Gió lạnh gào thét, cuốn theo những tinh thể băng mặt đất, tạo thành từng lớp sương mù trắng xóa bầu trời xám xịt. Trần Chí Viễn bên cửa sổ, thở của ngưng kết thành sương giá lớp kính. Anh dùng ngón tay khẽ lau , ánh mắt xuyên qua màn băng thế giới c.h.ế.t ch.óc bên ngoài.
Hiện tại là tháng thứ ba kể từ khi mạt thế cực hàn giáng xuống, nhiệt độ định ở mức âm 50 độ C. Trần Chí Viễn nhớ kiếp thời điểm , vẫn còn ở trong quân ngũ, luôn đau đầu lo lắng về việc để giữ ấm và thế nào để ngoài cứu viện thêm nhiều quần chúng. Còn hiện tại, nhóm của họ sự chuẩn đầy đủ hơn nhiều.
"Chí Viễn, nước nóng đun xong đây." Giọng của vang lên từ phía , cắt ngang dòng suy nghĩ của .
Trần Chí Viễn , thấy đang bưng một ly gừng nóng hổi tới. Gương mặt bà hằn lên chút dấu vết của thời gian, nhưng ánh mắt vẫn vô cùng kiên định. Suốt ba tháng qua, chính là hậu phương vững chắc nhất của cả đội.
"Con cảm ơn ." Anh đón lấy chiếc ly, ấm lan tỏa qua lớp gốm truyền lòng bàn tay. Loại nhiệt độ trong cảnh hiện tại quả thực là một món đồ xa xỉ.
"Lại đang nghĩ về chuyện thời tiết ?" Mẹ khẽ hỏi.
Trần Chí Viễn gật đầu, nhấp một ngụm gừng. Chất lỏng cay nồng trôi qua cổ họng, mang sự ấm áp ngắn ngủi. "Kiếp lúc , cực hàn đáng lẽ chỉ còn hơn một tháng nữa thôi. kiếp ... ây... nhiều thứ còn khớp nữa ..."
"Có vì việc các con trọng sinh đổi dòng thời gian ?" Mẹ tiếp lời , giọng điệu bình thản nhưng giấu nổi vẻ lo âu.
Trần Chí Viễn đặt ly xuống, về phía lò sưởi giữa phòng khách. Lâm Hân Hân đang ở đó, xổm xuống, thẳng mắt cô: "Hân Hân, chúng cần chuyện."
Lâm Hân Hân nhạy bén nhận vẻ nghiêm túc trong giọng điệu của Trần Chí Viễn, cô thẳng dậy: "Có chuyện gì xảy ạ?"
"Triệu tập , chúng cần mở một cuộc họp." Trần Chí Viễn dậy, về phía phòng của Vương Lân, "Anh gọi Vương Lân, chúng tập hợp tầng thượng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-ngay-tan-the-bat-dau-tu-viec-xay-dung-can-cu/chuong-97-tap-hop-hop-mat.html.]
Mười phút , sáu thành viên của đội quây quần bên lò sưởi tầng thượng. Vương Lân vẫn còn ngái ngủ, 8 giờ tối là ca trực của nên mới tranh thủ ngủ bù.
"Mọi ," Trần Chí Viễn quanh một lượt, "Dựa theo ký ức kiếp của , mạt thế cực hàn ước tính chỉ còn một tháng nữa."
Mắt Vương Lân sáng rực lên: "Thế thì quá! Cuối cùng cũng thoát khỏi cái lạnh c.h.ế.t tiệt ."
"Đừng mừng vội." Lâm T.ử Mặc xen , xoa xoa thái dương , "Kiếp cực hàn đến sớm, ai mà liệu nó kết thúc sớm ? Hoặc là..."
"Hoặc là nó diễn theo trình tự trong ký ức của chúng ." Lâm Hân Hân tiếp lời trai, sắc mặt trở nên trịnh trọng.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Trần Chí Viễn gật đầu: "Đó chính là điều lo lắng. Ba chúng trọng sinh... đúng, cũng khả năng ở những nơi khác cũng những trọng sinh giống như chúng ... Hiệu ứng cánh bướm mà nó mang lẽ đổi quy luật biến đổi của thời tiết."
Trương Thiết Trụ gãi gãi đầu: "Vậy thì tính giờ? Chẳng lẽ cứ chờ c.h.ế.t ?"
"Tất nhiên là ." Trần Chí Viễn rút từ trong túi một tờ giấy nhăn nhúm, bên dày đặc các ghi chú, " một kế hoạch."
Mọi ánh mắt đều đổ dồn tờ giấy đó.
"Kiếp khi cực hàn kết thúc là mưa lớn và lũ lụt, kéo dài ròng rã gần ba tháng." Trần Chí Viễn trải tờ giấy , "Nếu bây giờ chúng bắt đầu sản xuất băng đá với lượng lớn, trữ trong gian của Hân Hân..."
Mắt Lâm Hân Hân sáng lên: "Đến khi lũ lụt kèm nắng nóng kéo đến, chúng thể dùng băng đá để hạ nhiệt độ trong nhà. Như cho dù năng lượng mặt trời phát huy hiệu quả thì chúng cũng đến mức oi nóng quá!"
"Không chỉ thế." Trần Chí Viễn tiếp tục, "Trong thời gian lũ lụt, nước sạch sẽ trở thành vấn đề lớn. Những khối băng dự trữ khi tan chảy thể cung cấp nguồn nước uống sạch sẽ."