Buổi sáng trôi qua êm đềm, nhưng buổi chiều xảy một chuyện bất ngờ khiến khác kịp chuẩn gì.
Tần Dân Sinh bắt !!!!
Người phía dường như lập kế hoạch từ lâu, tay nhắm ngay điểm yếu, chuyện nhanh lan truyền khắp nơi.
Nhà họ Tần đúng là bạn bè ở nước ngoài, vì Tần Dân Sinh cách nào cãi , ngay cả thời gian phản ứng cũng bắt .
Lúc Lâm Đường tin lập tức chạy đến nhà họ Tần.
Nhìn đến khuôn mặt trắng bệch chút m.á.u của Tần Tố Khanh, cô vội vàng chạy đến ôm lấy cô .
"Khanh Khanh, còn nhớ rõ những gì mà với bạn ?" Cô đau lòng .
Tần Tố Khanh ôm c.h.ặ.t lấy Lâm Đường, trong giọng chút kìm nén: "Mình nhớ, mãi mãi từ bỏ hy vọng, mãi mãi kiên trì học tập."
"Mọi thứ đều khe hở, đó là nơi ánh sáng thể chiếu đến..."
Nói thì như , nhưng mặt cô tràn đầy sự hoang mang : " mà ánh sáng ở ? Mình , cũng thấy, bố của ..."
Cuối cùng gì sai chứ?
Lâm Đường che miệng Khanh Khanh, nhỏ giọng : "Mình đều , bạn đừng , cũng , bạn luôn nhớ tai họa đều từ lời mà cả, mấy đó sai phái gì thì cứ theo, đừng chống đối, chờ ngày ánh sáng chiếu đến."
Tần Kiều Mộc cũng chuyện doạ cho sợ hãi.
Lúc thấy Lâm Đường, thằng bé mới bình tĩnh một chút.
"Cảm ơn chị Lâm Đường." Cậu thiếu niên .
Sau khi nhà xảy chuyện, hàng xóm xung quanh đều thèm để ý đến và chị gái.
Vì tình nghĩa chân thành chạy đến an ủi hai chị em họ của Lâm Đường mới là điều đáng quý nhất.
Lâm Đường thấy cảm xúc của Tần Kiều Thụ khá , vô cùng hài lòng gật đầu.
"Bảo vệ chị gái em thật nhé, chuyện gì thì đến tìm chị, chị là bạn của chị em, cho dù cô gặp chuyện gì, nếu thể giúp thì chị nhất định sẽ từ chối."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1434.html.]
Chuyện của nhà họ Tần giống như khi thủy triều rút , vỏ sò lập tức lộ mặt cát, trần trụi đến mức thời gian che giấu.
Chỉ cần chuyện cô thể giúp, cô nhất định sẽ bao giờ ngoảnh mặt ngơ.
Tần Kiều Mộc đều nhớ kỹ trong lòng : "Em ạ, cảm ơn chị Đường Đường."
May mà nhóc ở nhà, Lâm Đường mới cảm thấy yên tâm hơn một chút.
Cô giúp Tần Tố Khanh lau nước mắt mặt, vẻ mặt nghiêm túc : "Khanh Khanh, cũng giải quyết vấn đề gì, bạn thể trút bỏ những cảm xúc nhưng nếu mãi đắm chìm trong những chuyện quá khứ thì ai thể giúp gì cho bạn, hy vọng bạn thể kiên cường hơn, học cách chống chọi sóng gió bên ngoài ..."
Lâm Đường lo lắng, chuyện của nhà họ Tần cũng là chuyện nhỏ, nếu như bất ngờ gì thì kết quả sẽ lắm.
Tần Tố Khanh biểu cảm trịnh trọng mặt bạn khiến cho kinh ngạc.
"Đường Đường?"
Chẳng lẽ gia đình cô thực sự...
Lâm Đường nắm c.h.ặ.t lấy tay cô : "Đừng suy nghĩ nhiều như thế, hai ăn gì ?"
TBC
Trong lòng Tần Tố Khanh lỗ lắng, nhưng cũng nên thế nào, gượng : "Vẫn ."
Chuyện xảy quá bất ngờ, cả nhà họ đang chuẩn ăn cơm thì những đó đột nhiên xông .
"Hai ăn cơm , chuyện trong nhất thời cũng giải quyết gì, tin tưởng chú Tần sự chuẩn ."
Mặc dù những lời chỉ là những lời an ủi, nhưng cũng khiến Tần Tố Khanh và Tần Kiều Mộc cảm thấy yên tâm hơn một chút.
Sau khi hai chị em họ ăn cơm xong, cảm xúc cũng hơn một chút.
Tần Tố Khanh rửa mặt, đầu óc choáng váng cuối cùng cũng tỉnh táo .
"Đường Đường, bạn việc , , và Kiều Mộc ở nhà đợi bố về."
Tần Kiều Mộc bên cạnh cũng gật đầu.