Cố Luật khịt mũi coi thường : "Có gì mà tàn nhẫn tàn nhẫn chứ, ông đây suýt chút nữa thì mất mạng , Doanh Chu chỉ là đang phá thủ đoạn của mấy đó thôi, tàn nhẫn ở chỗ nào."
Vừa , mặt lộ một tia tự hào.
"Cháu trai của báo thù giúp , ông già , ông đang ghen tị đấy chứ?"
Đầu dây bên im lặng một lát.
Ngay đó, một tiếng "Cụp", đầu dây bên cắt đứt.
Cố Luật cũng quan tâm mà đặt điện thoại xuống, hừ lạnh : "Hừ, tên họ Lý nhà ông ghen tị với mà."
Trong lúc nhất thời, ông nội Cố cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Đáng tiếc ông còn đang trong thời gian "hồi phục" sức khỏe, nếu ông còn dạo chơi đến chỗ mấy ông bạn già của .
Cố Doanh Chu mặt ông nội giải quyết một chuyện trong nhà, tiếp quản một mối quan hệ, vì trong thời gian ở Bắc Kinh đều vô cùng bận rộn.
cứ cách vài ngày, mặc mưa mặc gió chăm chỉ gọi điện thoại về huyện An Bình.
"Anh việc xong ?" Giọng mềm mại của cô gái nhỏ vang lên.
Tâm trạng của Cố Doanh Chu vô cùng dựa ghế sofa nghỉ ngơi, nhếch môi : "Anh giải quyết xong những chuyện lớn, chỉ còn một công việc nhỏ.
Không giống như nhà họ Cố điện thoại riêng, Lâm Đường đang gọi điện thoại trong phòng điện thoại của nhà máy dệt may, vì chú ý đến thời gian.
Cho nên cô cũng những lời vô nghĩa, đều nhắc đến những chuyện quan trọng mà yêu đang để ý.
"Em thu xếp chỗ ở thỏa cho ông ngoại và bà ngoại , hai họ mới đến vẫn quen lắm, nhưng mấy ngày nay dần dần quen..."
"Mấy ngày nữa em sẽ đến thăm hai họ, đừng lo lắng, cứ tập trung giải quyết chuyện bên đó , chỉ một điều quan trọng là nhớ chú ý an ."
Nghe lời quan tâm của cô gái nhỏ truyền trong tai khiến nụ trong ánh mắt của Cố Doanh Chu càng sâu hơn.
Từng sợi từng sợi dịu dàng lan tỏa trong đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng của , ánh lên vẻ rực rỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1432.html.]
Anh gặp Đường Đường.
"Vất vả cho em ." Anh nghiêm túc khẳng định tấm lòng của vợ sắp cưới, tiếng trầm thấp tràn từ khoé miệng của ,"Trong vòng ba ngày công việc bên của sẽ kết thúc, khi công việc kết thúc thì sẽ trở về."...
Không đầu dây bên Lâm Đường cái gì, Cố Doanh Chu bật thành tiếng, nụ mặt vô cùng chân thật.
Ông nội Cố thấy biểu cảm mặt của cháu trai liền đang chuyện với cháu dâu của .
Lập tức bước đến, giật lấy điện thoại trong tay của Cố Doanh Chu.
Giọng cố tình dịu : "Là Đường Đường , ông là ông nội đây."
Lâm Đường ở đầu dây bên giật : "Con chào ông nội, sức khỏe của ông thế nào ạ?"
"Tốt, !" Ông nội Cố chuyện haha.
Hoàn sự độc đoán thể hiện thái độ thường ngày của ông với con cháu của .
"Không là , cháu gửi mấy bình rượu t.h.u.ố.c qua đường bưu điện ạ, đến lúc đó, ông nhớ chú ý kiểm tra và nhận hàng nhé, khi ngủ uống một chén cho sức khỏe ạ." Lâm Đường .
TBC
Nhà già giống như một kho báu .
Nhà họ Cố ông nội Cố ở thì gia đình mới thể vững bão táp sắp đến.
Hơn nữa đây là yêu nhất của chồng sắp cưới, cô tất nhiên cũng quan tâm hơn.
Trước đó Cố Luật may mắn uống chai rượu t.h.u.ố.c đó cháu trai gửi về, chỉ là đường vận chuyển chút xóc nảy, cho dù gói ghém cẩn thận nhưng vẫn vỡ, đến lúc nhận chỉ còn một chai nguyên.
Chai rượu duy nhất đó ông nội Cố , những khác cũng thử dù chỉ một hớp.
Ông nội Cố rượu t.h.u.ố.c của cháu dâu tương lai sức mạnh phi thường như thế nào, cô thì là vui vẻ.
"Vậy , ! Ông cảm ơn Đường Đường nhé, nhưng mà sẽ vỡ chứ? Đừng để lãng phí tấm lòng của cháu."
Lâm Đường: "Không ạ, cháu đặt trong hộp và gói cẩn thận ạ."