .
Cô lặng lẽ thu những v.ũ k.h.í và vật tư gom gian, theo trở về nơi trú ẩn. Lâm Hân Hân lấy bàn ăn từ gian , bữa tối thịnh soạn vẫn đang chờ đợi họ. Bữa tiệc mừng công nhất định ăn thật ngon, chỉ như mới sức để rèn luyện bản hơn. Ngày thứ 32 của mạt thế cực hàn, họ một nữa dùng m.á.u để bảo vệ quyền sống của .
Ngày thứ 40 của mạt thế cực hàn, Lâm Hân Hân bên cửa sổ, ý thức tiến gian ngắm thế giới nhỏ tự cung tự cấp , trong lòng dâng lên một sự bình yên hiếm hoi.
"Hân Hân, đông đủ ." Giọng Trần Chí Viễn từ phía cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
Lâm Hân Hân , thấy Trần Chí Viễn, Vương Lân, Trương Thiết Trụ và bà Trần tập trung một chỗ. (Anh trai Lâm T.ử Mặc lúc đang trực ca). Hai chú ch.ó Malinois vạm vỡ — "Lính Gác" và "Hy Vọng" đang ngoan ngoãn phục chân họ, đuôi khẽ vẫy. Dù hiện tại chúng mới chỉ 7 tháng tuổi, nhưng chiều cao và cân nặng thua kém ch.ó trưởng thành, lẽ là nhờ uống nước Linh Tuyền mỗi ngày.
"Được , chúng bắt đầu thôi." Lâm Hân Hân gật đầu, về phía và trực tiếp đưa cả nhóm gian.
Trần Chí Viễn xổm xuống, bàn tay thô ráp vuốt ve lưng của "Lính Gác": "Hai nhóc lớn nhanh thật, uống nước Linh Tuyền đúng là khác hẳn. Cứ đà đến lúc trưởng thành, thể hình của chúng chắc lớn hơn ch.ó thường gần một phần ba."
"Không chỉ thể hình ," Vương Lân bổ sung, mắt lóe lên tia hào hứng, "Trí thông minh của chúng cũng tăng lên rõ rệt. Hôm qua vài bài kiểm tra đơn giản, 'Hy Vọng' thể hiểu ít nhất hai mươi loại mệnh lệnh khác ."