Phòng cấp cứu Bệnh viện Nhân dân quận Nam Thành.
Sau một hồi kiểm tra và xử lý sơ bộ khẩn trương, bác sĩ tháo khẩu trang bước hành lang.
Khương Lăng, Ngụy Trường Phong và đang nôn nóng chờ đợi vội vàng đón lấy: “Bác sĩ, đứa bé thế nào ?”
“May mắn là đưa đến kịp thời. Cháu bé chấn động não nhẹ, nhiều vết bầm tím mô mềm, một chỗ tụ m.á.u da nghiêm trọng, còn vài vết gãy xương cũ lành. Nghiêm trọng nhất là tình trạng mất nước, suy dinh dưỡng và tổn thương tinh thần cực độ.”
Ngừng một chút, bác sĩ kết luận: “Tạm thời nguy hiểm đến tính mạng.”
Mọi thở phào nhẹ nhõm, nhưng câu tiếp theo của bác sĩ khiến khí trầm xuống.
“Vết thương thể xác thể chữa trị, nhưng về tâm lý... Đứa bé kinh hãi quá độ, phản ứng với các kích thích bên ngoài cực kỳ chậm chạp, xu hướng tự kỷ và sợ hãi nghiêm trọng. Cháu từ chối bất kỳ ai đến gần, kể cả bác sĩ y tá chúng . Hễ chạm là run lên bần bật, cũng nháo, chỉ mở to mắt trân trân lên trần nhà một cách trống rỗng. Haizz!”
Bác sĩ thở dài thườn thượt: “Ai là nhà của cháu bé? Hiện tại cháu cần ở bên cạnh. Mẹ cháu ? Bố cháu ?”
Trả lời bác sĩ là sự im lặng của cả nhóm cảnh sát.
Hồi lâu , Ngụy Trường Phong khó khăn mở miệng: “Vết thương đứa bé là do bố nó đánh. Mẹ nó... qua đời .”
Bác sĩ lắc đầu, gặp tình huống , ông cũng chẳng .
Đêm dần khuya.
Tiểu Vũ chuyển sang phòng bệnh thường.
Đèn huỳnh quang tỏa ánh sáng lạnh lẽo, hắt quầng sáng nhợt nhạt xuống nền đá mài màu xám chì.
Trên chiếc giường bệnh bằng sắt trải ga sọc xanh trắng giặt hồ cứng ngắc, sự tồn tại của Tiểu Vũ trở nên nhỏ bé và yếu ớt.
Cả bé cuộn tròn trong tư thế bào thai, co rúm góc giường sát tường nhất. Dường như bức tường lạnh lẽo sơn xanh lửng lơ là nơi duy nhất thể tìm thấy sự che chở.
Thân hình gầy gò lọt thỏm trong bộ quần áo bệnh nhân quá khổ. Dưới lớp vải rộng thùng thình, xương bả vai và cột sống nhô lên rõ rệt, im lặng kể lể về sự đói khát và bỏ bê kéo dài.
Điều khiến lo lắng nhất là sự run rẩy của cơ thể bé.
Đó là run rẩy kịch liệt, mà là sự run rẩy liên tục, khe khẽ, như ngọn đuốc tàn gió. Từ bờ vai, đến tấm lưng cong , đến đôi cánh tay khẳng khiu như que củi đang ôm chặt lấy đầu gối, cuối cùng là đôi chân nhỏ giấu trong ống quần rộng thùng thình... Mỗi thớ thịt, mỗi dây thần kinh dường như đang chịu đựng áp lực vô hình cực lớn, kiểm soát mà phát những rung động tần cao bên bờ vực sụp đổ.
Sự run rẩy một tiếng động, nhưng truyền tải nỗi sợ hãi và bất lực thấu tận xương tủy rõ ràng hơn bất kỳ tiếng la nào.
Giờ phút , bé như một chú chim non bỏ rơi trong bão tố, lông cánh ướt sũng, nhiệt mất hết, ngay cả sức lực để rên rỉ cũng cạn kiệt, chỉ còn bản năng co ro tuyệt vọng.
Phòng bệnh yên tĩnh.
Khương Lăng chiếc ghế nhỏ cạnh giường, ánh mắt dịu dàng và đầy thương cảm. Cô , lúc Tiểu Vũ tự phong tỏa bản , sự tiếp cận từ bên ngoài đều khiến bé sợ hãi.
Khương Lăng nhớ chính .
Cô từng Triệu Hồng Hà ngược đãi, bọn buôn đ.á.n.h đập.
Cô từng kháng cự sự tiếp xúc của khác, bộc lộ tâm sự, tự giấu .
so với Tiểu Vũ, Khương Lăng cảm thấy vẫn may mắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nguoi-quan-ly-ho-so-toi-pham/chuong-153-chuc-trach.html.]
Cảnh sát Giang Thủ Tín giải cứu cô, cho cô tình thương của cha.
Viện trưởng và các cô giáo ở trại trẻ mồ côi cho cô cuộc sống yên , hỗ trợ cô tiếp tục việc học.
Đồng nghiệp ở đồn công an thấu hiểu, khẳng định, chấp nhận cô, nâng đỡ cô bước con đường hình sự.
Và còn nhiều bụng giúp cô tìm cha ruột.
Phải thế nào mới thực sự giúp Tiểu Vũ đây?
Có lẽ, chỉ tình yêu thương và sự ấm áp mới thể chống thù hận và sự lạnh lẽo.
“Cảnh sát Khương.”
Một giọng dịu dàng cắt ngang dòng suy nghĩ của Khương Lăng.
Khương Lăng ngẩng đầu, thấy Văn Tú Phân tay xách cặp lồng, ở cửa dám .
Khương Lăng vẫy tay hiệu cho chị .
Văn Tú Phân rón rén bước , đặt cặp lồng lên tủ đầu giường, hạ giọng : “ hầm canh gà, mang đến cho Tiểu Vũ tẩm bổ chút dinh dưỡng.”
Khương Lăng nhớ Văn Tú Phân từng kể, Tiểu Vũ cũng chịu ăn đồ chị cho, đó đói quá mới ăn bát mì chị nấu. Kết quả ăn , kể nỗi uất ức của .
Ở Văn Tú Phân toát lên sự dịu dàng và từ ái của một , lẽ chị thể giúp đứa trẻ đáng thương .
Khương Lăng gật đầu với Văn Tú Phân: “Được, cảm ơn chị.”
Văn Tú Phân cúi xuống quan sát tình trạng của Tiểu Vũ.
Nhìn thấy bé co rúm thành một cục nhỏ, nước mắt Văn Tú Phân tuôn rơi lã chã như những hạt châu đứt dây.
Chị chậm rãi xuống mép giường, dè dặt vươn tay, cực kỳ nhẹ nhàng, cực kỳ chậm rãi vỗ về lên lưng Tiểu Vũ qua lớp chăn.
Kể cũng lạ, rõ ràng đó khi y tá đến gần kiểm tra, dù chỉ là tiếng bước chân tiếng sột soạt của quần áo nhỏ cũng khiến Tiểu Vũ run rẩy mạnh hơn, cơ thể theo bản năng càng co rúm . khi Văn Tú Phân nhẹ nhàng vỗ về, Tiểu Vũ kháng cự, cũng run rẩy nữa, mà từ từ mở mắt, ngơ ngác chị.
Nước mắt Văn Tú Phân lặng lẽ chảy dài, chị dám dùng sức, chỉ vỗ nhẹ thì thầm bằng giọng êm ái nhất: “Không sợ, sợ, Tiểu Vũ sợ nữa nhé. Có dì ở đây , dì ở đây .”
Thư Sách